Thư giãn với mẹ Cháo quẩy

Thư giãn với mẹ Cháo quẩy

0 524

 Trời ơi, sao tai quái thế! Bố lành, mẹ hiền mà con không khác gì quỷ sứ! – Tôi điên lên và quát thằng con trai hơn một tuổi đang ngồi giữa đống giấy vụn (thực chất là tài liệu làm việc tôi đang để trên bàn).

IMG_3200

 Con tôi, ông bà vẫn gọi là “thằng rạch giời rơi xuống”, không một người giúp việc nào có thể trông nổi một tháng, tôi đã phải xin làm việc ở nhà một thời gian để trông nó và cũng đang phát rồ.

Chẳng muốn làm việc tiếp, tôi quờ tay lấy đại cuốn sách được đứa bạn mới tặng kèm theo lời dặn: “Lúc nào stress quá thì đọc, con mày cũng bình thường thôi!”.

Trang thứ 88: “Nghịch ngợm đến mức làm người khác phát điên”. Truyện tranh à? Được đấy, càng đỡ điên đầu.

“Tôi làm việc ở nhà thì Củ lạc sẽ đến quấy rối. Tôi bực nhất là anh chàng hay ẩy đổ sách của tôi trên bàn. Soát! Nhân lúc mẹ không để ý… Làm rơi hết xuống. Cũng có lúc nhặt vài quyển lên, đặt lên bàn rồi nhìn tôi, cười “hấc hấc”.

  • Không được vứt sách – Đổi mặt giận thành cười. Cứ nhìn thấy bản mặt đáng yêu của Củ lạc, nỗi tức giận trong lòng tôi lại xẹp lép.

Rồi tôi tự nhặt sách lên. Một lát sau, trò vui ban nãy lại tiếp tục. “Roạt”…

… Vài phút sau, “rầm”, Củ lạc trèo lên giường và ẩy đổ chồng sách trên giá.

  • Không được ẩy – Một phút tôi quay lại đầu lại 10 lần, Củ lạc vẫn đứng im không động đầy, lần nào tôi quay lại cũng thấy anh ta cười với mình.

Thấy yên ổn, tôi bèn làm việc tiếp. Hai phút sau, “ẩy”… Được đằng chân lân đằng đầu, Củ lạc còn vứt cả sách vào đầu tôi nữa.

… Tôi đã hỏi thêm nhiều mẹ về vụ đẩy đổ đồ chơi, vứt đồ chơi này. Các mẹ đều bảo đây là quá trình tất yếu mỗi đứa trẻ đều trải qua, chúng đang tìm hiểu không gian quanh mình. Đừng quan trọng hóa việc này lên, một thời gian sau tự khắc chúng sẽ thôi”.

Thời gian trôi qua mà tôi không biết rằng mình đã đọc đến trang cuối cuốn sách. Thở phào nhẹ nhõm, như được giải tỏa, bạn tôi nói đúng, con tôi cũng bình thường thôi.

Khá thú vị, với một bà mẹ đang rối bời và băn khoăn, không hiểu con  mình hư hay do bố mẹ không biết dạy dỗ, ông bà nội còn lo lắng tâm sự: “Thằng này rất tinh quái, toàn nghịch những trò oái oăm, không khéo sau này làm tướng cướp!”. Cuốn sách khiến tôi như cởi được một nút thắt.

Nhẹ nhàng, dung dị, hài hước, mẹ Cháo quẩy như đang kể chuyện về đứa con mình, cuộc sống của một bà mẹ nuôi con nhỏ. Bạn có bao giờ nhận thấy rằng, câu chuyện về con cái chiếm tỷ trọng lớn thế nào trong bữa tiệc “dưa lê” của các bà mẹ không? Nhu cầu chia sẻ và được chia sẻ về công việc vất vả nhất nhưng cũng vinh quanh và hạnh phúc nhất khi làm mẹ luôn thường trực.

Mẹ Cháo quẩy đã như một người bạn, tâm sự và chát chit cùng tôi về quá trình nuôi con, một bà mẹ đang có “những ngày bê bết” vì đang phải nghỉ ở nhà để đánh vật với con.

Tôi thích, bởi đó là cuốn truyện tranh. Đã lâu rồi, cảm giác đọc cuốn truyện tranh say sưa và mê mải của thời học sinh quay trở lại: bật cười khà khà, lật giở ngấu nghiến, gật gù tâm đắc…

Trở lại trang đầu tiên sau khi đọc hết, tôi nhìn dòng chữ: “Nhật kí bằng tranh của mẹ Cháo quẩy”. A, hình ảnh của mình là đây, hình ảnh con mình là đây, thú vị chưa! Đó là nhật kí của mẹ con tôi đấy chứ!

Theo Phương Linh (Gia đình & Trẻ em)

NO COMMENTS

Leave a Reply