Nhà thơ

Nhà thơ

 “Mẹ! Chàng đã ngỏ lời với con rồi” – Vừa về đến nhà, quăng túi xách ra giường tôi đã kêu lên. Mẹ còn mừng hơn tôi.

Nhà thơ

Bà cuống quýt:

  • Thế à! Bao giờ thế?

  • Vừa mới tối nay.

Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm. Bà lo nhất là tôi ế chồng. “Không có gì sợ bằng nuôi một con bà cô ở trong nhà”, bà vẫn bảo thế. Có một con bà cô ở trong nhà là nhà cửa toán loạn lên ngay.

  • Thế nó làm gì?

Bà hỏi ngay. Lạ cho các cụ, con gái không lấy được chồng thì lo, nhưng khi nó có người yêu thì lại muốn thằng con rể phải là ông nọ bà kia mới sướng.

  • Mẹ yên tâm đi. – Tôi cười trấn an mẹ. – Anh chàng này thì nhất định làm mẹ nở mày nở mặt. Anh ấy là nhà thơ mẹ ạ.

  • Cái gì? – Mẹ tôi hỏi lại. Cái cốc đang cầm trong tay rơi xuống đất vỡ tan. – Cũng giống như bố mày à?

  • Vâng. – Tôi vui sướng trả lời. – Anh ấy tuy còn trẻ nhưng đã nổi tiếng lắm mẹ ạ, và còn rất ga lăng nữa.

  • Thế sinh nhật vừa rồi, nó tặng mày cái gì? – Mẹ tôi hỏi.

Gương mặt tôi rạng rỡ đầy tự hào:

  • Anh ấy viết tặng con một bài thơ hay tuyệt, mẹ ạ. Để con đọc cho mẹ nghe nhé.

  • Thôi! Thôi! Thơ với chẳng thẩn. Chỉ thế thôi à? Thế nó không dẫn mày vào được cửa hàng ăn nào sao?

  • Có chứ! Chúng con vào một cửa hàng có nến, có hoa rất lãng mạn, và ở đấy anh ấy đã đọc bài thơ viết tặng con. Bài thơ làm con rất xúc động.

  • Nhưng ai trả tiền buổi hôm ấy.

Mẹ tôi nhìn xoáy vào tôi chờ đợi câu trả lời. Tôi lúng túng:

  • Ai trả tiền thì có quan trọng gì đâu hả mẹ. Vấn đề là anh ấy có tài và yêu con thắm thiết. Mà sao lúc nào mẹ cũng tiền tiền thế nhỉ. Đang nói về thơ và tình yêu đẹp như thế mà mẹ lại chen một chữ tiền vào làm con mất cả hứng.

Tôi định đánh trống lảng nhưng không được. Mẹ tôi vẫn cứ lục vấn:

  • Mày nói đi. Rốt cuộc là ai trả tiền cho bữa hôm đó?

Cuối cùng tôi đành phải thú nhận:

  • Nhà thơ thì lấy đâu ra tiền hả mẹ. Hôm ấy là con tổ chức và mời anh ấy đấy chứ.

  • Tao biết ngay mà. – Bà thở dài đến sượt một cái. – Giống hệt bố mày ngày xưa.


Chiều hôm sau đi làm về, khi ngồi vào mâm cơm, mở lồng bàn tôi thấy trần xì mỗi một món rau muống luộc và một bát tương. Bố tôi đưa mắt nhìn mẹ tôi rồi hỏi:

  • Hôm nay có mỗi thế này thôi à?

  • Hỏi con gái ông ấy! – Mẹ tôi trả lời.

Bố tôi đưa mắt nhìn sang tôi. Tôi lắc đầu:

  • Con không hiểu.

  • Có gì mà không hiểu. – Mẹ tôi nói. – Thằng con rể tương lai của ông cũng là nhà thơ như ông. Cho nó ăn như thế này cho quen không đến khi lấy nhau rồi lại không chịu được khổ. Đúng là con điên. Lấy ai không lấy lại đi lấy nhà thơ.

 Theo Thế Duyên(Gia đình và Trẻ em)

 

NO COMMENTS

Gửi phản hồi