Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Tags Posts tagged with "cuộc sống"

cuộc sống

0 1021

Dạy con các giá trị đúng từ khi còn nhỏ sẽ cho bạn một sự bảo đảm rằng bạn có một đứa con mà mọi đứa trẻ khác ở trường đều muốn noi theo.

5-dieu-co-ban-cha-me-khong-nen-noi-voi-con-gai-be-bong-3

Cha mẹ nên dạy trẻ nhỏ giá trị và cách cư xử đúng khi chúng trong giai đoạn hình thành. Trước 5 tuổi, bộ não của trẻ giống như miếng bọt xốp có thể hấp thụ mọi thứ cha mẹ muốn. 

Trẻ nhỏ là niềm vui. Những hành động nhỏ bé nhưng ngọt ngào của chúng luôn làm cha mẹ hạnh phúc và có khả năng làm giảm căng thẳng sau một ngày làm việc vất vả. Tuy nhiên, các con cần cha mẹ tận tình chỉ dẫn khi còn nhỏ và bắt đầu phản ứng với những điều xung quanh. Đây là thời điểm quan trọng hình thành nhân cách con người, vì vậy việc dạy dỗ phải được thực hiện ngay.

Dưới đây là những lời khuyên giúp cha mẹ hiểu được tầm quan trọng của việc hướng dẫn trẻ, khi bộ não nhỏ bé của chúng còn hấp thụ được những điều cha mẹ muốn dạy.

  1. Trung thực

Nếu bạn muốn nhìn thấy con mình phát triển theo cách bạn muốn, hãy dạy chúng làm thế nào để trở thành người trung thực. Cách tốt nhất để trẻ thấy là hãy bắt đầu từ bạn. Là cha mẹ, bạn phải thể hiện sự trung thực. Nếu bạn hứa một cái gì đó, hãy thực hiện. Nếu con nói dối, đừng vội kết tội mà thay vào đó nói với trẻ rằng “Con chưa từng nói dối và con luôn thành thật mà”.

  1. Trách nhiệm

Hầu hết bé dưới 5 tuổi luôn nghĩ rằng chúng là trung tâm của vũ trụ. Tất cả mọi thứ luôn là về chúng. Hãy dạy trẻ biết cách chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Chỉ cho chúng biết cách thể hiện sự cảm thông, nhận ra mình không phải là trung tâm và cần xem xét những điều xung quanh. Nếu con đánh nhau với đứa trẻ khác, hãy nói cho chúng biết cái sai và nên có đủ khiêm tốn để nói lời xin lỗi.

  1. Lịch sự và tôn trọng

Hãy dạy con thể hiện sự lễ phép: nói “Cảm ơn” khi được người khác giúp đỡ, nói “Xin vui lòng” khi muốn một cái gì đó, nói “Xin lỗi” khi làm phiền người khác. Bạn cần phải làm gương vì trẻ sẽ làm theo những gì bạn làm. Việc gợi nhắc cho trẻ mỗi lần cũng rất quan trọng.

  1. Lòng biết ơn

Nói “cảm ơn” đôi khi là không đủ. Hãy dạy con thể hiện sự biết ơn như chỉ dẫn cách thể hiện sự tử tế khi ai đó mang đồ chơi hay thức ăn đến. Thật tuyệt vời khi nhìn thấy trẻ cư xử tử tế với những người khác.

  1. Tình yêu

Nói “Con yêu cha/mẹ” là tốt, nhưng bạn cũng cần phải dạy cho trẻ biết thương yêu. Ôm và hôn các thành viên trong gia đình thực sự tốt. Nhưng bạn cũng cần phải nói với con bạn yêu chúng nhường nào. Bế và hôn con sẽ làm cho chúng cảm nhận được yêu thương và trân trọng. Và từ đó, chúng sẵn sàng thể hiện tình cảm của mình.

Theo baodansinh.vn/VnExpress/Parent Herald

0 511

Phim ngắn lấy chủ đề về đồng tính và HIV mang tên Lối nào cho yêu thương vừa chính thức ra mắt khán giả tại POPS TV trên YouTube.

Lối nào cho yêu thương là phim ngắn truyền thông về HIV và cộng đồng LGBT đã được công chiếu tại các cụm rạp vào tháng 10 vừa qua. Sau 1 tháng kế từ ngày công chiếu, bộ phim đã chính thức được phát hành rộng rãi tại POPS TV trên YouTube để thông điệp của bộ phim đến gần hơn với khán giả.

ph_2 ph

Cảnh trong phim

Với sự tham gia diễn xuất của nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Nam, nhà Thiết kế Sỹ Hoàng, NSƯT Kim Xuân cùng dàn diễn viên trẻ tài năng gồm Hoàng Vân Anh, Thanh Duy, Đỗ Sơn Tùng, Ngô Kinh Lâm và bé Như Quỳnh. Bộ phim xoay quanh câu chuyện, nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Nam vào vai bác sĩ Khang. Dù đã có gia đình với Vợ và con gái nhưng bác sĩ Khang lại đem lòng yêu thương một anh chàng phong lưu, đa tình tên là Tài. Và chính Tài là người đã nói ra sự thật rằng bác sĩ Khang là người nhiễm HIV ngay trong ngày cưới của con gái ông. Từ đây, mọi sóng gió bắt đầu ập đến cuộc đời của vị bác sĩ. Để chuẩn bị cho vai diễn này, Phạm Hoài Nam đã phải nghiên cứu rất kỹ từ diễn xuất, nội tâm nhân vật đến hành vi của một bác sĩ. Với những cảnh đồng tính thì anh không ngại vì nhận được sự ủng hộ từ vợtrong vai diễn này.

ph_7

Phạm Hoài Nam cho biết đây là câu chuyện dựa trên một nhân vật có thật, một vị bác sĩ không may bị nhiễm HIV. Vì vậy, thông điệp của phim về căn bệnh và sự kì thị những người có “H” càng trở nên mạnh mẽ. Hiện nay đã có thuốc để khống chế virut HIV nhưng tìm đâu ra một “liều thuốc” để chữa lành những kỳ thị, những phân biệt của người đời đối với người có “H”, trong đó có một bộ phận là người đồng tính?

Lối nào cho yêu thương mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Bộ phim giúp khán giả hiểu hơn về cuộc sống của những người có “H”, hướng cộng đồng có cái nhìn công bằng hơn với họ.

Theo Pha Lê (baodansinh.vn)

Chào chị, tôi biết hiện tại chị rất bối rối trong tình huống gặp phải và đang không biết quyết định sao cho đúng. Mong chị hãy bình tĩnh để có hướng giải quyết cho mình, chị nhé!??????????????????

Ảnh minh họa

Trong cuộc đời, không ai có thể tính được chữ ngờ, có những điều tốt đẹp có khi tự nhiên tới, cũng có những điều không may mắn rơi “đúng đầu”, nhưng không phải vì thế khiến chúng ta gục ngã một cách dễ dàng. Như hoàn cảnh của chị bây giờ, đúng là sẽ rất mệt mỏi khi mọi sự cố gắng đều không được đền đáp lại, cụ thể như chị đã kém may mắn trong tình yêu và hôn nhân. Nhưng bù lại, chị có những người thân rất yêu thương chị, họ có thể vượt qua tất cả những định kiến của bản thân, của xã hội để luôn ở bên chị mỗi khi chị vấp ngã.

Lần thứ nhất, chị yêu người có gia đình và có con với họ, như chị cũng biết, khi ở thôn quê, nếu xảy ra chuyện con chưa kết hôn mà có con, đó không phải là chuyện dễ chấp nhận, nhưng gia đình chị đã dang rộng vòng tay đón chị khi biết chuyện. Đó là những điều mình cần nhìn nhận để thấy cuộc sống không bi đát như những gì mình nghĩ, đúng không chị?

Lần thứ hai, chị không may mắn kết hôn với một người tưởng là điểm tựa duy nhất cho chị, nhưng anh ta nghiện ngập và còn kéo chị vào con đường này nữa. Nhưng cũng chính lúc chị thấy cuộc đời bế tắc nhất, người thân lại một lần nữa kéo chị ra khỏi vũng lầy… Hiện tại, mọi người vẫn cố gắng làm tất cả để xoa dịu những mất mát cho chị. Lẽ ra, chị phải lấy đó làm động lực để cuộc sống của mình vui vẻ hơn, bớt lo lắng cho gia đình hơn là ngồi than thân trách phận.

Chị biết đấy, rất nhiều người cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, nhưng họ không may mắn được gia đình chấp nhận, thậm chí nhiều người còn nhiếc móc khiến cho họ thấy cô độc nhất trên cõi đời này. Có người phải bỏ đi biệt xứ tìm kiếm một chỗ không ai quen biết về mình để dung thân… Xem xét lại vấn đề của chị, so với người khác thì trong những rủi ro, chị còn may mắn hơn họ nhiều vì gia đình luôn ở bên và đồng hành cùng chị.

Ngay từ đầu câu chuyện, chị đã chia sẻ như một lời than về số phận của mình khi tin lời thầy bói và không cố gắng nữa. Kết quả là chị thấy cuộc đời của chị giống như thầy bói đã phán. Tín hay không tùy thuộc vào suy nghĩ của mỗi người. Sẽ không ai trách móc khi chị tin tưởng một điều gì đó khiến cho chị có động lực và quyết tâm hơn trong cuộc sống. Nhưng nếu chị quá tin tới mức biến cuộc đời mình giống như lời thầy bói nói thì thật đáng sợ và cần phải xem xét lại.

Vì thế, hãy ngưng than vãn để sáng suốt tìm ra lời giải đáp cho tình huống của chị hiện nay. Cụ thể, việc cần làm của chị bây giờ là xác định chị thực sự cần gì? Muốn quay về với chồng thì chị đã nói chuyện với anh ấy về mong muốn của mình chưa? Nếu chị chỉ ngồi đó nghĩ thôi thì cũng không thể giải quyết được vấn đề gì. Chị hãy trực tiếp gặp chồng và nói chuyện xem mong muốn của chồng có giống mình không. Vượt qua những rào cản của gia đình nhà chồng như thế nào thì cả hai đều phải có kế hoạch rất cụ thể như:

Quay trở về cùng chồng xin họ cho một cơ hội để vợ chồng đoàn tụ. Khi chị lựa chọn theo cách này, thì bản thân chị phải nhìn nhận cho thật kỹ quãng thời gian chị sống cùng họ, lý do gì khiến họ không yêu quý chị nữa, giờ quay trở về liệu chị có đáp ứng được những mong mỏi của chồng và gia đình anh ta là có được đứa con không, khi mà họ đang tính cho anh ta một mối quan hệ khác? Một điều nữa chị cần suy xét là với sức khỏe của anh ta hiện tại đang suy kiệt, liệu chị có thể biến những ước mơ có một đứa cháu của gia đình chồng thành sự thật? Chị cũng xem tình cảm của anh ấy có còn dành cho mình nữa không?

Nếu được chồng và gia đình chấp nhận, thì việc chị cần làm là đi khám sức khỏe cho cả hai để được bác sĩ tư vấn, tìm nguyên nhân khiến chị bị hỏng thai nhiều lần, cách chăm sóc sức khỏe bản thân và thai nhi như thế nào. Đó là những khó khăn sắp tới chị phải đối mặt, nếu chị muốn tiếp tục cuộc sống hôn nhân này.

Còn quyết định dừng lại, chị vẫn đang có một mái ấm gia đình thực sự, gia đình của chị vẫn yêu thương và chăm sóc dù cho chị có như thế nào. Đó là một may mắn không phải ai cũng có được chị ạ. Quyết định như thế nào là do mong muốn từ chị. Nhưng hãy suy nghĩ tích cực hơn để được hạnh phúc hơn chị nhé.

Thân ái!

Chuyên gia tư vấn Trịnh Thu Hà

Bài tư vấn cho tình huống “Tôi phải làm sao khi số phận quá nghiệt ngã” đăng trên Tạp chí Gia đình và Trẻ em số 38 phát hành ngày 17/9/2015:

Theo Tạp chí Gia đình và Trẻ em

Nếu phải cố gắng để trở nên hạnh phúc, bạn sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc thực sự. Bởi hạnh phúc chỉ đến với những người sống “tự nhiên” mà thôi.

Một người hạnh phúc sẽ không bao giờ tự hỏi mình có đang hạnh phúc không. Chỉ đơn giản là anh ta đã như vậy rồi. Bởi hạnh phúc là sự tiềm tại. Nó ở đó khi bạn sắp xếp được đúng những thứ trong đời mình.

 co gang HP roi xa

Khi tìm kiếm hạnh phúc, hầu hết mọi người thực ra đang tìm kiếm sựkhoái cảm. Đó là cố gắng được thưởng thức đồ ăn ngon, trải nghiệm tình dục, có xe mới, tham gia nhiều tiệc tùng, giảm 10kg, trở nên nổi tiếng hơn v.v… Nhưng dù khoái cảm mang lại cảm giác thật tuyệt vời, nó không giống như hạnh phúc.

Khoái cảm có tương quan với hạnh phúc, nhưng không tạo ra hạnh phúc. Mà khoái cảm là một vị thần giả tạo. Nghiên cứu cho thấy những người tập trung vào những khoái cảm vật chất cuối cùng trở nên lo lắng hơn, tâm trạng bất ổn và ít hạnh phúc hơn trong dài hạn. Khoái cảm là sự thỏa mãn bề mặt nhất, vì thế dễ đạt được nhất. Khoái cảm là thứ được tiếp thị cho chúng ta, cái chúng ta bị cuốn hút, cái làm chúng ta tê liệt và xao lãng. Dù khoái cảm là cần thiết, nó không bao giờ đủ. Bởi ta luôn biết rằng có điều gì đó quan trọng hơn thế nữa.

Gần đây người ta hay nói rằng con người đang trở nên bất hạnh hơn vì chúng ta đều quá chú trọng vào bản thân, chúng ta lớn lên mà luôn được nghe rằng chúng ta là những bông hoa độc nhất, rằng chúng ta sẽ thay đổi thế giới nhưng chúng ta luôn có Facebook cập nhật cuộc đời của những người khác tuyệt vời như thế nào mỗi ngày, ngoại trừ cuộc đời của chính chúng ta, vì thế chúng ta cảm thấy tệ hại và tự hỏi vấn đề nằm ở đâu. Và chúng ta lại đi tìm kiếm những khoái cảm và tưởng nhầm đó chính là hạnh phúc.

Xin lỗi nhé, nhưng không. Có những câu nói thâm thúy như “hãy tìm hạnh phúc ở bên trong,” và “biết đủ là hạnh phúc” chính là kim chỉ nam tìm ra hạnh phúc. Nhưng không phải tự trong bản thân bạn đã có hạnh phúc, mà hạnh phúc chỉ xuất hiện khi bạn quyết định theo đuổi tiếng nói bên trong. Và bất kể bạn đang ở đâu trong cuộc đời, bạn phải làm thêm thì mới có thêm – nhất là đối với hạnh phúc.

Hạnh phúc chính là việc chúng ta sẽ tiếp tục theo đuổi con người lý tưởng của mình qua những năm tháng của cuộc đời. Và như vậy, khi nói về hạnh phúc, có vẻ lời khuyên tốt nhất cũng là lời khuyên đơn giản nhất: hãy tưởng tượng bạn mong muốn trở thành ai và tiến lên theo hướng đó. Hãy mơ mộng lớn và thực hiện. Bất kì điều gì. Chính việc bạn vận động sẽ thay đổi cảm nhận của bạn về toàn bộ quá trình và mang đến cho bạn nhiều cảm hứng hơn nữa.

Hãy bỏ đi những kết quả bạn mường tượng, không cần thiết. Giấc mơ đã là quá đủ. Dù nó có thành sự thật hay không thì cũng không quan trọng. Sống, hãy cứ sống. Đừng cố gắng để trở nên hạnh phúc, nó sẽ tự đến.

Theo Hà Anh (SKĐS)

0 797

Con người dành 1/3 thời gian trong cuộc đời để ngủ (khoảng 25 năm). Đây là một trong những khám phá thú vị về sự sống của con người. Xác xuất của người sống thọ đến năm 110 tuổi trở lên là 1/7 triệu người.

 1-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-1435976548978

Con người dành 1/3 thời gian trong cuộc đời để ngủ (khoảng 25 năm). Đây là một trong những khám phá thú vị về sự sống của con người.

 2-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-2-1435976547502

Mỗi năm, tuổi thọ trung bình của con người tăng thêm khoảng ba tháng.

 3-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-3-1435976546014

Tại Mỹ, cứ 5 người thì có 1 người tin rằng thế giới sẽ tận diệt hay ngày tận thế sẽ xảy ra vào thời kỳ họ sinh sống.

 4-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-4-1435976544125

Trong cuộc đời, con người có thể phân biệt ít nhất 1.000 tỷ mùi khác nhau.

 5-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-5-1435976542384

Thính giác là giác quan nhạy bén nhất của con người.

 6-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-6-1435976540335

Con người ngủ ít hơn 7 giờ/ngày sẽ khiến tuổi thọ trung bình bị giảm đáng kể.

 7-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-7-1435976538922

Trung bình, mỗi người dành hai tuần trong cuộc đời để hôn.

 8-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-8-1435976537532

82% người Mỹ tin rằng tồn tại một thế giới khác bên ngoài thế giới con người đang sinh sống.

 9-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-9-1435976534701

Trung bình, mỗi người dành 6 năm trong cuộc đời để nằm mơ.

 10-nhung-dieu-thu-vi-kinh-ngac-ve-su-song-cua-con-nguoi-hinh-10-1435976532471

Xác xuất của người sống thọ đến năm 110 tuổi trở lên là 1/7 triệu người.

 Theo SKĐS/Tri Thức trẻ

 “Vẫn biết rằng cuộc sống không bao giờ được như mình mong ước, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sự lựa chọn của mình lại sai lầm đến vậy” – chị, một cô giáo dạy giỏi, xinh đẹp, từng là niềm mơ ước của không ít đàn ông, giờ xanh như tàu lá, vừa gượng dậy được sau lần kiệt sức.

1-phunu1-3833-1428367218-1428398058615

Chị nói chuyện với bạn bè đến thăm mà như tự vấn bản thân mình trước cuộc hôn nhân bất hạnh.

Ngay từ ngày còn ngồi trên ghế giảng đường, chị đã là niềm mơ ước của không ít người. Bởi vậy, khách ra vào nhà chị khi ấy luôn là những chàng trai trẻ với đủ cách thể hiện tình cảm. Bố mẹ chị tôn trọng con, không can thiệp gì vào việc lựa chọn bạn của chị, chỉ mong chị tìm được người yêu thương mình thực sự để lấy làm chồng. “Thật khó nói được duyên số” – chị cười buồn. Bởi trong số những người từ kỹ sư, công chức, thậm chí cả giám đốc công ty… đến với chị, nhưng chị lại không ưng ai mà lại chọn một người mà theo chị khi ấy là dễ thương, hay hay. Anh không có gì đặc biệt, nhưng bù lại có vẻ ngoài khá bắt mắt, dáng thư sinh, lời ăn tiếng nói nhỏ nhẹ, hiền lành. Anh cũng chỉ học bình thường, thi đại học hai năm không đậu, nên vừa đi làm vừa học tại chức. Khi chị giới thiệu với gia đình, bố mẹ chị phản đối nhiều nhất, ông bà nhìn cái cách anh cư xử thiếu chân thật, sợ con mình sẽ khó hạnh phúc. Nhưng cũng không có lý do gì thật chính đáng để cấm nên đành chiều lòng con.

Chị kể câu chuyện đời mình sau hôn nhân như những thước phim chậm đầy nước mắt: Những ngày yêu trôi đi trong hạnh phúc, mọi chuyện chỉ bắt đầu đen tối sau ngày cưới không lâu. Về sống chung dưới một mái nhà, chị mới biết, đằng sau vẻ nhỏ nhẹ, mềm mỏng của chồng là một con người không dễ chịu. Con một nên anh ta rất hay hờn dỗi và làm nũng, trước kia hay làm nũng bố mẹ, giờ thì cả vợ. Anh không bao giờ đụng tay đụng chân vào việc nhà, tiền kiếm được đồng nào cũng nướng hết vào lô, đề, rồi còn tính đến cả chuyện chơi chứng khoán, mặc dù không mấy hiểu. Con người thật của anh ta quá đối nghịch với những gì chị từng biết, có nhiều lúc chị còn như thấy mình đang sống với ai chứ không phải người chồng mình đã lựa chọn. Bạn bè nhiều người bảo: “Sao chị không chấm dứt cuộc hôn nhân ấy đi”, chị buồn bã: “Nếu thế thì có lẽ mọi chuyện đã đơn giản hơn. Nhưng mình cứ nghĩ đến bố mẹ, nghĩ đến việc biết đâu thời gian sẽ làm thay đổi mọi chuyện”.

Nhưng hy vọng của chị lịm tắt khi chị sinh con gái đầu lòng, anh càng đổ đốn hơn. Anh càng thích tham gia những cuộc tiệc tùng nhậu nhẹt với đám bạn. Sau mỗi lần uống say , anh về nằm vật vã như đứa trẻ, rồi nôn oẹ đầy nhà, rên rỉ cả đêm bắt vợ phục vụ. Công to việc lớn trong nhà một mình chị phải gánh vác đã đành, thi thoảng thấy chị đi đâu về muộn hay có bạn bè đến chơi, anh lại gây chuyện. Chửi mắng chán, nhiều lần anh còn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ. Cay đắng nhưng chị không dám kêu, bởi sợ bố mẹ buồn, sợ bạn bè, hàng xóm lời ra tiếng vào. “Buồn lắm, nhưng cũng chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng” – chị thành thật. Mỗi khi về thăm bố mẹ, thấy con ngày càng rạc đi, bố mẹ hỏi thăm thì chị thường nói dối: Con nhỏ, khó ngủ nên không ăn được. Hỏi sao không thấy chồng đi cùng, chị phải nói chồng còn đang bận đi học thêm, để kiếm công việc tốt hơn.Rồi chị ít về nhà hơn, chị cũng thường lảng tránh những ánh mắt hỏi han của bố mẹ.

Chị chỉ không ngờ chính sự nhẫn nhịn quá của chị đã làm anh càng lên nước. Ngày lại ngày, sự mệt mỏi về thể xác, đau đớn về tâm hồn làm chị không còn sức để sống. Và hệ quả tất yếu là chị đã bị ngất vì kiệt sức ngay trên lớp học. “Cũng chính vì thế, bố mẹ mình mới biết chuyện” – chị bảo. Nhìn cảnh hai bố mẹ tất tưởi vào viện, rớt nước mắt nhìn con mình xanh xao vừa thoát khỏi cơn nguy hiểm mà chị như muối sát trong lòng. Không thể trả lời câu hỏi của bố mẹ, chị chỉ khóc. Chị biết mình đã sai ngay từ đầu khi chọn anh ta làm chồng mà chưa hiểu hết về anh ta, và càng sai lầm hơn khi cay đắng một mình hứng chịu những nỗi đau anh ta gây ra mà không tìm cách để phản kháng.

Nghe câu nói kết lại câu chuyện mà mừng cho chị: “Nằm trên giường bệnh, mình thấy mình đã đến lúc phải nghĩ đến quyết định cần thiết để giải phóng mình và cả đứa con tội nghiệp. Không thể sai lầm tiếp sai lầm nữa”.

Theo Bảo Quyên (ktdt.vn)

0 570
Dũng cm chia s s bt hnh ca cuc đi mình, cô gái giàu ngh lc phi khiến nhiu người bt khóc: “Thời gian mang thai là thời kì tôi đau khổ nhất. Học lớp 11 mà phải đến trường với cái bụng bầu vượt mặt”.

“Chào các bạn, tôi là một K50. Hôm nay tôi mới đủ can đảm chia sẻ về câu chuyện của cuộc đời mình. Mong những bạn gái, những ai đang lầm đường có thể một lần nhìn lại mà ra quyết định đúng đắn hơn”.

Tôi đã từng là một đứa con ngoan, trò giỏi, được thầy cô yêu mến, bạn bè nể phục và bố mẹ thì hết sức chiều chuộng. Tôi ưa nhìn, năng động, lại luôn vui vẻ lạc quan. Từ bé đến lớn tôi luôn được bảo bọc kĩ lưỡng nên chẳng biết đến vất vả là gì. Có lẽ chính vì cuộc sống quá xuôi chèo mát mái ấy mà tôi cứ ảo tưởng cho mình là giỏi giang bản lĩnh lắm.

Sóng gió chỉ đến và thử thách cái bản lĩnh kém cỏi ấy của tô khi tôi bắt đầu lên lớp 9. Gia đình gặp biến cố lớn, bố mẹ và anh chị buộc phải vào Sài Gòn sinh sống, để tôi một mình ở nhà với ông bà một thời gian rồi chuyển vào sau.

Cuộc sống cũng không có gì đáng nói nếu tôi không gặp người đó. Khi ấy anh là thầy giáo trẻ mới chuyển về trường cấp 3 của tôi công tác, phụ trách ngay lớp tôi.

 Tôi là lớp trưởng nên thường xuyên trao đổi với thầy về nhiều việc. Tôi quý thầy, coi thầy như người anh lớn của mình. Thầy cũng rất quý tôi, luôn quan tâm chăm sóc cho tôi từng chút một.

Có lẽ sự cô đơn, thiếu vắng tình cảm gia đình của tôi đã khiến thầy mềm lòng chăng? Còn với tôi, choáng ngợp trước sự hiểu biết, thâm trầm cùng sự dày dặn kinh nghiệm trong cuộc sống của thầy. Tôi nhanh chóng nghĩ đó là tình yêu.

Ngày qua tháng lại, sau bao lần thầy xuống nhà tôi kèm tôi học (tôi là thành viên duy nhất trong đội tuyển học sinh giỏi của thầy) thì chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi hiểu điều đó có nghĩa là gì, tôi đã trở thành đàn bà ở cái tuổi 16 như thế.

Từ ngày đó trở đi, tôi yêu thầy bằng con tim non nớt và suy nghĩ ngô nghê của một đứa học trò. Cứ nghĩ sau này chỉ vài năm nữa thôi, chúng tôi sẽ có thể ở bên nhau một cách đường đường chính chính.

Tôi không phủ nhận là thời gian đó, mình đã hư hỏng đến như thế nào. Bởi ông bà tôi ở cách đó gần 2 cây, chỉ có mình tôi trông nhà, nên gần như tối nào thầy cũng qua và nói muốn kèm tôi học, nhưng sự thực là làm gì thì có lẽ mọi người đều đoán được.

Tôi như kẻ bị mù chỉ tin vào mình thầy, chỉ nghe lời duy nhất thầy, đáp ứng mọi yêu cầu của thầy, vì nghĩ rằng là tình yêu thì phải thế.

tam-su-cua-nu-sinh-mang-thai-voi-thay-giao
Ảnh minh họa.

Tất cả chỉ thực sự sụp đổ khi tôi mang thai. 16 tuổi, làm mẹ ở cái tuổi 16 ư? Tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi nói chuyện với thầy, mong tìm ra cách giải quyết nào đó, nhưng đáp lại sự mong mỏi của tôi, thầy ráo hoảnh coi như đứa bé đó chẳng liên quan gì đến thầy.

Thầy phân tích cho tôi thấy, tốt nhất là tôi nên lặng lẽ bỏ đứa bé đi, đừng dại dột mà làm rùm beng mọi chuyện. Tôi hiểu những gì thầy nói, tôi biết thầy nói đúng. Ở vùng quê này thì ai tin được một thầy giáo đường hoàng, đạo mạo lại có thể làm cho một con bé (đã từng) rất giỏi giang man bầu cơ chứ?

Ai có thể chấp nhận được một đứa con gái như tôi? Tôi có trách thầy không? Có chứ, nhưng có lẽ tôi trách bản thân mình nhiều hơn. Tôi ngu ngốc và quá non dại, để bây giờ cái giá phải trả là quá đắt cho cái sự kém cỏi đó.

Sau khi nói chuyện với thầy xong, tôi chỉ cười nhạt và không bao giờ có ý định đến tìm thầy một lần nào nữa. Người đàn ông tôi từng nghĩ là tôi yêu, yêu bằng cả trái tim dại dột, u mê của mình, giờ chỉ còn là nỗi chán chường và thất vọng trong tôi.

Lấy hết can đảm, tôi kể với bố mẹ mọi chuyện. Gần như ngay lập tức, bố mẹ tôi bay ra Bắc.

Trái ngược với suy nghĩ của tôi, nhìn thấy tôi, bố mẹ chỉ khóc. Ngay khi nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của bố mẹ, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra tôi là đứa con bất hiếu đến nhường nào.

Rất nhanh sau đó, tôi chuyển trường vào Sài Gòn. Tôi ra đi trong lặng lẽ, không kịp chào tạm biệt cả những bạn bè thân, cũng không có cơ hội gặp lại thầy một lần nào nữa.

Thời gian mang bầu Sún (tên con trai tôi) là thời kì tôi đau khổ nhất. Học lớp 11 mà phải đến trường với cái bụng bầu vượt mặt, không phải nói chắc mọi người cũng đoán được phần nào tôi ê chề nhục nhã ra sao. Thật may khi ngôi trường tôi theo học đồng ý chấp nhận tôi, các bạn bè cũng không dò xét nhiều mà đối xử với tôi rất đúng mực.tam-su-cua-nu-sinh-mang-thai-voi-thay-giao

Ở cái thành phố hoa lệ này, có lẽ họ cũng không quá bận tâm về một con bé mang bầu ở cái tuổi trẻ măng như thế. Gia đình tôi luôn khuyên tôi nên tạm nghỉ một năm, đợi sinh xong rồi tinh tiếp. Nhưng tôi sợ rằng khi tôi rời xa trường học, tôi sẽ sụp đổ. Tôi sợ hãi những khoảng thời gian nhàn rỗi của mình vì khi ấy, những kí ức về thầy, về quãng thời gian buông thả ấy cứ hiện lên giày vò và cắn xé tôi.

Tôi thương con tôi, tôi thương gia đình tôi, nên tôi lại càng phải cố gắng hơn gấp bội. Tôi chăm chỉ đi học ở trường, tập thể dục đều đặn, về nhà lại học tiếng Anh, nghe nhạc và cố gắng không để mình rơi vào trạng thái trầm cảm.

Quãng thời gian đó, nếu không có tình yêu của bố mẹ và anh chị, có lẽ tôi đã chẳng thể vượt qua được. Đến cuối năm lớp 11, tôi sinh bé Sún. Nếm trải nỗi đau đớn tột cùng ấy, tôi mới càng thấy trân trọng sinh mạng của mình, trân trọng gia đình và cuộc sống này nhiều hơn.

Thật may mắn, bé Sún lớn lên dù không có tình yêu của bố nhưng cũng rất ngoan ngoãn và kháu khỉnh. Con đáng yêu và rất quấn bà ngoại. Gia đình tôi tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến khoảng thời gian đó nữa, cũng không bao giờ hỏi tôi về thầy, về cha của Sún.

Nỗi vất vả khi làm một người mẹ đơn thân không phải ai cũng có thể hiểu, nhất là khi tôi lại làm mẹ ở cái tuổi quá trẻ như vậy.

Nhưng tôi biết mình không được phép mềm yếu, mình có gia đình bên cạnh, mình phải cứng cỏi lên để có thể chăm sóc được con. Thời gian đó, tôi tạm nghỉ học để ở nhà chăm sóc cho con cứng cáp hơn một chút.

Nhưng cuộc đời chưa chịu dừng lại ở đó, vào một buổi chiều, bố mẹ tôi đi làm về và bị tai nạn giao thông. Họ đột ngột qua đời. Khi đó, tôi đang học cuối năm 12 và bé Sún đã được gần 2 tuổi.

Không thể diễn tả được nỗi đau tột cùng của anh chị em tôi khi đột ngột mất đi 2 người thân yêu nhất ấy. Riêng với tôi và con, nó chẳng khác gì rơi xuống vực sâu mà không cách nào lên được.

Tôi đã làm khổ bố mẹ quá nhiều, chưa bù đắp được một ngày nào mà giờ bố mẹ đã vội ra đi. Bây giờ khi đang ngồi đây và viết những dòng này, tôi vẫn đang khóc. Nhưng không còn là giọt nước mắt yếu đuối của ngày ấy, tôi chỉ muốn cho bố mẹ thấy là tôi đã vượt qua nỗi đau đó như thế nào và sống ra sao, để bố mẹ có thể yên lòng.

Hết năm học lớp 12, tôi một mình đem con ra Bắc, mặc cho lời ngăn cản quyết liêt của anh chị. Nhưng tôi quyết tâm thực hiện mong mỏi của bố khi còn sống, đó là tôi có thể đỗ được vào trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Vừa chăm con, vừa ôn thi, đó là khoảng thời gian cơ cực gian khó nhất đối với một đứa con gái vốn chưa bao giờ phải chịu khổ về vật chất như tôi.

Tôi gửi con ở một nhà trẻ tư nhân, sáng đi dạy thêm, chiều đi chạy bàn, tối về nhà lại vùa chăm con vừa ôn thi. Ấy thế mà tôi cũng đỗ, đỗ vào ngành cao điểm nhất trường hẳn hoi. Ngày biết tin mình đỗ đại học, tôi ôm con ngồi khóc suốt cả một đêm. Cuộc sống của mẹ con tôi giờ sẽ đi tiếp về đâu đây?

Phòng trọ nghèo nàn, thiếu thốn đủ mọi mặt. Vậy mà trời thương con tôi vẫn lớn lên kháu khỉnh và khỏe mạnh. Con đáng yêu, nghe lời và sống rất tình cảm. Anh chị tôi thương em, bảo tôi để con cho anh chị nuôi vài năm cho đến khi tôi học xong, nhưng thằng bé quấn mẹ, không thể xa tôi được 1 tuần.

Vậy là tôi vừa đi học, vừa đi làm, vừa chăm con. Nhiều lúc nghèo đến mức tôi chỉ có thể ăn cơm trắng qua ngày, dành tiền mua sữa cho con. Con thiếu thốn, chưa bao giờ biết đến một bộ quần áo đẹp, chưa bao giờ được tôi đưa đi chơi. Vậy mà con không hề đòi. Có lẽ con cũng thương mẹ con vất vả và hiểu hoàn cảnh của mình nên rất yêu tôi. Nhiều đêm nằm ôm con, nghĩ về lời con trẻ thỉnh thoảng lại hỏi “con không có bố hả mẹ?”, mà tôi ứa nước mắt.

Tôi cũng mong mỏi cho con một cuộc sống đủ đầy, một gia đình hoàn chỉnh, nhưng có lẽ chưa phải là lúc này. Tôi thương con tôi phải lớn lên dưới mái nhà trọ nghèo nàn chật chội, với sự bận rộn của mẹ, với thiếu thốn đủ đường. Càng thương con, tôi lại càng điên cuồng lao đầu vào học và đi làm.

Vốn tiếng Anh cũng khá nên tôi xin vào làm cho một công ty du lịch, đi tour quanh Hà Nội, nhận tiền típ từ khách du lịch nước ngoài. Tiền lương làm thêm và sự giúp đỡ của anh chị cũng đủ cưu mang mẹ con tôi chật vật đi hết 4 năm dài. 4 năm đó, công việc gì tôi cũng đã từng thử, có đêm chỉ ngủ 2,3 giờ đồng hồ. Từ gia sư, rửa bát thuê, chạy bàn, PG, đến bán hàng, phụ bếp, gì tôi cũng đã từng làm.

Và trong một lần đi gia sư, tôi đã gặp chị. Chị là mẹ của học sinh tôi dạy và cũng là một người mẹ đơn thân. Biết hoàn cảnh của tôi, chị thương lắm. Chị giúp đỡ tôi rất nhiều mà bây giờ tôi vẫn chưa sao trả nghĩa cho chị hết được.

Chị coi tôi như em gái, cho tôi vào làm trong công ty của chị, vô tình lại là nơi phù hợp với ngành nghề tôi đang học. Vậy là mới năm thứ 3 thôi, tôi đã có công việc với đồng lương đủ nuôi con mà không cần nhờ đến anh chị nữa.

Bây giờ, khi đã ra trường được 2 năm, nhờ sự cố gắng của bản thân và sự giúp đỡ của chị, tôi đã là trưởng bộ phận, đã có đủ tiền để nuôi con, thuê cho con một cái nhà tốt hơn, mua cho con hộp sữa tốt hơn.

Vì yêu cầu công việc, tôi cũng chú trọng đến ngoại hình nhiều hơn. Và ít nhất cũng đã trở thành một trưởng bộ phận năng động, trẻ trung, và xinh xắn như mọi người nhận xét.

Khi cuộc sống đang dần ổn định như thế thì tôi lại gặp lại thầy. Thầy xuất hiện trước mắt tôi một cách tình cờ khi thầy đưa cháu trai đến xin việc. Chúng tôi gặp nhau, nhanh chóng nhận ra nhau, rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản để đối diện với nhau.

Hận thù trong lòng tôi sớm đã không còn. Tôi chỉ nhìn thầy như một người bạn đã quá lâu không gặp, không chút tò mò về cuộc sống của thầy, cũng không còn bất cứ cảm xúc nào nữa. Và khi đó, tôi biết rằng, tôi đã có đủ dũng khí để gạt lại quá khứ sau lưng mà sống tiếp”.

Theo Sức khỏe và Đời sống/Tâm sự Bạn trẻ