Những kẻ chém gió

Những kẻ chém gió

Hắn gặp cô trong một lần dựng clip quảng cáo cho công ty của hắn. Hắn nghĩ: “Con gái gì mà trông như một bức tượng không hồn, bù xù và tẻ nhạt”. Hắn thích tuyp phụ nữ có ngoại hình đẹp, tròn trịa, có sức sống, sức trẻ và sôi nổi hơn cơ. Lãng tử như hắn, nhìn phụ nữ như cô quả thật phí một nửa con ngươi.

Cô nghĩ: “Hắn bé như cái kẹo, lại ăn mặc như một gã đồng cô. Đàn ông gì mà ẻo lả thế không biết”. Cô thích tuýp đàn ông mạnh mẽ, cơ bắp như mấy gã trong phòng tập thể hình. Cô chỉ thèm nhìn thoáng qua hắn một lần, không có lấy một chút ấn tượng.

Tình yêu như một chiếc khuy

Hắn quan điểm, phụ nữ là để thỏa mãn về mặt thể xác, không phải để nâng niu hay yêu đương. Hắn đã chán ngấy tất cả các kiểu phụ nữ trên đời rồi. Suy cho cùng, đối với gã, đưa một cô gái lên giường còn dễ hơn việc hắn hắt xì hơi khi đang cảm cúm.

Cô quan điểm, đàn ông chỉ là những gã đê tiện, trên đời này làm gì có đàn ông chân tình. Vì thế, tốt nhất là đừng để đàn ông lọt vào mắt, lại càng không thể để đàn ông chi phối cảm xúc. Suy cho cùng, với cô, đàn ông cũng chỉ để vui đùa mà thôi.

Nhưng số hắn đen thật, ngay ngày hôm sau, khi nhắn tin trao đổi công việc với cô, hắn nhận ra cô là loại phụ nữ mà chỉ có thể dùng một từ để diễn tả: ngọt ngào. Tệ hại hơn nữa, cái ngọt ngào của cô nếu ai đã nếm phải rồi nhất định sẽ muốn thử thêm lần nữa. Hắn bỗng chợt liên tưởng đến cách hắn tỉ mẩn gọt một bức tượng điêu khắc giữa cánh đồng, mùi thơm của hương hoa theo bàn tay hắn phả vào bức tượng khiến nó trở nên thơm ngát. Tuy nhiên, nếu hắn ôm bức tượng ấy về nhà làm tiếp, hắn sẽ chỉ gọt được một cục đất sét vô tri. Và hắn sẽ lại phải bê bức tượng ấy ra cánh đồng để tiếp tục… Cô như cánh đồng ấy, có thể gây nghiện với khối óc bay bổng của hắn.

Số cô còn “nhọ” hơn. Ngay lần đầu tiên trao đổi công việc với hắn qua tin nhắn, cô đã nhận ra hắn là loại đàn ông tự mãn. Cái tự mãn ấy xuất phát từ đam mê của hắn với nghệ thuật, nó dần biến thành một sự lôi cuốn như thể hắn có khả năng làm cho người đối diện thấy thế giới của họ được soi gương nơi đáy mắt hắn.

Sau vài ngày trò chuyện, hắn nghĩ, hình như hắn có gì đó để đợi chờ… như một dòng tin nhắn chẳng hạn. Lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác đợi ấy, giống như một chiếc lá vàng chờ đợi trong heo may, để được rời khỏi cành, bay lên cao, chao liệng một hồi rồi đáp xuống giữa mùa thu, bắt đầu một vòng luân hồi. Hắn bật cười vì suy nghĩ sến sẩm của chính hắn.

Sau vài ngày trò chuyện, cô thấy nhớ hắn. Cái nhớ chẳng đến nỗi vật vã cồn cào, nhưng vẫn được gọi là nhớ. Cô thích cái buồn rón rén của nỗi nhớ ấy và nâng niu từng giọt. Cô định nghĩa, đó là một “giọt nhớ” để mỗi lần nó rơi xuống lại làm tim cô giật mình đánh thót.

“Khi nào gặp, cho em hôn má anh nhé!”. Cô đề nghị. Hắn nghĩ, chẳng có phụ nữ nào lại đề nghị chuyện đó với một người đàn ông. Chẳng qua cô ta cố tình “chém gió” để thể hiện bản lĩnh. Hắn liền đáp lại: “Việc đó để anh làm, em chỉ việc nằm yên thôi”. Hắn đang tưởng tượng đến những thứ sau cái hôn.

Cô lại nói: “Anh đừng có khiêu khích em, chưa biết chừng em sẽ ăn thịt anh trước đó”. Cô ta dám nói thế đấy, như thể quyền sinh quyền sát ở trong tay cô ta vậy. “Chém gió vừa thôi em, chưa biết ai thịt ai đâu”. “Anh cũng chém vừa thôi, gặp em là tắt điện toàn thành phố”.

Cuối cùng cái vụ gặp nhau vẫn phải diễn ra vì cần phải chỉnh sửa lại một chút về nội dung quảng cáo. Cô tự tin bước vào văn phòng của hắn, đang nghĩ đến việc sẽ cho hắn thật sự… tắt điện. Hắn đi trước, cô theo sau, bỗng dưng tim cô đập mạnh. Hắn khép cánh cửa phía sau lưng cô, cô run bắn. Trong không gian ấm cúng này, cô cảm thấy khó thở, hay đúng hơn là cảm giác hồi hộp đè nặng lên lồng ngực. Cô thở hắt ra, chỉ chỏ vào món đồ trong phòng hắn rồi hỏi loạn xạ, tránh nhìn vào mắt hắn. Cô nghĩ đến những câu “chém gió” của mình mà thấy nóng bừng cả mặt.

Mắt của hắn không có nét gì đẹp, nhưng cái kiểu nhìn thì khiến cô nao núng. Ánh mắt của hắn đúng là rất khác biệt, như chứa đựng thần thái của loài chim ưng đầy quyền lực, nhưng lại phảng phất u hoài như vầng mây tím cuối chiều tà. Rốt cuộc, nó khiến cô cảm thấy một sợi dây da diết quấn chặt lấy chân mình, đến nỗi cô không thể bước nổi. Cô cuống cuồng xin phép ra về vì một công việc đột suất mà cô vừa nghĩ ra để cứu nguy cho tình thế bất lợi của mình.

Hắn đủ thông minh để nhận thấy người con gái trước mặt mình đang luống cuống, mọi cử chỉ, lời nói của cô đều thừa thãi. Hắn xuýt bật cười. Cô ta là một MC truyền hình, cô ta có thể đứng trước hàng triệu người để tung hứng cơ mà. Hắn càng nghĩ, càng thấy cô ta thực sự mắc bệnh nghề nghiệp, “chém gió thành thần”, còn thực tế thì nhát như thỏ.

Hắn tiễn cô ra cửa, rất muốn kéo cô quay lại để “đóng dấu” lên đâu đó trên khuôn mặt ngơ ngác của cô một cái hôn. Hoặc nếu có thể, hắn còn muốn hơn thế. Hắn đã từng làm thế với nhiều cô gái và mọi thứ đều diễn ra như đi một chuyến tầu nhanh, đến ga cuối là chẳng còn gì lưu lại nữa ngoài bước chân cuốn theo lớp bụi đường. Vậy mà, hắn không đủ can đảm để làm thế với cô. Hình như hắn sợ một thứ gì đó rất mơ hồ…

Cô về, ngay sau đó hắn nhắn tin, dùng cả giờ chỉ để chế giễu lá gan thỏ đế của cô. “Em có biết không, chân em run bần bật như… đánh tiết canh”. “Còn lâu nhé…”. “Em thở mạnh như thể đang sắp… về đích”. “…”. “Anh thấy tim em đập mạnh như trống nhạc Rap…”. “Anh giỏi nhỉ, nhìn thấy cả tim em”. “Anh cảm nhận được từng tế bào trên cơ thể em. Nó vào hùa với anh, nói cho anh biết em đang nghĩ gì…”. “Anh chém gió thành thần”. “Nó nói rằng…”. “Được rồi, em thừa nhận em run. Vì em thích anh, rất thích anh. Anh không thích em nên anh không run, có đúng thế không?”. Cô không ngờ rằng mình lại thốt lên một câu hỏi ngốc nghếch đến thế.

Hắn im lặng, không trả lời, tim cô đập loạn lên trong lồng ngực. Hắn sẽ nói: “Em sai rồi, anh rất thích em”. Cô thầm mong hắn sẽ nói thế hoặc điều gì ngọt ngào hơn, rõ ràng hơn cho tình cảm của hắn với cô.

Cuối cùng rồi hắn cũng trả lời cô: “Em nói đúng, anh không thích em”. Tim cô bỗng nhiên giống như những mảnh vụn rơi xuống khi hắn gọt chỗ thừa trên một bức tượng điêu khắc. Cô kênh kiệu vớt vát lấy một câu: “Rồi anh sẽ phải thích em thôi”.

Cô chợt trở nên thẫn thờ. Mọi thứ về hắn trở nên mờ ảo như sương. Những vệt sương ấy chen vào giữa thực tại bỗng lạnh giá biết nhường nào. “Có bao giờ trở lại những cảm giác vụn vỡ xưa cũ không?”. Và theo một cách nào đó, những yêu thương trong cô thức dậy trong trái tim chật chội, nhức nhối sau mỗi nhịp thở…

“Em biết không, từ khi quen em anh thấy đời rất khác, tình cũng rất khác… nhưng…”. Hắn nói thế rồi bỏ lửng. Rốt cuộc sau dấu chấm lửng ấy, hắn liệu có là một câu hỏi treo lửng lơ trong đời cô?

(còn nữa) 

Theo Giadinhvatreem.vn/ (Giaidnhvietnam.com)

NO COMMENTS

Gửi phản hồi