Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Tags Posts tagged with "mẹ chồng"

mẹ chồng

Chị giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ hãi hùng. Nhìn sang bên cạnh, đứa con trai đang ngon giấc, bất giác chị thở dài.

Chồng mất khi con chưa đầy một tuổi, giờ nó đã lên 5, nhưng thi thoảng chị vẫn như người mất hồn, những khi gặp phải ác mộng, quờ tay sang cạnh rồi lại choàng tỉnh nhìn thực tế. Có những đêm không ngủ được, chị dậy đi tha thẩn trong nhà. Bây giờ chị mới thấm thía câu nói của người xưa “làm dâu không chồng”, dù ít, dù nhiều cũng đúng trong hoàn cảnh của chị bây giờ.

11-1

Cuộc sống của chị vốn cũng êm đẹp như bao nhiêu cặp uyên ương khác. Họ yêu nhau từ khi còn sinh viên, rồi đến với nhau khi cả hai đã ổn định công việc, vợ chồng càng hạnh phúc khi đứa con trai đầu lòng ra đời. Nhưng thật bất hạnh, chồng chị không may qua đời bởi một tai nạn giao thông không ai ngờ “say rượu, tự đâm vào trụ bê tông”. Từ tai nạn khủng khiếp ấy, chị trở thành góa bụa khi chưa đến 30 tuổi, đứa con trai chưa tròn tuổi đã mất bố. Cuộc sống hôn nhân không chồng buồn tủi hơn những gì chị đã từng được nghe, được kể, nhất là khi chị còn quá trẻ. Nhưng sau ngày đó, chị vẫn cố gắng làm tròn bổn phận người mẹ, người con dâu hiếu thảo.

Rồi thời gian ít nhiều đã làm nguôi ngoai nỗi đau trong chị, nhịp sống cũng trở lại bình thường, chị đi làm, chăm con và lo cho gia đình nhà chồng. Chị cứ tưởng như thế là bình yên, nếu như không có buổi tối khi mẹ chồng chị – một người đàn bà sắc sảo vốn rất yêu quý con dâu, nhưng đã đổi tính từ ngày mất đi đứa con trai độc nhất, bà gọi chị ra, nói thẳng: “Bây giờ đã mãn tang chồng chị rồi. Tôi có chuyện này cần nói thẳng: Nếu như chị chịu ở vậy nuôi con, thì nhà cửa đây, tài sản đây, vợ chồng tôi sẽ để lại cho; còn nếu muốn đi bước nữa, thì cả thằng bé chị cũng không còn”. Chị nghe mà đắng ngắt trong lòng, không nói được câu nào. Chị nào đã có ý định đi bước nữa, dù cũng không ít người lui tới. Chị vẫn chưa thể quên được anh, chị muốn ở vậy nuôi con để vừa bù đắp tình cảm cho nó, vừa chăm sóc bố mẹ chồng. Chị cũng hiểu vì bà thương con, thương cháu côi cút nên nói vậy, nhưng chị thấy như có kim đâm vào tim vậy. Nước mắt lưng tròng, chị nghẹn lời nói với bà: “Mẹ đừng nghĩ thế, hiện con chỉ còn sống vì cháu thôi”. Nhưng đáp lại là một cái nhìn không mấy tin tưởng, một nụ cười mỉa mai từ phía mẹ chồng chị.

Tưởng như mọi chuyện chỉ có vậy, chị càng cố gắng hơn để gia đình nhà chồng thấy được tâm ý từ chị. Nhưng thật khó, bởi cứ mỗi lần ra ngoài, nghe người khác nói những câu đại loại “con dâu bà càng ngày càng tươi hớn hớn ra, chắc không lâu nữa nó cũng đi lấy chồng thôi. Chỉ khổ thân thằng bé” hay tôi thấy con dâu bà hôm nay cười nói rất vui vẻ với người này, người kia… Về nhà bà lại lôi chị ra riết róng, bóng gió. Rồi người bạn nào tới chơi bà cũng xăm xoi, đi ra đi vào. Lâu dần, không còn ai muốn đến chơi nhà chị nữa. Đến giờ đi làm, cách ăn mặc, trang điểm hay bất cứ biểu cảm gì trên gương mặt, cách nói, cách cười của chị cũng bị mẹ chồng cho là “đang có tình ý với ai”. Cuộc sống gò bó, buồn tủi, chị càng thấy nhớ chồng hơn, trong tim chị lại quặn lên những nỗi đau, sự cô đơn khó gì khỏa lấp. Chị chỉ còn một niềm hạnh phúc duy nhất đó là con trai, chính nó đã làm cho cuộc sống như “tù nhân” của chị ngay chính trong ngôi nhà của mình.

Chị chỉ mong mẹ chồng hiểu rằng không phải họ là người duy nhất rơi vào bất hạnh này, rằng chị đã rất buồn khổ khi không còn chồng bên cạnh. Và chị rất mong mẹ nhìn thấu tình cảm của chị, sự chân thành chị dành cho gia đình, sự bình yên chị muốn có. Nhưng có lẽ đó chỉ là mơ ước, bởi thái độ của bà với chị ngày càng cay nghiệt.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, chị quyết định phải dành dụm tiền mua một căn hộ nhỏ, một chỗ chỉ để che mưa, che nắng cũng được. Hai mẹ con chị sẽ xin phép ông bà ra ở riêng, hiện ông bà còn khỏe sẽ qua lại chăm nom, khi ông bà yếu sẽ đón về ở cùng. Không phải chị muốn ra ở riêng để có thể dễ kiếm tìm hạnh phúc mới, mặc dù chị biết có làm vậy cũng không ai trách móc gì. Nhưng chị chỉ muốn mình được sống là mình, bình yên, thanh thản, đủ sức để nuôi con khôn lớn. Chị không biết khi đề đạt nguyện vọng ấy, mẹ chồng sẽ phản ứng ra sao, liệu cái chữ bình yên mà chị mong mỏi ấy có là quá khó.

Theo Bảo Quyên (ktdt.vn)

0 824
Để có một cuộc sống êm ấm, thuận hòa trong gia đình mới, ngoài yếu tố may mắn, còn là cả một kế hoạch “kén mẹ chồng” của các nàng dâu thông minh.

Trong suy nghĩ của nhiều người, việc làm dâu chưa khi nào là chuyện dễ dàng. Có người dù đã đi lấy chồng nhiều năm nhưng vẫn không thể hòa hợp được với cuộc sống nhà chồng. Nhưng ngược lại, cũng có không ít nàng dâu lại hòa nhập rất nhanh với môi trường mới. Thậm chí vì hợp tính với mẹ chồng hơn cả mẹ đẻ mà các cô còn bị gắn thêm cái mác “sính nội hơn ngoại” bất đắc dĩ. Để làm được điều này, ngoài yếu tố may mắn, còn là cả một kế hoạch “kén mẹ chồng” của các nàng dâu thông minh.

Là một điển hình tiêu biểu của trường hợp này, Lương (Nam Định) cho biết mối quan hệ giữa mình và mẹ chồng đôi khi còn tốt hơn cả mẹ đẻ do cả hai hợp tính tình. Ngược lại với nhiều người khác, cán cân cảm xúc của Lương chưa khi nào nghiêng về phía mẹ đẻ kể từ ngày lấy chồng.

“Mình chưa bao giờ biết đi mua sắm với mẹ đẻ là gì, đơn giản vì bà không thích la cà mua bán. Hơn nữa, gu thẩm mỹ của cả hai cũng không hợp nhau vì mẹ thích kiểu nghiêm túc, mình khoái phong cách trẻ trung, nhiều khi còn ăn mặc kiểu nổi loạn. Từ nhỏ, mình đã thân với bố hơn, mẹ mình cũng không thuộc tuýp người hay gần gũi con cái nên tuy là con gái với mẹ ruột nhưng không phải chuyện gì cũng có thể tâm sự được”, Lương cho hay.

Nàng dâu mát tay “kén” mẹ chồng như ýCán cân cảm xúc của Lương chưa khi nào nghiêng về phía mẹ đẻ kể từ ngày lấy chồng. (ảnh minh họa)

Đến khi lấy chồng, Lương cũng không đặt hy vọng nhiều ở mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu vì lý do “đến mẹ ruột còn không thể gần gũi được huống chi là mẹ chồng!”. Hơn nữa, cô cũng không tin những câu chuyện “khác máu tanh lòng” mà mọi người truyền tai nhau. Đơn giản là vì cô cho rằng, nếu bản thân mình tốt thì không ai có thể bắt bẻ. Cô vẫn chủ trương lối sống hòa thuận nhất có thể, để tránh điều tiếng không hay giữa mẹ chồng và nàng dâu. Áp dụng từ trước khi cưới, Lương cố gắng dành thời gian gần gũi với nhà chồng tương lai, nhưng luôn sống và làm mọi việc bằng đúng tâm thực sự. Lương cũng rất vui khi những cố gắng của mình phần nào đã được đền đáp khi cô chiếm được khá nhiều cảm tình của họ hàng bên nhà chồng sắp cưới.

Sau đám cưới, Lương khá bất ngờ khi thấy nếp ăn ở của nhà chồng, đặc biệt là mẹ chồng rất hợp ý mình. Chưa kể, tính mẹ chồng Lương lại rất thanh niên, thích sôi nổi, đến cách ăn mặc cũng trẻ trung nữa nên hai mẹ con rất hay đi cùng nhau. Cô kể: “Nhiều khi đi mua sắm quần áo, có cả chị chồng đứng đấy nhưng bà nằng nặc đòi đi cùng mình vì: cái Lương biết chọn đồ, lại biết mặc cả. Mẹ chồng mình sống tình cảm, có gì cũng thủ thỉ với con dâu, ra ngoài, hai mẹ con hay khoác tay nhau. Nhiều người không biết lại tưởng nhầm là mẹ con ruột”.

Chính vì sự khác biệt đó nên đôi khi Lương còn phải công nhận mình hay nghiêng về phía mẹ chồng nhiều hơn mẹ đẻ, mặc dù tình cảm dành cho cả hai người như nhau. “Mẹ đẻ với mình khắc khẩu, nói ra thì chắc có người sẽ bảo hỗn nhưng sự thật thì mẹ đẻ nói nhiều câu không hợp ý, mình hay cãi lại luôn dù trong bụng chẳng có gì. Mẹ chồng thì khác, thường thì hai mẹ con hay vào một phe trong các vấn đề tranh luận với bố chồng và chồng. Sự khác biệt ấy khá rõ ràng nên là mọi người cũng hay trêu mình kén chồng rồi kén luôn được cả mẹ chồng như ý”, Lương vui vẻ chia sẻ.

Giống như Lương, Hằng (TP. HCM) cũng hay được tiếng là “mát tay” trong việc kén mẹ chồng tốt tính, bù lại, cô và mẹ đẻ lại không mấy gần gũi nhau do hai mẹ con vốn trái tính trái nết ngay từ khi Hằng còn nhỏ. Còn nhớ, lần đầu tiên nghĩ đến việc lấy chồng, Hằng đã bụng bảo dạ sẽ tìm bằng được nhà nào có bố mẹ chồng hiền lành mới lấy, còn không thì cứ “ở vậy cho lành”.

Nói là làm, từ khi yêu chàng đầu tiên, được vài ngày Hằng đã ngỏ ý muốn chàng đưa mình về ra mắt gia đình, “xem nhà cửa, bố mẹ anh thế nào”. Không may, mẹ chàng ấy lại “chỉ kém sư tử Hà Đông một chút”, lại nóng tính sẵn nên yêu được ít lâu, Hằng kiếm cớ cao chạy xa bay.

Đến khi quyết định chấm dứt đời độc thân, tính nhẩm sơ sơ Hằng cũng trải qua khoảng dăm bẩy mối tình, cả yêu kiểu trẻ con lẫn kiểu người lớn, nhưng phải đến anh cuối cùng tức là chồng Hằng bây giờ, cô mới thực sự xuôi lòng. “Hôm đến nhà người yêu lần đầu, thấy cách mẹ anh ấy tiếp đón mình mà mừng như mở cờ trong bụng. Bạn gái con đến nhà mà bác ấy niềm nở như đã là người một nhà vậy, cơm nước, rửa bát đĩa cũng đều hai bác con làm chứ quyết không để mình phải lọ mọ làm một mình. Tối hôm ấy, từ nhà chàng về, mình đã quyết tâm là kiểu gì cũng phải kén được chàng làm chồng, để được trở thành con dâu của mẹ chàng ấy”, Hằng vui vẻ kể lại ngày đầu tiên ra mắt nhà chồng tương lai.

Nàng dâu mát tay “kén” mẹ chồng như ýTừ khi yêu chàng đầu tiên, được vài ngày Hằng đã ngỏ ý muốn chàng đưa mình về ra mắt gia đình. (ảnh minh họa)

Đúng như Hằng dự đoán, suốt mấy tháng yêu nhau, cô lúc nào cũng vui như Tết khi cùng lúc có sự quan tâm, chiều chuộng của cả 2: người yêu và… mẹ người yêu. May mắn hơn là cả gia đình bên ấy cũng tỏ ra ưng ý cô con dâu tương lai ra mặt và chỉ nhăm nhe chực sang nhà đặt vấn đề nói chuyện người lớn và bàn việc cưới xin. Đùng một cái, đúng hôm kỷ niệm 6 tháng yêu nhau, Hằng bất ngờ nhận được lời ngỏ ý muốn mang trầu cau sang nhà gái xin cho hai đứa chính thức đi lại của bố mẹ người yêu ngay trong bữa cơm. Chẳng thể làm được gì khác, Hằng chỉ còn nước bẽn lẽn gật đầu.

Sau đám cưới, Hằng mới thấy là quyết định “kén chồng, kén cả mẹ chồng” của mình quả thực là con đường sáng suốt. Vốn hợp nhau từ trước, Hằng sống ở nhà chồng mà tự do, thoải mái chẳng kém gì nhà đẻ khi ngoài thời gian đi làm, công việc nhà cô đều được bố mẹ chồng giúp đỡ phần lớn. Thành ra, nhà cửa lúc nào cũng êm ấm, vui vẻ, chẳng mấy khi hàng xóm nghe thấy hai mẹ con có lấy một câu nặng lời. Mỗi lần nhìn thấy các chị em đồng nghiệp ca cẩm, nhăn nhó mặt mày vì chuyện mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu là Hằng lại cười tươi hớn hở tự hào về kế sách tuyệt vời của mình khi trước.

Theo pháp luật và xã hội/ TTVN

 

0 807

Tôi đau khổ đến tột cùng vì đã sau 3 năm kết hôn mà vẫn mỏi mắt ngóng con. Trong khi đó, mẹ chồng liên tục gây áp lực nói chồng tôi ly hôn.

Tôi kết hôn khi đã sang tuổi 27 nên cả hai đều muốn có con ngay. Từ ngày lấy chồng, cả hai vợ chồng “thả cửa” thế mà mãi chẳng thấy tín hiệu gì. Cha mẹ hai bên lo lắng, giục giã mãi vì lúc đầu cứ tưởng  vợ chồng tôi kế hoạch. Lúc đầu thì tôi dấu nhưng mãi vẫn không có kết quả đành thú nhận với mẹ chồng mong mẹ thông cảm và kiên nhẫn chờ đợi.

me chong bat ly hon

Nhiều hôm tôi biết, nằm cùng một giường nhưng anh quay đi để dấu nỗi buồn– Ảnh Minh họa

Nhưng mãi vẫn chưa có tín hiệu dù đã 3 năm trôi qua những lời khuyên của các chuyên gia cũng đã được áp dụng nhưng tôi vẫn mỏi mòn ngóng con. Chồng tôi là con một nên áp lực càng lớn hơn, nhiều đêm vợ chồng tôi mất ngủ vì lo. Chẳng rõ nguyên nhân từ ai và vì sao, bác sĩ chỉ nói hiếm muộn, chậm con, chứ không ai vô sinh cả nên vợ chồng tôi đều mong ngóng. May mà cả tôi và anh đều hiểu nên cùng động viên lẫn nhau.

Nhưng mỗi lần có ai đó quan tâm hỏi thăm những câu đại loại như: “Bao giờ định sinh em bé?”; “Sao kế hoạch lâu thế?”; “Đầy đủ cả rồi tình chuyện sinh con đi”… lại vô tình xoáy vào nỗi đau của tôi. Nhiều khi đi ăn cưới, dự tiệc nhà mới thấy bạn bè con cái riuts rít tôi lại về nhà chui vào phong ôm gối khóc một mình.

Nhất là thời gian gần đây, mẹ chồng tôi như hết kiên nhẫn, nhiều hôm mẹ nói bóng gió khiến tôi nghẹn ứ cổ. Mẹ đổ lỗi do tôi chậm con, anh Nam (chồng tôi) vì thương vợ mà nhận hộ. Nghe mẹ nói những câu như: “Thằng Nam nó khỏe mạnh từ nhỏ, tôi nuôi nó tôi biết, chị xem lại  mình đi, tôi chờ không được nữa rồi”. “Hôm nay tôi gặp con Thu (bạn cùng học phổ thông với tôi) con nó lớn lắm rồi đấy, chị xem thế nào đi”…

Có hôm đi chợ về tôi nghe mẹ nói với anh rằng: “Ly hôn đi, mày tính tìm đứa khác đi, nó không đẻ được thì cứ thế chịu thiệt à”. Có hôm anh ở nhà mẹ bảo: “Ra ngoài mà chơi, ngó nghiêng, ngó dọc đi, không ở thế này được đâu, tao chịu hết nỗi rồi. Con nhà người ta ít tuổi hơn mà lấy vợ là sinh cháu còn vợ mày cứ để tao ngóng mãi”. Hôm đang ăn cơm, mẹ gắp thức ăn cho anh rồi nói: “Ăn đi cho khỏe, chỉ mày mới cho mẹ cháu được thôi”… khiến tôi ở nhà mà đầu lúc nào cũng căng như dây đàn.

Cuối tuần vừa rồi, chỉ có tôi và mẹ ở nhà, bà hàng xóm mang cháu sang chơi, mẹ chồng tôi cứ thở dài thườn thượt, tôi hiểu được ý nghĩ của mẹ nên lặng lẽ lên phòng. Bà hàng xóm đưa cháu về, mẹ lên phòng tôi bảo: “Mẹ mong cháu lắm rồi, chỉ biết xin con. Không sinh được thì tha cho nó, cứ giam nhau thì nhà này tuyệt tông à?”

Câu nói của mẹ như mũi dao xoáy vào tim can tôi. Tôi lặng người không biết nói lại thể nào, nước mắt cứ thế tuôn trào. Nghe mẹ nói tôi cũng thấy hoang mang với chính mình, không biết có phải do tôi không nữa. Nếu đúng là do tôi thì đó sẽ là giải pháp tốt nhất cho anh. Tôi sẽ lặng lẽ ra đi để anh có được hạnh phúc, mong muốn của mình. Nhưng nghĩ đến chuyện sống mà không có anh tôi không thể đành lòng. Chúng tôi rất hiểu và thông cảm cho nhau, bên nhau những ngày tháng khó khăn này tôi mới thấu hiểu hết tình tình cảm mà anh giành cho mình. Tôi phải làm sao đây cho vẹn toàn mọi nỗi, cho tôi xin lời khuyên với.

Theo Pháp luật & Xã hội/GiadinhNet

Tôi quyết định lấy người đàn ông đó mặc dù ban đầu tôi chỉ xác định yêu chơi bời, chưa tính chuyện cưới xin gì.

Chỉ vì tức mẹ chồng tương lai mà tôi quyết định liều với hạnh phúc của đời mình. Tôi quyết định lấy người đàn ông đó mặc dù ban đầu tôi chỉ xác định yêu chơi bời, chưa tính chuyện cưới xin gì. Thật ra, ấn tượng của tôi về người đàn ông ấy chính là sự điềm đạm, nhẹ nhàng, quan trọng nhất là anh ấy có tiền đồ, có vẻ giàu có.

Mà đúng là gia đình anh ấy rất giàu thật. Chị gái bên nước ngoài thường xuyên gửi tiền về để biếu bố mẹ. Và vì vậy, bố mẹ có điều kiện, xây nhà to như biệt thự, còn anh ấy cũng có được công việc tốt nên chẳng phải lo tiền nong. Ở nhà không thiếu thứ gì, tiện nghi đầy đủ, cả nhà yên tâm sống vui vẻ, hạnh phúc mà không bao giờ phải bận tâm vấn đề tiền bạc.

Người đàn ông ấy với tôi mà nói là mẫu hình lý tưởng, chỉ là, tình yêu chưa đến mức sâu đậm để sẵn sàng tính chuyện hôn nhân. Tôi cũng chỉ xác định yêu để có được người quan tâm, chăm sóc, cung phụng mình mà thôi. Tôi luôn mơ ước có một tình yêu lãng mạn như trong phim Hàn, được người chồng trẻ đẹp trai nói lời yêu thương và cho đi chơi khắp nơi. Người này, ngoài có tiền, cũng biết chiều bằng những món quà ra thì anh ta không hề lãng mạn, cũng không biết quan tâm tới người thân của tôi. Chẳng mấy khi anh ta hỏi han gia đình tôi, bố mẹ của tôi. Nhiều khi tôi buồn nhưng mà nghĩ cho cùng, sau này tôi chẳng lấy anh ta đâu mà phải bận lòng. Chỉ cần anh ta yêu mình, chiều mình là được.

Không yêu nhưng vẫn cưới cho... bõ tức

 Người đàn ông ấy với tôi mà nói là mẫu hình lý tưởng, chỉ là, tình yêu chưa đến mức sâu đậm để sẵn sàng tính chuyện hôn nhân. (ảnh minh họa)

Tôi vốn là một cô gái không thua kém ai về nhan sắc, ăn nói cũng được. Tôi cũng là người được bao nhiêu anh chàng theo đuổi muốn cưới làm vợ. Anh chỉ là người đàn ông bình thường trong số đó. Muốn tìm hiểu anh thêm một thời gian nữa xem sao nên ngày về ra mắt gia đình anh, tôi chỉ nghĩ mình là bạn anh chứ chưa hề nghĩ đến chuyện yêu đương.

Mẹ anh lần đầu nhìn thấy tôi, khi chưa còn kịp chào hỏi đã quay sang nói với bà dì bên cạnh rằng ‘mặt con bé này nhìn gớm, gò má cao, tướng sát chồng lắm. Nghỉ…’. Giọng của mẹ anh sắc cạnh, không giống một người gia giáo chút nào, giống một người đàn bà cay nghiệt hơn. Dì anh cũng hùa vào, ‘ừ, nhìn cũng không được thiện cảm cho lắm’. Mà đến lạ, họ nói ngay trước mặt tôi, nói thì thầm nhưng cũng đủ để tôi nghe thấy. Tôi hơi nóng mặt.

Tôi nào nghĩ sẽ cưới anh cũng không phải là ngày về ra mắt để xin cưới. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem gia đình anh thế nào, bố mẹ anh tính tình ra sao. Dù sao, mỗi lần đi cũng là một trải nghiệm tốt để hiểu thêm về con người, về sở thích, về cách ứng xử của những người xung quanh anh. Tôi tin là mình sẽ khiến bố mẹ anh hài lòng, nhưng thật không ngờ, khi chưa kịp mở lời chào, mẹ anh đã phán một câu như vậy thấy chua chát quá.

 Không yêu nhưng vẫn cưới cho... bõ tức

Tôi nào nghĩ sẽ cưới anh cũng không phải là ngày về ra mắt để xin cưới. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem gia đình anh thế nào, bố mẹ anh tính tình ra sao. (ảnh minh họa)

Tôi không nói gì, chỉ chào hỏi cho xong rồi vào dự bữa cơm với gia đình anh. Bữa ấy như tra tấn, tôi ăn mà không thấy thoải mái chút nào. Tôi còn nói với mẹ anh về tương lai của tôi và anh, để xem mẹ anh phản ứng sao. Tôi cố tình làm như vậy. Thật không thể tin, mẹ anh vì tức tôi nên nói luôn ‘con trai bác và cháu không hợp tuổi đâu. Yêu nhau thì cứ yêu chứ cưới nhau thì mỗi đứa tìm một người cho đỡ khổ, miễn cưỡng chẳng để làm gì. Bác thấy cháu xinh xắn, dễ thương, chắc là có nhiều người theo đuổi. Con gái như cháu không muốn khổ thì nên chọn cho mình một người đàn ông hợp tuổi, sau này sẽ phú quý’. Nghe mẹ anh nói, tôi hơi khó chịu trong người.

Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm ghê gớm, thấy bức bách lắm. Tại sao mẹ anh lại thô đến vậy, nói được tất cả những lời đó trong ngày đầu con trai đưa bạn về ra mắt. Không biết mẹ anh đã được anh nói những gì, mẹ anh giới thiệu gì về tôi mà có vẻ mẹ anh chắc chắn rằng, tôi chính là người con trai bà lựa chọn. Tôi chưa từng có ý định ấy, cũng không muốn cưới chồng bây giờ. Nhưng chợt tôi nảy ra ý định, nhất định phải cưới người đàn ông này.

Anh có điều kiện, gia đình giàu có, anh cũng có công việc ổn định, đó là điều kiện cần, tuy nhiên là chưa đủ. Đủ là tình yêu, dù vậy, tôi vẫn sẽ khiến anh cưới tôi. Mẹ anh biết chuyện chúng tôi không rời nhau, bà tức lắm, gọi điện lên đe dọa tôi mấy lần. Mẹ anh còn chê bai tôi nghèo, không môn đăng hộ đối. Thật ra, gia đình anh giàu cũng là do bố mẹ anh có được người con gái bên nước ngoài chu cấp chứ có làm gì ra tiền đâu mà giàu. Tất cả là nhờ vào có con gái xuất ngoại. Tôi càng bực lại càng muốn cưới anh. Tôi muốn cho mẹ anh biết, tôi sẽ thắng trong cuộc hôn nhân này.

Không yêu nhưng vẫn cưới cho... bõ tức

Anh có điều kiện, gia đình giàu có, anh cũng có công việc ổn định, đó là điều kiện cần, tuy nhiên là chưa đủ. (ảnh minh họa)

Tôi cưới chồng, bố mẹ anh ngậm đắng nuốt cay. Tôi chuyển lên thành phố sống, chẳng phải làm dâu. Mẹ anh ấm ức lắm nhưng không thể từ bỏ con trai, biết làm sao được vì anh đã kiên quyết chọn tôi. Thật sự, dù cưới nhau, tôi cũng chưa hề yêu chồng, chỉ là tình cảm quý mến. Cứ nghĩ lấy về sẽ yêu tha thiết, vậy mà chỉ là tình nghĩa vợ chồng mà thôi. Nhưng đây là cuộc hôn nhân tôi chọn và tôi phải chấp nhận nó. Để cho bõ tức, tôi đã quyết định cưới anh thế nên bây giờ, tôi không được than vãn một lời.

Thật ra, chồng tôi rất tốt, yêu chiều tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi lại không thể hết lòng yêu anh. Biết là, mọi sự đã an bài, nên bằng lòng với cuộc sống hiện tại, nhưng tôi lại không thể làm được.

Giờ thì tôi được hả hê vì mẹ anh đã không thể làm gì được tôi. Tôi muốn trả thù những câu nói cay độc của bà và cũng không cần được lòng bố mẹ chồng hay không, vì căn bản, tôi chẳng sống chung mà sợ, năm về được vài lần, có xá gì. Đó, hôn nhân chưa thấy hạnh phúc, được hả hê, được bõ tức những mà vui vẻ thì chưa có. Có chút buồn nhưng phải chấp nhận và đợi tình yêu đến thôi! Phải chăng tôi đã sai?

Theo Pháp luật và Xã hội/Khám phá

Vợ chồng anh ly hôn vì vợ anh có người đàn ông khác, giỏi giang hơn, giàu có hơn.

Tuấn lê từng bước chân từ toà án về nhà. Tòa xử cho vợ chồng anh ly hôn sau 3 lần hòa giải không thành. Vợ anh đã có người khác. Tuấn không thể giữ lại vợ, như anh chẳng còn đủ sức tự cởi nút thắt cho trái tim đang bị ai đó bóp nghẹt của mình.

Một bàn tay đặt lên vai anh. Tuấn quay lại. Bố vợ anh, mà từ giờ phút này, anh có thể gọi là bố vợ cũ, ông thở dài:

– Bố xin lỗi khi vẫn gọi con là con, bởi bố mẹ coi con như con cái trong nhà.

– Vâng, con hiểu.

– Con nhận của bố mẹ một lời xin lỗi. Bố mẹ cũng đã cố hết sức nhưng cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Cho phép bố mẹ được cùng con chăm sóc cháu.

– Vâng, cháu vẫn là cháu của ông bà ạ.

Tuấn chợt cảm thấy ấm lòng hơn. Kể từ ngày vợ chồng anh quyết định ly hôn, bố mẹ vợ thường xuyên qua nhà an ủi anh. Ông bà cũng tự nguyện đưa đón cô cháu gái về bên nhà cho vợ chồng anh giải quyết việc riêng. Cũng để cô bé không phải chứng kiến cảnh bố mẹ nặng lời với nhau, mặt nặng mày nhẹ với nhau trong căn nhà nhỏ này.

chan-vo-chong-kiem-co-ngu-lai-co-quan

 Anh không thể níu giữ được gia đình nhỏ bé của mình (Ảnh minh họa)
Ông bà là người hiểu biết, nên rất phẫn nộ trước việc con gái mình bỏ chồng con để tìm kiếm cơ hội mới. Thậm chí, mẹ vợ anh còn xin  anh, nếu có chuyện  gì xảy ra, thì cho phép con gái ông bà được quay lại, bởi vẫn còn sợi dây liên hệ là cô con gái bé bỏng, xinh xắn, kết quả của mối tình đẹp thời còn sinh viên của anh và vợ.

Ngồi nhấp chén trà cùng Tuấn, bố vợ chỉ thở dài, trầm ngâm. Hồi mới tìm hiểu con gái ông, Tuấn cũng lờ  mờ nhận ra rằng, vợ được bố mẹ bao bọc quá, lo toan cho nhiều quá. Thành thử khi sống với Tuấn, cô  không chịu được những sóng gió của cuộc đời. Cô mới bước ra đời, nhìn mọi thứ đều màu hồng, trong  khi cuộc đời thì là một chuỗi màu đan xen và việc nhìn đời như thế nào lại phụ thuộc vào bản lĩnh của mỗi con người.

– Không ai có lỗi đâu bố ạ. Trách người thì phải trách mình. Giá như con giỏi giang hơn, thì vợ con chưa chắc đã tìm đến nơi khác. Ai cũng có nhu cầu được sung sướng, được ăn ngon, mặc đẹp. Con không làm được điều đó, nên con không trách cô ấy. Con chỉ tiếc, nếu vợ con hiểu được rằng, còn nhiều cái quan trọng hơn vật chất, rồi hai đứa cùng xây dựng, cùng đồng cam cộng khổ thì mọi thứ mới thật đáng giá – Tuấn nói.

 – Cũng là tại bố mẹ, Tuấn ạ. Con gái bố mẹ lớn lên lúc nhà nghèo quá, nên sau này, nó muốn thoát nghèo bằng mọi giá. Chỉ thương cháu tôi, nó còn bé quá, mới 7 tuổi đầu đã thiếu vắng bàn tay mẹ – Ông bố vợ sụt sùi, ngân ngấn nước mắt nhìn lên tấm ảnh cô cháu gái mặc chiếc váy màu đỏ treo trên tường, đầy vẻ xót xa.

– Vâng, con biết. Nhưng người ta không nuôi con của người khác đâu. Bố mẹ yên tâm, con sẽ thay cô ấy. Con vừa làm cha, vừa làm mẹ, cũng không sao bố ạ. Hôm nay ông bà ngoại cho con gửi con gái bên  đó thêm một đêm, mai con sang đón cháu về ạ.

Vợ Tuấn xách va ly khệ nệ bước ra khỏi nhà. Bố vợ Tuấn thoáng nhìn thấy, đã vội quay mặt đi chỗ khác. Vợ cũ tiến lại gần Tuấn:

 – Em chuẩn bị ra sân bay luôn đây. Có lẽ còn lâu lắm em mới về thăm con. Anh giữ gìn sức khỏe, chăm sóc con hộ em. Sau này, có điều kiện, em sẽ không để con thiệt thòi. Anh hãy tin ở em.

– Em cứ lo cuộc sống của mình đi. Anh đủ sức lo cho con.

– Em có một chút, anh cầm lấy.

Tuấn gạt tay vợ mình ra:

– Em cứ giữ mà dùng. Cứ để anh xoay xở. Lo cho em và con thì hơi vất vả, chứ lo cho con thì anh đủ sức.

– Anh cứ nhận cho em vui. Cũng chẳng nhiều nhặn gì. Dù sao, em vẫn là mẹ. Anh không nhận, em áy náy lắm.

Vợ Tuấn rơm rớm nước mắt. Anh không dám nhìn vợ mình trong hoàn cảnh này. Dù gì, đã có một thời gian hai người sống rất êm đềm. Khoảng thời gian ấy chỉ kéo dài hơn một năm nhưng với Tuấn, là quãng thời gian mà anh thấy mình sống có ý nghĩa nhất,tuy vất vả đến mức anh chỉ thèm thời gian để nghỉ ngơi.

– Anh sẽ nói với con rằng mẹ có việc riêng, sau này sẽ quay về. Em yên tâm mà đi đi.

Vợ Tuấn òa khóc, rồi chạy nhanh ra cửa. Cánh cửa xe màu đen 4 chỗ bóng loáng mở ra. Vợ Tuấn bước lên xe. Người đàn ông trong xe nở một nụ cười với vợ Tuấn rồi ra hiệu cho cô đóng cửa. Chiếc xe quay  đầu, biến mất vào màn đêm đen thẫm.

Tuấn nhìn theo chiếc xe. Lúc này, cảm giác trong anh trống rỗng, bất lực, hụt hẫng, khi anh không đủ sức giữ lại một người mà mình chắc chắn rằng, tình cảm của anh vẫn còn rất nhiều dành cho cô ấy. Nước  mắt bất chợt chảy ra, anh muốn hét lên, gọi vợ mình đừng đi, hãy quay lại với bố con anh… mà dường như không thể cất thành lời.

Thấy Tuấn nước mắt lưng tròng, lảo đảo ngồi phịch xuống bậc thềm nhà, bàn tay đàn ông nhăn nheo lại  một lần nữa đỡ anh đứng dậy, dìu anh vào nhà. Ông nhấc điện thoại gọi gấp gáp: “Bà gọi taxi đi, đưa cháu về bên nhà nó ngay, không để mai được. Hôm nay, tôi với bà cũng ngủ lại bên này luôn cho con cháu đỡ trống trải…”.

Theo Giadinhvatreem.vn/ (Phunuvietnam.vn)

Sáng nay khi đưa bà ra sân bay mà lòng tôi như thắt lại, nhưng tôi không cho phép bản thân mình yếu đuối. Bà là mẹ bạn trai của tôi, một người nông dân tay lấm chân bùn…

Khi nghe tin tôi và anh chia tay bà đã rất sốc. Những ngày tháng đó bà hầu như không ăn được nhiều, ngủ cũng không được ngon giấc.

Bản thân tôi cũng như gia đình anh không ai tin được mọi chuyện xảy ra như vậy. Tôi đã suy sụp suốt 3 tháng liền. Có những hôm tôi thức trắng đêm dù đã uống thuốc ngủ mà vẫn không ngủ được. Bởi anh là mối tình đầu của tôi.

Một mình nơi đất khách quê người, tôi đau khổ tột cùng nhưng không dám nói với gia đình sợ mọi người lo lắng.

lay-long-me-chong-tuong-lai

Ảnh minh họa

Quê tôi ở Nghệ An, còn anh ở Ninh Bình. Cả hai chúng tôi đều 25 tuổi. Chúng tôi vào Nam lập nghiệp và quen nhau trong xóm trọ nghèo. Tôi là giáo viên mầm non, còn anh làm nghề môi giới nhà đất.

Thời gian đầu cuộc sống chúng tôi vất vả đủ đường. Có những bữa phải ăn cơm với chuối kho nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ yêu thương nhau. Cuộc sống tha phương cầu thực làm cho chúng tôi có nghị lực làm giàu rất cao. Ai nhìn vào cũng bảo chúng tôi là một cặp trời sinh và có tướng phu thê bởi chúng tôi rất giống nhau. Thế nên tôi càng tin tưởng vào mối tình này hơn.

Nhưng rồi một ngày kia tôi phát hiện anh đang hẹn hò cùng người con gái khác. Người đó là nhân viên mới vào của công ty. Tôi đau khổ tột cùng. Yêu nhau trong những lúc khó khăn giờ có chút tiền, anh phủi áo ra đi. Tôi quyết định gọi điện cho gia đình anh kể hết mọi chuyện để chấm dứt mối tình này và nhủ lòng sẽ mạnh mẽ hơn để làm lại cuộc đời.

Khi nghe chuyện, mọi người trong gia đình anh ai cũng bất ngờ bởi anh luôn khẳng định với gia đình sẽ cưới tôi làm vợ.

Mẹ của anh rất sốc. Bà ăn không ngon ngủ không yên, vì chuyện này mà bà sụt cân, sinh bệnh. Bà bảo, trong thâm tâm từ lâu bà đã xem tôi là con dâu.

Từ ngày anh nói lời chia tay với tôi. Anh cũng không liên lạc với gia đình anh. Gọi điện vào thì anh không bắt máy. Nhắn tin anh không trả lời.

Tôi đau khổ tột cùng, tôi cũng làm mọi cách để anh quay về nhưng tất cả đều là vô vọng. Tôi cũng nhắn tin cho cô gái kia mong cô buông tha cho anh nhưng cũng không thành công.

Một ngày kia mẹ anh quyết định vào Sài Gòn để gặp cô gái kia, buộc cô phải rời xa anh để chúng tôi hàn gắn lại với nhau. Khi nghe bà sắp vào tôi hết lời khuyên can vì sức khỏe của bà yếu, nay bà đã ngoài 50 tuổi, đường lại xa.

Hơn nữa tôi nghĩ cái ly đã vỡ có hàn gắn lại thì luôn luôn có vết nứt, không bao giờ trọn vẹn như xưa. Khi vào Sài Gòn, bà nhờ tôi sắp xếp chỗ ở, liên lạc với cô gái kia để bà gặp và không cho anh biết bà vào.

Nhìn thấy bà, tim tôi như thắt lại. Một người phụ nữ đen, gầy mang dáng vẻ nhà nông hai sương một nắng. Tôi thương bà vô cùng.

Bà tâm sự rất nhiều, tôi nghe mà không cầm lòng được. Bà nói: “Con à, mẹ đau lắm. Đi trên xe ai cũng hỏi mẹ là vào Sài Gòn làm gì vậy? Cưới vợ cho con hay con cái làm nhà, sinh đẻ? Càng nghe những lời đó tim mẹ càng đau nhói”.

Bà nói tiếp: “Đi trên xe mẹ mong vào đến nơi để gặp con, để an ủi con. Mẹ cố gắng hàn gắn các con lại với nhau bởi tuổi xuân của con đã trao cho con trai mẹ rồi. Vì mẹ cũng là con gái, mẹ cũng có con gái nên mẹ hiểu”.

Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè tôi nên bà cũng đã gặp được cô gái kia. Nhưng cô gái kia có chịu buông tha cho anh hay không thì tôi và bà đành chịu.

Lần đầu tiên gặp bà nhưng tôi cảm thấy rất gần gũi. Những ngày ở cùng bà, tôi tỏ ra rất mạnh mẽ để bà khỏi lo lắng. Nhiều lúc buồn nhưng tôi cảm thấy may mắn và hạnh phúc vì có gia đình anh và bạn bè động viên. Nhất là bà đã một mình đi 2000 km để “đánh ghen” giúp tôi.

Bà dặn tôi: “Nếu mai này con trai mẹ quay về, con hãy cho nó cơ hội. Nếu nó không quay về thì con hãy tìm cho mình một người thương con thật lòng. Con vẫn là con gái của bố mẹ”.

Nghe những lời đó nước mắt của tôi chảy dài. Cám ơn cuộc đời đã cho con thêm một người mẹ thứ hai!

Theo giadinhvatreem.vn/vietnamnet.vn

0 373

Hai tháng làm dâu với tôi thật sự như hai thế kỷ, không ngày nào không khóc vì sự bất công khi bị so sánh với tình cũ của chồng.

 Vượt qua nỗi đau chia tay
Ảnh minh họa

Tôi 25 tuổi, kết hôn tầm 2 tháng. Tôi gặp anh được một năm rưỡi thì cưới. Lúc yêu, tôi cũng biết anh có một mối tình thời sinh viên kéo dài nhưng không nghĩ nó lại phức tạp và khiến tôi khổ như bây giờ. Lúc về làm dâu, tôi luôn bị mẹ anh và họ hàng so sánh với người yêu cũ của anh. Sau khi về đây tôi được biết hồi yêu nhau 2 người thường xuyên về nhà chơi cho dù ở hai tỉnh khác nhau. Gia đình hai bên đã tính đến chuyện cưới hỏi nhưng vì khoảng cách xa xôi mà không đến được với nhau. Anh chia tay chị ấy được 3 tháng thì quen tôi. Còn chuyện tình của anh và chị ấy kéo dài khoảng 4 năm rưỡi. Ngày nào tôi cũng bị mang ra so sánh nên hết sức khổ tâm.

Mới đây, tôi phát hiện chồng đã quan hệ với chị ấy từ hồi yêu nhau, điều đó lại làm tôi càng tan nát. Anh là mối tình đầu và cũng là người tôi dành hết sự yêu thương. Đối với tôi, việc so sánh khiến trái tim tôi vụn vỡ. Từ khi biết điều đó, bên cạnh chồng tôi không còn cảm xúc gì nữa. Tôi chán nản. Chồng luôn nói yêu tôi nhưng thâm tâm tôi luôn bị quá khứ của anh làm khổ sở. Giờ tôi phải làm gì để giữ lấy cuộc hôn nhân này? Hai tháng làm dâu với tôi thật sự như hai thế kỷ, không ngày nào không khóc vì sự bất công khi bị so sánh với tình cũ của chồng. Giờ tôi lại càng đau khổ hơn mặc dù rất yêu chồng. Tôi phải làm gì đây? Xin cho tôi lời khuyên.

Theo giadinhvatreem.vn/Vnexpress.net

Tôi có thể chấp nhận tất cả, sự khó tính cũng như soi mói của mẹ chồng. Nhưng nỗi khổ của tôi không nằm ở đó, mà lại nằm ở chuyện mẹ chồng hay lên Facebook (FB) của tôi và viết lung tung.

Chẳng hiểu bà con lối xóm nào dạy mẹ cách dùng FB mà từ ngày mẹ biết dùng, mẹ vào kết bạn với tôi. Tôi không muốn đâu nhưng mấy lần về nhà mẹ đều hỏi, sao mẹ kết bạn với con trên FB lại không được, con không cho mẹ kết à. Tôi cười. Mẹ sành điệu ra phết. Hóa ra, cô hàng xóm dạy mẹ và mục đích chủ yếu là để mẹ thoi dõi nhất cử nhất động của tôi…

Ở nhà bị mẹ soi đã khổ, đi làm, cũng không được yên với mẹ chồng. Hôm đầu tiên, có vẻ như là mẹ thử nghiệm FB, vào ‘tường’ của tôi viết thế này ‘con về nấu cơm nhé, nhớ mua cá, mua rau đấy, không là không ai buồn ăn đâu, nhà ăn thịt mãi chán rồi’. Rồi kí tên mẹ chồng. Chị em trong phòng cười ồ lên.

Mấy hôm sau, thấy mẹ còn vào kết bạn với cả mấy chị em đồng nghiệp của tôi. Chắc là cô hàng xóm chỉ cho. Tôi bảo các chị em không đồng ý nhưng mà, vì trêu tôi nên các cô ấy cứ kết bạn với mẹ chồng. Những lần sau đó, thấy tôi ‘online’ là mẹ vào hỏi ‘con mấy giờ về, nay về sớm nhé’ này kia. Tôi khó chịu khi lúc nào mẹ cũng vào chát với tôi, ảnh hưởng tới sự tập trung trong công việc. Mà công việc của tôi lại phải dùng FB thường xuyên.

me chong'

Từ đó, tôi không bao giờ giấu giếm được gì. Vì mẹ có kết bạn với bạn của tôi nên có đi đâu tôi cũng bị lộ ra. (Ảnh minh họa)

Có cái ảnh tôi chụp cùng chị em rồi váy áo có chút sexy, mẹ vào bảo tôi ‘con ơi, ăn mặc cho đàng hoàng, đi làm mà ăn mặc thế người ta cười vào mặt mẹ’. Tôi chết đứng. Bao nhiêu người đọc được, mẹ tôi lại nói như thế. Chị em ùa vào trêu tôi, tôi thấy bực tức vô cùng. Mẹ nói vậy ảnh hưởng tới tôi. Tôi nào có ăn mặc không đàng hoàng. Với lại, chuyện ở công ty tôi, mẹ xen vào làm gì. Tôi không dám xóa bình luận của mẹ vì sợ mẹ giận nhưng mà thấy bực lắm.

Hôm trước, tôi nói mẹ đi đám cưới bạn thân, nhưng sau đó lại chụp ảnh trong phòng hát hò, mẹ mới gọi điện cho tôi làm ầm lên, bảo ‘sao con đi cưới mà mãi không về, giờ còn đi hát hò, con nói dối mẹ à, không xong với mẹ đâu nhé’. Về nhà, tôi bị mẹ mắng cho một trận. Mà tôi nào có nói dối gì. Thật ra là đi cưới rồi đi liên hoan chút chút. Thế mà mẹ kiểm soát. Tôi không đăng ảnh thì bạn bè của tôi đăng…

Từ đó, tôi không bao giờ giấu giếm được gì. Vì mẹ có kết bạn với bạn của tôi nên có đi đâu tôi cũng bị lộ ra. Khổ lắm, tôi còn phải dặn hết người này người kia không cho hình tôi lên. Cẩn thận hơn, tôi không dám chụp hình. Chỉ còn cách đó thì mẹ không biết tôi đi đâu, làm gì, với ai…

Mọi hoạt động của tôi trên FB, bây giờ mẹ chồng là người nắm rõ. Tôi định hủy không dùng FB, hoặc chuyển sang một cái khác. Nhưng cái này thì có quá nhiều bạn bè, cũng bất tiện. Nhiều khi nghĩ chán. Từ ngày mẹ chồng biết dùng FB, tôi chẳng được tự do, đi đâu làm gì cũng phải lén lút, không dám chụp ảnh để đăng lên như chị em. Bây giờ tôi như tù giam lỏng, cũng không thể nói khéo với mẹ để đi chơi với bạn bè. Có gì thì lộ ra hết. Nghĩ mà chán. Chẳng ai như mẹ chồng tôi, vào FB nói lung tung, dạy bảo con dâu ngay trên mạng. Dù mẹ chẳng đúng nhưng tôi cũng phải vâng vâng dạ dạ, sao dám cãi lời. Cãi thì thiên hạ cười cho à! Đúng là khổ vì mẹ chồng hiện đại…

Theo baodansinh.vn/Khám phá

Lúc này, Hà mới thấu được bố mẹ chồng tuyệt vời đến thế nào. Hà hiểu ra, cũng bởi có ông bà mà tổ ấm của vợ chồng Hà mới vững chắc suốt năm tháng qua.

lay-long-me-chong-tuong-lai

Khi quyết định lấy chồng, Hà thường lên các diễn đàn chị em phụ nữ tìm hiểu về cách chiều lòng các bà mẹ chồng. Nhưng thấy các chị em than phiền quá nhiều, nên cô đâm ra sợ. Nhiều khi cô phân vân không biết cưới rồi có nên sống sống cùng gia đình bố mẹ chồng hay không?

Hà nghĩ là một chuyện, nhưng quyết định lại ở Quý – chồng cô. Do vậy, những ngày làm dâu cận kề, Hà lo lắng vô cùng. Đôi lần cô có ý hờn dỗi chồng sắp cưới. Dù thế lúc nào anh cũng khẳng định: “Em yên tâm đi. Bố mẹ mình chuẩn lắm, tân tiến, hiện đại nhưng cũng rất nền nã nhé”.

Quả đúng như vậy, về nhà chồng Hà mới hay, bố mẹ chồng rất mực tâm lý, yêu thương cái vô bờ bến. Và Hà nhận thấy một điều, ông bà không phân biệt con dâu, con trai hay con gái.

Xét về kinh tế, gia đình chồng Hà cũng thuộc diện có của ăn của để. Tuy nhiên, bên cạnh vật chất ông bà còn rất chú trọng việc dạy bảo, giáo dục con cái.

Với ông bà, những người trong một gia đình phải thẳng thắn, yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Tuyệt đối không bao giờ có cãi vã, to tiếng với nhau.

me-chong-xu-te-khi-con-dau-sinh-con

Mẹ chồng Hà luôn nhẹ nhàng chỉ bảo tâm sự động viên con dâu cố gắng (Ảnh minh họa).

Còn Hà lại là một nàng dâu cẩu thả, vụng về trong khi gia đình chồng cô từ bố mẹ chồng, chồng, em gái của chồng đều rất chăm chỉ, sạch sẽ. Dù thế, cô chưa bao giờ bị bố mẹ chồng than trách. Chỉ khi có hai mẹ con, bà mới ngồi tâm sự, tỉ tê cho con dâu hiểu.

Hà nhớ rất rõ sau 1 tháng làm dâu mẹ chồng bảo: “Con à! Làm phụ nữ không nên ngủ dậy quá muộn. Hãy dậy sớm đánh răng, rửa mặt chuẩn bị đồ ăn sáng cho chồng con, rồi thoải mái thời gian đi làm. Dậy muộn, làm việc không hiệu quả. Thậm chí còn không có thời gian trang điểm, chăm sóc cho bản thân”.

Bà nói nhẹ nhàng nhưng câu nào cũng đúng. Bà khiến cho Hà cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết. Cô càng cảm phục hơn, mẹ chồng cô rất “đảm” khi hàng ngày đi làm về nhà bữa nào cũng cơm nước tinh tươm. Bố mẹ chồng cô ai cũng nấu nướng ngon mắt.

Đặc biệt từ ngày có bé Bi- con trai đầu của vợ chồng Hà, ông bà càng vui vẻ, phấn khởi hẳn lên. Nhìn ông bà chăm cháu mà Hà vô cùng yên tâm. Tự đáy lòng, Hà nghĩ của cải nhiều làm gì, hạnh phúc là đây chứ còn đâu nữa? Và cô tự nhận thấy, cô đúng là một nàng dâu may mắn có một không hai.

Hà và chồng đều làm tài chính nên có đồng ra, đồng vào chi tiêu thoải mái không phải lo lắng. Tuy thế, bố mẹ chồng vẫn luôn quan tâm tới chi tiêu, sinh hoạt của các con. Những đợt lĩnh lương, có thưởng bố chồng đều mua quà cho cả nhà.

Khi sinh nhật con dâu, bố mẹ chồng cô vẫn luôn hỏi “Con thích gì để bố mẹ mua tặng?” hoặc thông qua con trai ông bà tổ chức sinh nhật linh đình cho con dâu.

Bố mẹ chồng đã vậy, em chồng của cô cũng chẳng thể chê vào đâu được khi rất mực tâm lý. Dù sống cùng một mái nhà nhưng suốt những năm làm dâu chưa một lần Hà có cãi vã, xung đột với em chồng. Em chồng ngoài học hành, về nhà lúc nào cũng nhiệt tình hỗ trợ chị dâu việc nhà.

Có những hôm Hà ốm, em dâu làm hết mọi việc mà không một lời than trách. Bố mẹ chồng chạy đôn chạy đáo lo thuốc thang, khám chữa.

Đợt gần đây, Hà cũng suýt không giữ được tổ ấm của mình khi không có bố mẹ chồng. Chuyện là, chồng Hà chẳng may chồng có quan hệ thân mật một nữ đồng nghiệp cùng cơ quan. Khi đó, bố mẹ chồng Hà biết chuyện trước, họ đã im lặng để kéo con trai về với tổ ấm của mình.

Hà biết chuyện chồng ngoại tình bên ngoài, cô ngất lên ngất xuống. Chồng cô khi đó vì quá mê muội mà vẫn nhất quyết đòi ly hôn vợ. Hà lúc nào cũng sống trong cảm giác hoang mang, sợ mất chồng.

Trước tình cảnh đó, bố mẹ chồng cô đã tìm đủ mọi cách để giúp con dâu “giữ chồng”. Ông bà tìm tới nhà của ả nhân tình chồng Hà nói chuyện. Dường như hiểu được cái lý, cái tình bố mẹ chồng cô nói, mà sau đó cô nhân tình tự động rút lui.

Chồng Hà cũng ngoan ngoãn quay về nhà với vợ, thay đổi hẳn tính tình và một lòng yêu thương vợ con. Lúc này, Hà mới thấu được bố mẹ chồng tuyệt vời đến thế nào. Hà hiểu ra, cũng bởi có ông bà mà tổ ấm của vợ chồng Hà mới vững chắc suốt năm tháng qua.

Sau lần đó, Hà tự nhận thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn. Cô luôn tâm niệm phải nâng niu giữ gìn lấy hạnh phúc này. Bởi mỗi nàng dâu ngoài có một người chồng tốt, phải có một chỗ dựa tinh thần vững chắc đó chính là gia đình chồng. Và Hà chính là một trong những nàng dâu may mắn đó.

Theo baodansinh.vn/NĐT

0 428

Về nhà chồng làm dâu, cô gái nào cũng vô cùng lo lắng vì không biết mình có thể làm tốt vai trò của con dâu hay không.

Điều sợ hơn cả là không được lòng mẹ chồng, nhất là đối với cô dâu vụng. Vậy những nguyên tắc sau đây sẽ khiến bạn bớt băn khoăn hơn rất nhiều và rất có thể sẽ không trở thành một cô dâu quá vụng về trong mắt nhà chồng.

Nhờ sự hỗ trợ của mẹ trong gian bếp

Nếu bạn cảm thấy mình là người vụng về trong việc bếp núc, đừng ngại đề xuất với mẹ những món ngon và nhờ mẹ chỉ dẫn cho mình. Một mình làm vừa không vừa ý mẹ lại gây mất tình cảm, tạo sự xa cách. Mẹ chồng con dâu cùng nấu bếp tạo sự gần gũi, vui vẻ. Hãy làm điều này và đừng sợ mẹ chồng chê bạn kém cỏi nhé. Học dần thành giỏi.

Tặng quà mẹ

Việc mà bất cứ nàng dâu nào cũng không được quên. Nịnh mẹ cũng là điều nên làm. Một món quà cung là một ‘đòn’ tinh thần khiến mẹ cảm thấy con dâu tâm lý, yêu quý mình và hiểu biết. Với bất cứ ai, quà là một món ăn tinh thần rất tốt gắn kết tình cảm.

Sống chân thành

1427595396-aobrme_chong_1_zrma

Thường xuyên tâm sự, tỉ tê những chuyện nhỏ nhặt với mẹ, mẹ bạn sẽ cảm thấy tình cảm mẹ con gần gũi.. (Ảnh minh họa)

Nhớ rằng, nguyên tắc sống tốt nhất vẫn chính là chân thành, thật lòng. Hãy coi mẹ chồng như mẹ đẻ và đối đãi với bà bằng tình cảm yêu thương chân thành. Đừng nói xấu mẹ chồng cũng đừng chỉ khen nhà mình vì như thế với mẹ chồng chính là sự tổn thương. Lấy chồng thì theo chồng, cứ cho nhà mình nhất nhất thì thế nào bạn cũng không được mẹ chồng yêu quý.

Đừng ‘bắt nạt’ chồng trước mặt mẹ

Các bà mẹ chồng kị nhất là thấy con dâu cứ sai bảo, quát tháo con trai của họ. Vì họ cảm thấy con mình bị thiệt thòi. Chẳng có mẹ nào không xót con, nên với mẹ chồng, con trai của họ là báu vật. Có ‘dạy chồng’ thì nhớ phải ‘đóng cửa bảo nhau’, đừng có chình ình ra trước mắt để mẹ khó chịu thì bạn chẳng những không ghi được điểm mà còn bị ghét bỏ.

Tâm sự với mẹ chồng

Thường xuyên tâm sự, tỉ tê những chuyện nhỏ nhặt với mẹ, mẹ bạn sẽ cảm thấy tình cảm mẹ con gần gũi. Nhất là với một nàng dâu vụng, đừng ngại mà nói những điều kém cỏi của mình để nếu mẹ biết, sẽ là người chỉ cho bạn làm tốt hơn.

Tình cảm mẹ chồng nàng dâu chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều, hoặc là được cải thiện nếu như bạn làm theo những điều sau. Nên nhớ, với bất cứ một mối quan hệ nào, sự chân thành vẫn là điều kiện tiên quyết làm nên sự tốt đẹp. Mẹ chồng nàng dâu cũng vậy…

Theo giadinhvatreem.vn/Khám phá