Loa kèn trắng đợi anh – tập tản văn dịu dàng và...

Loa kèn trắng đợi anh – tập tản văn dịu dàng và sâu lắng

Nhà xuất bản Văn học vừa tái bản cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh” của tác giả Phạm Thị Diệu Thu. Sau bao ngày chờ mong, cuốn sách “Loa kèn trắng đợi anh” với 58 bài tản văn đẹp dịu dàng mà sâu sắc đã ra mắt bạn đọc. 

Tốt nghiệp khoa Báo chí ĐH Khoa học xã hội và nhân văn Hà Nội, cô thiếu nữ Hà Nội Phạm Thị Diệu Thu đã tham gia viết báo, viết truyện in trên nhiều báo chí Thủ đô như: Báo Hà nội mới cuối tuần, báo Pháp luật và Xã hội và nhiều trang báo điện tử.

Cô cũng đã từng đoạt giải trong nhiều cuộc thi viết. Trong đó có thể kể đến cuộc thi viết 100 chữ Blog Opera “Giấc mơ và hiện thực” do Bộ Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam và Đại sứ quán Thụy Điển tại Việt Nam bảo trợ. Cuộc thi viết “Mối tình đầu của tôi” do báo tintuconline.com.vn và Nhà xuất bản Dân trí phối hợp tổ chức.

Có thể nói, tình yêu văn chương và sức làm việc của cô thật đáng khâm phục. Chỉ trong một thời gian ngắn, cô đã xuất bản 3 đầu sách: “Loa kèn trắng đợi anh” (tản văn, NXB Văn học 2014), “Trả lại những đam mê” (Thơ, NXB Văn học 2015), “Nhớ 1 người dưng” (Thơ NXB Văn học 2016).

3704_sach

Người ta nói, văn chính là người, nghĩ cũng đúng. Văn phong của Diệu Thu luôn dịu dàng, dung dị, nhân ái như con người của cô. Nhà văn Ma Văn Kháng nhận định: “Tản văn của Diệu Thu nhiều khi là những câu chuyện có bố cục mang tính kịch của một kiểu truyện ngắn, nhưng dù chỉ là một đoản văn trữ tình, thì sức cuốn hút của nó vẫn là sự hồn nhiên, trong sáng, phản ánh tâm hồn dịu dàng tốt đẹp thật đáng quý của tác giả như cô đã từng tâm sự:

Hãy yêu những gì mình có, những gì đã có ở bên mình. Hãy yêu con người và cuộc đời này! Một chữ tình tô đẹp thế giới! Tản văn của Diệu Thu, những đoản văn nhỏ được viết bằng một tấm lòng yêu thương thật sự”.

Trong cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh” tái bản, ta vẫn bắt gặp những câu chuyện quen thuộc như , “Loa kèn trắng đợi anh”, “Sinh nhật mùa thu”, “Thơm ngọt xôi chè”, “Tình người giữa đêm đông”, “Ông Trung xe ôm”… Tôi tìm mục lục, giở trang có bài viết “Loa kèn trắng đợi anh” đọc lại. Lạ thế, vẫn còn nguyên cảm xúc khẽ nghèn nghẹn trong tim, cay cay nơi khóe mắt. Tôi thầm mong… một ngày nào đó, hai nhân vật trong câu chuyện sẽ gặp lại nhau.

Ngoài những bài viết đã chiếm được cảm tình của bạn đọc ở lần xuất bản trước, tập tản văn tái bản xuất hiện thêm một số bài viết mới, trong số đó có lẽ tôi thích nhất câu chuyện “Ước điều ngược lại”. Câu chuyện đã phản ánh chân thực cuộc sống tại một số gia đình.

Bởi “cơm áo gạo tiền”, bởi quá nhiều áp lực mà những người đàn ông luôn “trút” hết căng thẳng sang người thân. Họ đâu biết, chính điều đó đã đẩy họ ngày càng xa vợ, con, họ trở thành người khách trong chính ngôi nhà của mình. Và… chính những đứa trẻ không còn có nhu cầu được gặp gỡ người cha của mình.

Chất nhân hậu, dịu dàng trong con người nữ tác giả Diệu Thu thể hiện rất rõ qua những trang viết. Bạn đọc sẽ chợt thấy lòng mình lắng lại khi theo dõi diễn biến câu chuyện “Bài học… của người cho”.

Trong cuộc sống, đôi khi ta “vô tâm” khi trao đi một món quà nào đó tại những cuộc quyên góp từ thiện mà không quan tâm đến cảm giác của người nhận. Bài học của người mẹ dạy con gái nhỏ trong câu chuyện thật đáng để chúng ta cùng suy ngẫm. Sau khi được mẹ dịu dàng giải thích, cô con gái nhỏ đã thốt lên:

“Ôi, mẹ của con, hôm nay chúng con lại được học thêm một bài học thú vị – bài học về lòng nhân hậu, về cách ứng xử giữa người cho đối với người nhận. Lâu nay chúng con cứ nghĩ rằng, quyên góp được càng nhiều thì càng tốt, mà không quan tâm xem những thứ đó liệu người được nhận có sử dụng được không”.

Câu chuyện “Những tờ báo không im lặng” đã nói giúp tâm tư của những người làm báo chúng tôi. Vâng, đã đành báo mạng bây giờ phát triển, ai cũng có thể truy cập đọc tin trên mạng một cách nhanh chóng thuận tiện. Nhưng… hình như “văn hóa đọc” của chúng ta đang có vấn đề, báo giấy không còn được háo hức đón chờ như xưa nữa. Trong khi đó, có những nơi, có những con người vẫn đón đợi tờ báo thơm mùi giấy mỗi ngày…

Đúng như tác giả đã viết: “Một tờ báo đến được tay độc giả phải qua biết bao nhiêu “công đoạn”, mất biết bao công sức của bao nhiêu con người, vậy mà, chỉ trong tích tắc, những tờ báo ấy lại trở thành đống giấy lộn bán cho đồng nát”.

Với tôi, cái cảm giác được mở một trang báo giấy đọc vào buổi sáng, đọc một vài trang sách vào mỗi tối luôn có sự thú vị rất riêng. Và giờ đây… một lần nữa tôi đang đọc lại cuốn tản văn “Loa kèn trắng đợi anh” với đủ cung bậc cảm xúc của nữ tác giả Phạm Thị Diệu Thu xinh đẹp, dịu dàng…

Hà Nội tháng 4-2018

Theo Vy Anh (phapluat&xahoi)

NO COMMENTS

Gửi phản hồi