Học con nghiện?

Học con nghiện?

0 407

Một người đàn ông đi ngang qua, mặc bộ quần áo cũ nhàu nát, chân đi dép lê đứt nửa quai, trông dáng hèn hèn mà mặt cứ vênh vênh với mọi người. Bạn tôi hỏi có biết thằng cha này không. Tôi bảo: Lạ quái gì, hắn là con nghiện cờ bạc gần nhà ông chứ gì. Hắn mê đánh bạc đến tan cửa nát nhà, đánh bạc từ nhỏ đến to, khi thua, cay cú quyết gỡ, càng gỡ lại càng thua.

con-nghien

Ảnh minh họa.

Thiếu tiền đánh bạc, trong nhà chẳng còn gì giá trị để bán, bố hắn về hưu có trăm triệu dành dụm tiết kiệm để sống, đã giấu vào tủ khóa lại, hắn vẫn lục tìm, lấy cắp được đem nướng sạch vào cơn đỏ đen. Gần đây, vợ hắn là giám đốc một công ty, phải bỏ vài trăm triệu để trả tiền thua bạc cho hắn, hắn hứa chừa nhưng không chừa nổi. Lần sau, vợ hắn lại phải bỏ vài trăm triệu để trả tiền thua bạc cho hắn, hắn lại hứa chừa nhưng vẫn không chừa nổi. Lần sau nữa vợ hắn lại phải bỏ tiếp vài trăm triệu để trả tiền thua bạc cho hắn, nhưng lần này vợ hắn vừa đưa tiền vừa đưa cái đơn ly hôn, nói hắn muốn cầm tiền thì ký vào cái đơn này. Hắn ký nhưng vẫn không chừa. Lần vừa rồi, hắn lại thua, nhưng khác lần trước, không còn ai trả tiền cho hắn nữa, bọn xã hội đen kéo đến đòi nợ, hắn đành bán tống bán tháo căn nhà là tài sản còn lại duy nhất để trả nợ bạc, dẫn đứa con trai nhỏ đi ở gầm cầu xó chợ. Thế mà hắn không biết xấu hổ, lại cứ vênh vênh với thiên hạ.

– Đúng, đúng rồi, chính là cái thằng ấy. Hắn vênh vênh vì đang rất đỗi tự hào với mọi người về việc hắn đánh bạc đến khánh kiệt gia sản.

– Ối trời ơi, làm gì có chuyện ngược đời thế.

– Thời nay, có những cái tưởng không thể có mà vẫn có đấy, ông ạ. Kể cho nghe nhé! Hôm trước gặp hắn, tôi mắng: “Mày u mê cờ bạc đến nông nỗi còn có cái nhà mà cũng phải bán nốt đi, con mày lúc lớn lên ở đâu, sao vô trách nhiệm thế”. Nó vênh mặt bảo: “Ông mắng em thế là sai, sai trăm phần trăm đấy ông ạ. Vì hiện nay, trên đất nước ta đang diễn ra cảnh đã đào bới vơ vét tài nguyên tràn lan làm cạn kiệt, lại phung phí trong khai thác tài nguyên thật kinh khủng… Đã thế, chỉ mỗi việc chặt gỗ từ rừng, vét cá từ biển, bốc than từ lòng đất… đem đi bán thôi mà nhiều công ty, tập đoàn vẫn thua lỗ. Trước cảnh đó, em biết ông chưa phải là giáo sư, tiến sĩ nên chưa được coi là trí thức, chắc ông cũng nghĩ họ xấu như em, tài sản có gì cứ đem phá hết, chẳng thèm lo đến chuyện để dành cho thế hệ sau, nhưng đâu phải thế. Vừa rồi, trong phiên thảo luận “Người trẻ và sự học”, có một trí thức là chuyên gia kinh tế hẳn hoi, đăng đàn diễn thuyết rõ ràng rằng: “Thế hệ hiện nay đã hút hết dầu, khai thác hết than, đánh bắt hết cá và đã chặt rừng xuất khẩu, nhưng nên tự hào về điều đó vì đã để lại cho thế hệ trẻ một con đường duy nhất là sự học mà không còn dựa vào tài nguyên thiên nhiên”. Thấy chưa, nhà trí thức này nói sao đúng ý em thế, bởi vì việc đánh bạc của em làm khánh kiệt tài sản của gia đình, đó chính là đã để lại cho con của em một con đường duy nhất là sự học, không còn dựa vào tài sản của em để lại nữa. Đây chính là điều em cũng đáng tự hào với thiên hạ chứ đâu phải là xấu như ông nghĩ”.

Nghe vậy, tôi ngờ ngợ, hỏi ông bạn: “Vậy thì ai học ai, con nghiện này học vị chuyên gia kinh tế nọ, hay vị chuyên gia kinh tế nọ học con nghiện này để phát ngôn như vậy nhỉ?”.

 Theo Nguyễn Đoàn (Gia đình và Trẻ em)

NO COMMENTS

Leave a Reply