My Weblog: umraniye elektrikci uskuadar elektrikci usta elektrikci sisli elektrikci

Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Tags Posts tagged with "con gái"

con gái

Tôi bất ngờ khi thấy số điện thoại của em gái nhắn tin cho chồng. Nội dung tin nhắn làm cho tôi bàng hoàng và không biết xử trí ra sao.

khi chong ngoai tinh
Ảnh mang tính minh họa

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, đã lấy chồng và có một con gái 5 tuổi. Là trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp tư nhân ít nhiều cũng có tiếng nên lúc nào tôi cũng bận rộn với công việc của mình. Tôi thường xuyên phải đi tiếp khách và thỉnh thoảng phải đi công tác xa nhà khoảng 1 tuần. Chồng tôi là một kỹ sư phần mềm, tuy không thường phải đi công tác xa nhưng công việc của anh cũng khá bận rộn và hay về muộn.

Nói về chồng tôi, thì anh là người đàn ông mà tôi tôn trọng nhất sau ba tôi. Ở anh tôi thấy được tính cách hiền lành, chịu khó và rất chung thủy. Gần 10 năm ở với nhau chưa bao giờ tôi thấy anh nhắn tin hay liếc mắt đưa tình với một cô gái nào.

Vì công việc bận rộn, thời gian dành cho gia đình của tôi rất ít. Đôi khi tôi bàn với chồng để thuê người giúp việc về nhà nhưng anh không đồng ý vì không muốn người lạ xuất hiện trong nhà. Anh bàn với tôi hai vợ chồng sẽ thay phiên nhau về sớm để đón con. Những ngày tôi bận việc không về sớm đón con được thì anh sẽ sắp xếp để về đón. Thực hiện được điều đó một thời gian thì cả hai đều thấy bất cập, vì nhiều hôm cả hai vợ chồng đều không thu xếp được công việc và con tôi lại phải ở trường muộn.

Cân lên bắc xuống các phương án nhưng chưa tìm được phương án nào khả thi. Đúng lúc chúng tôi thống nhất sẽ tìm một người thân ở quê lên để giúp trông nhà và đón con thì “cứu tinh” của tôi xuất hiện. Cô em gái cách tôi 10 tuổi vừa tốt nghiệp phải dọn ra khỏi kí túc và chưa tìm được chỗ ở nên muốn đến ở cùng vợ chồng tôi một thời gian cho đến khi tìm được chỗ ở và công việc mới.

Khỏi phải nói tôi đã vui mừng thế nào vì dù sao có em gái giúp đỡ tôi cũng sẽ yên tâm hơn so với việc thuê một người lạ nào đó vào ở chung nhà.

Thời gian đầu chung sống, mọi việc không có gì thay đổi nhiều ngoại trừ việc tôi không phải tất tả về nhà sau những giờ tăng ca. Nhà có 2 phòng ngủ nên em gái tôi thường ngủ cùng con gái tôi. Con bé có vẻ rất quấn dì vì hay được dì chiều mua kẹo bánh và cho đi chơi.

Có em gái đến ở cùng, những lúc đi công tác xa tôi cũng không còn phải lo lắng thường xuyên gọi điện về nhà xem tình hình hai bố con thế nào. Mọi chuyện êm xuôi đến mức có đôi khi tôi còn ích kỉ mong em gái mình lâu tìm được việc để phụ giúp tôi thêm một thời gian nữa. Nhiều lúc thương và thầm cảm ơn em vì nhờ có em mà tôi có thể phấn đấu cho sự nghiệp của mình.

Có lẽ, mọi chuyện vẫn cứ suôn sẻ với tôi như thế nếu như không có một ngày, mẹ tôi ở quê ốm và em gái tôi phải về nhà vài ngày chăm sóc ba mẹ. Đêm đến, sợ con gái không quen ngủ một mình nên tôi sang phòng con gái ngủ cùng. Trong khi hai mẹ con tâm sự, con gái tôi bỗng nói nhỏ: “Mẹ nhớ ngủ cùng con suốt đêm, đừng có chờ con ngủ rồi lại trốn sang phòng ba như dì nhé.” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Dì không ngủ cùng con cả đêm ư?”. Con bé trả lời: “Dì chỉ ngủ cùng con một tí thôi, lúc nào tỉnh dậy con cũng không thấy dì đâu cả. Có lúc con nghe thấy tiếng dì ở trong phòng ba ấy mẹ à.”

Nghe lời con trẻ, tôi bất ngờ choáng váng. Tôi biết, với độ tuổi của mình thì con tôi không thể là người nói dối. Liệu có gì nhầm lẫn chăng? Chờ con gái ngủ rồi, tôi sang phòng chồng định nói chuyện cho ra nhẽ thì thấy anh cũng đã ngủ say. Bất chợt, thấy điện thoại của chồng báo có tin nhắn, tôi tò mò cầm lên vì lúc ấy cũng đã muộn.

Tôi bất ngờ khi thấy số điện thoại của em gái nhắn tin cho chồng. Nội dung tin nhắn làm cho tôi bàng hoàng và không biết xử trí ra sao. “Em nhớ anh, ước gì chị Lam thường xuyên đi công tác để chúng mình được ở cạnh nhau”. Nước mắt tôi nhòa đi, tim tôi như bị bóp nghẹt. Đây là những gì mà em gái đã làm với tôi sao.

Tôi không biết trong chuyện này ai là người sai. Là tôi, là chồng tôi hay là cô em gái của tôi? Tôi nhất quyết ly hôn với chồng mình vì tội trăng hoa. Nhưng còn em gái tôi, tôi phải làm gì với nó? Tôi vẫn chưa dám nói chuyện này cho gia đình. Hiện giờ đầu óc tôi như nổ tung và không thể làm được bất cứ việc gì…

Theo giadinhvatreem.vn/GiadinhNet

0 953
Nhiều bậc phụ huynh cho rằng: Việc trẻ vị thành niên mang thai là chuyện ngoài xã hội. Họ thường dửng dưng hoặc nghĩ hậu quả chỉ xảy ra ở những gia đình con cái hư. Bởi vậy, họ đã vô tình tạo nên hố sâu ngăn cách, khiến trẻ không dám bộc lộ, không dám tâm sự những vấn đề mà mình gặp phải.
mang-thai-vtn

Ảnh minh họa.

Em đâu biết

Các chuyên gia tâm lý ở Đường dây Tư vấn và Hỗ trợ trẻ em 18001567 (Cục BVCSTE – Bộ LĐTBXH) chia sẻ, hằng ngày không ít lần được nghe câu hỏi cũng như câu chuyện của các bạn trẻ, đặc biệt là các em gái vị thành niên. Các em thật thà đến ngây ngô với những băn khoăn, kiểu như: “Mấy tuần nay tự nhiên em bị mất kinh. Em nghe các bạn bảo khi ăn một quả khế xanh cũng làm cho mình bị như vậy?”, lại có em hỏi: “Quan hệ với bạn trai một lần liệu có bầu không ạ?”…

Mang thai ở tuổi vị thành niên làm mất đi tiềm năng, cơ hội phát triển, và tước đi quyền lựa chọn của các em.

 

Đó chỉ là vài câu hỏi trong hàng trăm thắc mắc của các em gái gọi đến tổng đài để được nghe tư vấn những vấn đề khó nói.

Bác sĩ Lê Thị Lan (Bệnh viện Phụ sản Hà Nội) kể, ở đây không ít các cháu độ tuổi từ 15-17 tuổi đi giải quyết hậu quả một mình, ít hơn là đi với bạn gái, bạn trai, rất hiếm các cháu được cha mẹ dẫn vào. Khi gần gũi tâm sự, đa phần các cháu đều nói giấu bố mẹ được đến khi nào hay đến đó. Có cháu còn thật thà kể, tình cờ gặp và yêu một thanh niên lớn tuổi hơn. Sau những lần hò hẹn, đã có quan hệ tình dục, dù cô gái không biết sẽ dẫn đến chuyện gì. Khi có thai, người bạn trai lạnh lùng bảo: Yêu nhau là phải làm như vậy!

Nhiều cháu đến bệnh viện vì tự nhiên thấy người khác lạ. Qua tìm hiểu mới biết, nhiều cháu đi nạo hút thai đến vài lần, mỗi lần tìm đến một địa chỉ khác nhau. Hoang mang, lén lút nên các cháu thường đến các địa điểm tư nhân, rất nhiều ca gây hậu quả nghiêm trọng.

Ước tính, mỗi năm thế giới có khoảng 16 triệu nữ giới tuổi từ 13 đến 18 mang thai. 95% trong số này tập trung vào các quốc gia có thu nhập trung bình hoặc thấp. Cơn bão văn hóa tiêu thụ xâm nhập, nhưng giới trẻ Việt Nam chưa được trang bị đầy đủ kiến thức về giới tính, nhiều trẻ em bước vào đời sống “chăn gối” khi đang ở tuổi vị thành niên. Từ thực tế này, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia có tỉ lệ phá thai cao nhất thế giới trong những năm gần đây.

Ở các gia đình còn nhiều thiếu sót trong việc hướng dẫn, định hướng cho trẻ vị thành niên các vấn đề phát triển sinh lý. Nhiều em do có thai ngoài ý muốn nên sống trong mặc cảm, chán nản có ý nghĩ tự tử, hoặc tìm cách giấu kín, nhưng thiếu kiến thức về sức khỏe sinh sản, ngại điều tiếng nên tìm mọi cách như quấn bụng thật chặt để che giấu, bỏ học, bỏ nhà… Nhiều gia đình ở nông thôn kinh tế khó khăn, lại sợ hàng xóm dị nghị nên đưa con đi xa. Có em trở dạ ngay tại lớp học.

Cha mẹ ở đâu khi con cần?

Nghiên cứu gần đây cho thấy, đa số các em học sinh đều cho rằng mình rất ngại ngùng khi chia sẻ về sức khỏe sinh sản với các thành viên trong gia đình. Tham vấn các cha mẹ, không ít người phát biểu: Tôi hoàn toàn bác bỏ việc đưa giáo dục giới tính vào trường học. Nếu đem giáo dục giới tính vào trường học sẽ tạo cho bọn trẻ học hư, khác gì “vẽ đường cho hươu chạy”.

Sự thờ ơ này của các bậc phụ huynh có lý do, vì họ cho rằng lớn lên các em sẽ tự hiểu, tự biết. Có nhiều trẻ sinh ra trong môi trường cha mẹ không quan tâm, khi đề cập đến những vấn đền hạy cảm như quan hệ tình dục, sức khỏe sinh sản, cha mẹ chỉ biết cấm đoán con cái một cách máy móc. Ngay ở thành phố lớn, tràn ngập thông tin mạng mà nhiều nữ học sinh mang bầu nhưng không biết. Nhiều học sinh PTTH còn ngây ngô cho biết: Hồi nhỏ, mẹ em nói trẻ con được sinh ra từ nách, đến bây giờ em vẫn không hiểu. Mẹ em bảo bao giờ lớn lên sẽ biết hết.

Theo tiến sĩ tâm lý Nguyễn Thị Kim Quý: Giáo dục giới tính cho con là cả một quá trình từ bé. Mỗi lứa tuổi sẽ có cách giải thích khác nhau với một mục đích là giải quyết khúc mắc. Qua tâm sự, trò chuyện, đứa trẻ sẽ nhận được những kiến thức về giới tính, tình dục, tình yêu… một cách tự nhiên. Đừng tạo ra khoảng cách cấm đoán, đã là bản năng thì không cấm được, càng cấm trẻ càng lao vào hoặc biến đổi một cách tiêu cực.

   Theo Thành Sơn (Gia đình và Trẻ em)

0 9878
 Con cái bước vào tuổi mới lớn sẽ có những bước chuyển biến về mặt tâm lý. Trong giai đoạn hình thành quyết định về nhân cách này, các bậc cha mẹ cần có một “chiến thuật” để nuôi dạy con đúng cách. Bài trắc nghiệm sau giúp bạn tự đánh giá về phương pháp dạy con của mình.

Trắc nghiệm về phương pháp dạy con tuổi mới lớn

  1. Bạn nghĩ thế nào khi con bạn có nhiều bạn khác giới?
    a. Bạn sẽ dạy con giữ khoảng cách nhất định với bạn khác giới.
    b. Điều này thật nguy hiểm và rất bất lợi cho con.
    c. Chẳng có gì đáng lo cả, bạn cùng giới hay khác giới đều tốt cả.2. Nếu bạn phát hiện con “biết yêu”, bạn sẽ làm gì?
    a. Bạn không ngăn cấm nhưng cần cho con biết “điểm dừng” nếu đó là tình cảm trong sáng.
    b. Bạn sẽ tìm mọi cách để chia rẽ.
    c. Bạn để cho con tự quyết định về chuyện riêng tư này.3. Con bạn diện những bộ đồ hở hang giống như những ngôi sao, bạn sẽ:
    a. Giải thích vì sao con không nên mặc bộ đồ đó.
    b. Sẽ đánh mắng con vì thói đua đòi này.
    c. Không cho con ra khỏi nhà với bộ trang phục này.

    4. Hình phạt bạn dành cho con khi con mắc lỗi lớn là:
    a. Một bản kiểm điểm nói rõ suy nghĩ.
    b. Hạ nhục con bạn trước mặt người khác để con phải xấu hổ.
    c. Cách ly con với thế giới bên ngoài.

    5. Bạn có nói chuyện giới tính với con không?
    a. Tất nhiên là có vì điều này rất cần thiết.
    b. Không. Bạn nghiêm cấm con tìm hiểu những vấn đề này.
    c. Bạn đợi con lớn hơn chút nữa mới nói.

    6. Phần thưởng bạn dành cho con khi con tiến bộ là:
    a. Một món quà tâm lý.
    b. Một chiếc điện thoại mới.
    c. Một món tiền kha khá.

    7. Bạn muốn con theo nghề sư phạm, nhưng con bạn lại muốn theo nghề kỹ thuật và cuối cùng?
    a. Bạn chỉ góp ý, phân tích nhưng vẫn tôn trọng quyết định của con.
    b. Bạn bằng mọi cách “lái” con phải theo ý bạn.
    c. Bạn sẽ dành hình phạt cho con nếu dám trái ý bạn.

Kết quả:
Đa số đáp án là a: Bạn không chỉ là người cha, người mẹ rất đúng mực mà còn luôn là người bạn đồng hành cùng con trong mọi hoàn cảnh. Với con trẻ, bạn là nơi con có thể dốc bầu tâm sự, thậm chí là những lời tâm sự khó nói nhất của tuổi dậy thì.

Để chiếm được “lòng tin” tuyệt đối như vậy không phải là điều ai cũng có thể làm được, bởi nó cần có thời gian, cần sự cố gắng nỗ lực rất nhiều để hiểu những suy nghĩ từ giản đơn đến phức tạp nhất của con.

Bạn luôn tôn trọng quyết định, suy nghĩ của con trẻ, với con cái, bạn chỉ là người định hướng để con nhận thức được vấn đề chứ không bao giờ áp đặt con phải thực hiện theo ý của bạn. Điều này được xem là một “điểm cộng” trong phương pháp dạy con, vì ở giai đoạn nửa người lớn, nửa trẻ con, con bạn muốn đưa ra những quyết định riêng tư để khẳng định mình. Nhưng nếu không có sự động viên chia sẻ của những “người đi trước” như bạn, rất có thể đó sẽ là những quyết định thiếu suy nghĩ và không đúng đắn để rồi phải ân hận.

Nhìn chung, mối quan hệ của bạn và con cái rất tốt, rất hiểu nhau và không có bất cứ rào cản nào giữa hai phía. Xin chúc mừng bạn!

Đa số đáp án là b: Ban là bậc phu huynh khắt khe và khó tính. Bạn chưa ý thức được rằng con bạn đang dần trưởng thành và nó cần có những ý kiến, quyết định riêng cho bản thân. Bạn đang tạo cho con một lớp vỏ bọc hay một lá chắn để che chở con khỏi những rắc rối, những hệ lụy không may mắn hay những điều không mong muốn. Chính vì thế, bạn không cho phép con hành động trái ý bạn và cũng không muốn lắng nghe bất cứ điều gì từ con, vì với bạn đấy chỉ là lời nói của một đứa trẻ không thể thấu hiểu mọi vấn đề.

Hướng giáo dục “lệch chuẩn” này có thể khiến con bạn phát triển và hình thành nhân cách tiêu cực, đi ngược lại mong muốn của bạn. Hãy điều chỉnh lại suy nghĩ và cách giáo dục của mình trước khi quá muộn.

Đa số đáp án là c: Bạn nên dành nhiều thời gian hơn cho con. Những gì trong bài trắc nghiệm cho thấy bạn khá vô tâm với con trẻ. Bạn đang để trẻ phát triển theo bản năng mà không ý thức được con đường mình đang đi.

Có thể bạn là người bận rộn, nhưng không nên vì điều này mà lơ là trong việc nuôi dạy con cái giai đoạn tuổi dậy thì. Bởi để cho con cái tự “bước đi” giữa những ngưỡng cửa mới của cuộc đời mà không có người định hướng và đón đầu có thể con trẻ sẽ bị “lạc lối” và dẫn đến những điều đáng tiếc.

Theo Khổng Thu Hà (Gia đình và trẻ em)

Nhận được tin con gái bị lừa bán qua biên giới, người cha già hoàn toàn suy sụp. Thế nhưng với bản lĩnh và tình yêu thương vô bờ, ông đã vượt qua mọi gian khó để tìm lại con gái.

Nhận được tin con gái bị lừa bán qua biên giới, người cha già hoàn toàn suy sụp. Thế nhưng với bản lĩnh và tình yêu thương vô bờ, ông đã vượt qua mọi gian khó để tìm lại con gái. Trên hành trình gian khổ ấy, người cha già thậm chí phải giả câm, giả điếc, lặn lội sang xứ người. Sau gần 20 năm miệt mài tìm kiếm, cuối cùng người cha ấy cũng có cuộc hội ngộ đầy bất ngờ và thấm đẫm nước mắt cùng con gái.

Người cha mưu trí

nguoi-cha-gan-20-nam-gia-cam-diec-tim-con-gai-bi-ban-1-1466298460-width500height398

Người mẹ già Nông Thị Tập gần 20 năm trời trông ngóng con trở về

Ở bản Đồng Sinh, xã Tân Lập (huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn), câu chuyện về người đàn ông dân tộc Nùng – Ban Văn Mình (SN 1943) gần 20 năm ròng rã đi tìm kiếm người con gái mất tích, vẫn khiến người dân cảm phục mỗi khi nhắc đến. Chia sẻ với chúng tôi về câu chuyện năm xưa, người đàn ông nhỏ bé mà nghị lực ấy không kìm nén được cảm xúc. Thương con bao nhiêu, ông Mình lại căm phẫn bọn buôn người mất nhân tính ấy bấy nhiêu. “Đến giờ phút này nghĩ lại, tôi vẫn còn hận bọn bất nhân đó. Chỉ vì mấy đồng bạc mà chúng đang tâm đẩy cha con tôi vào cảnh chia ly”, ông Mình ngậm ngùi.

Ban Thị Hoạt (SN 1979) là con gái thứ 7 của ông Mình. Theo người cha già kể thì tai họa ập xuống vào ngày 09/11/1993, đúng ngày ông mang trầu cau đi hỏi cưới cho người con trai thứ 5. Khi ấy, ở nhà chỉ còn lại Hoạt cùng với mẹ già là bà Nông Thị Tập. Lúc trở về, ông Mình ngã ngửa khi biết con gái mất tích. “Vừa về đến đầu làng, gặp ai người ta cũng hỏi tôi: Đã tìm thấy con Hoạt chưa? Nó đi đâu thế? Sao lại bỏ đi mà không nói với ai câu nào? Nghe vậy, tôi chột dạ rồi ngẩn người ra một lúc lâu. Sau đó, tôi hỏi lại một người làng thì được biết, Hoạt (lúc đó mới 14 tuổi) đã bị người ta lừa đi mất”, ông Mình nhớ lại.

Về đến nhà, ông Mình mới biết Hoạt đã đi theo một người phụ nữ tên Huệ, quê ở Bắc Giang, trước đây thường đến địa bàn này làm thuê. Đau đớn hơn, người phụ nữ này đã từng được gia đình ông cưu mang giúp đỡ. Sau khi xem xét sự tình, ông Mình phán đoán rất có thể con gái đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Ông kể lại: “Tôi nhớ có lần cô Huệ ngủ lại nhà và nói chuyện với Hoạt rất khuya. Nghe cô ấy rủ sang Trung Quốc chơi, con Hoạt còn tưởng đi xem tàu hỏa nên phấn khích và đòi đi. Khi đó, tôi nghĩ cô ấy nói đùa, ai ngờ, lúc không có người ở nhà, người đàn bà này lại làm cái chuyện táng tận lương tâm như vậy”.

Manh mối đã có, ông nhanh chóng thông báo cho mọi người trong gia đình rồi chia nhau tìm kiếm. Hai ngày sau đó, ông phát hiện Huệ đang làm thuê bên xã Quyết Thắng và báo công an bắt giữ. Tại cơ quan điều tra, Huệ khai họ tên đầy đủ là Nguyễn Thị Huệ, quê ở huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn, chứ không phải ở Bắc Giang. Thường ngày, người đàn bà này lân la đến các xã vùng cao để làm thuê nhưng chủ yếu là tìm kiếm và lừa đảo các cô gái nhẹ dạ, rồi lừa bán qua Trung Quốc kiếm tiền. Sau khi lừa được Hoạt, Huệ đã bán cho một người đàn ông tên Chung (quê Bắc Giang) làm cửu vạn tại khu vực cửa khẩu Cổng Trắng, huyện Văn Lãng, để bán sang Trung Quốc. Từ thông tin này, ông Mình liền nhờ sự giúp đỡ của công an địa phương, rồi đi gõ cửa từng nhà, hỏi từng người, cuối cùng đối tượng Chung cũng bị bắt giữ. Chung khai tên thật là Hứa Hồng Chương. Sau khi mua Hoạt từ tay Huệ, Chương đã bán lại cho một người phụ nữ khác tên là Tô Thị Cạn, cũng ở khu vực cửa khẩu Cổng Trắng. Từ đây, một đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em được hé mở. Sau 10 ngày đêm ông Mình thức trắng lặn lội cùng lực lượng công an, cuối cùng vụ án cũng được phá.

Thế nhưng sự việc không hề đơn giản như ông nghĩ. Khi rơi vào tay bà Cạn, ngay lập tức Hoạt bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc. Điều đáng nói, Hoạt bị đưa đi đâu, làm gì, bà Cạn không hề hay biết.

Cuộc hội ngộ đầy nước mắt

nguoi-cha-gan-20-nam-gia-cam-diec-tim-con-gai-bi-ban-2-1466298460-width500height724

Ông Ban Văn Mình kể lại quãng ngày dài tìm kiếm con gái mất tích.

“Khi biết tin thủ phạm bị bắt giữ, cả gia đình tôi vui lắm. Bao nhiêu hy vọng về việc tìm được Hoạt trở về, chúng tôi đều chờ ngóng từ công an cả. Thế nhưng cái Hoạt nhà tôi bị đưa đi đâu thì không ai biết. Chỉ biết rằng, nó bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc với giá 10 triệu đồng. Khi biết tin ấy, ông Mình nhà tôi tức giận lắm. Ông ấy bảo, dù có khó khăn như thế nào, nếu con Hoạt còn sống, nhất định sẽ có ngày ông ấy tìm ra”, bà Tập (vợ ông Mình) nhớ lại.

Một lần nữa, ông Mình lặn lội tìm kiếm con gái nhưng lần này “biển sâu hơn” vì bên kia biên giới muốn tìm được đâu phải là chuyện đơn giản. Phần vì không có tiền, phần vì chẳng biết ngôn ngữ. Gom góp tiền bạc rồi nhờ sự giúp đỡ của một người cháu họ ở gần của khẩu Cổng Trắng, ông Mình quyết định sang bên kia biên giới một lần nữa. Nhờ người cháu họ giúp đỡ, ông Mình được yêu cầu phải giả câm, điếc. Bởi nếu để lộ ra thì việc tìm con gái sẽ khó khăn hơn, cũng là để đảm bảo an toàn cho Hoạt. Tuy nhiên sau 2 ngày cùng với cháu tìm kiếm gần chục nhà chứa sát biên giới Việt – Trung không có kết quả, ông Mình đành trở về Việt Nam và chờ đợi thời cơ khác.

Do cuộc sống nghèo khó, lại thường xuyên bệnh tật nên hành trình tìm con gái bị bắt cóc của ông Mình đành phải gác lại. Sau hơn 10 năm tạm dừng, đến năm 2006, tích góp được một ít tiền, người cha già khởi động lại cuộc tìm kiếm. Ông Mình rơm rớm nước mắt kể lại: “Sau bao năm tìm kiếm mà chưa có thông tin gì của con gái, tôi đoán Hoạt có thể sẽ bị bán để làm vợ một người nào đó ở Trung Quốc. Nghĩ thế, tôi tìm đến các gia đình có con bị bán sang Trung Quốc từ thông tin mà công an cung cấp. Lặn lội khắp nơi từ Lạng Sơn, Bắc Kạn, cho đến Hà Nam, Hải Dương ở đâu có tin, tôi tìm đến hỏi thăm. Cuối cùng, ông trời không phụ công, một niềm hi vọng mới đã đến khi tôi gặp được Hương, một cô gái ở tỉnh Hưng Yên cũng bị bán qua Trung Quốc. Rất may mắn, Hương biết một chút thông tin về con gái tôi, cô ấy đã hướng dẫn nó cách liên lạc về gia đình”.

Vào một ngày đầu năm 2012, ông Mình cùng với những người trong gia đình một lần nữa không kìm được nước mắt khi nhận được lá thư gửi về từ bên kia biên giới. Run rẩy lật từng trang giấy, người cha già không tin nổi vào mắt mình, khi từng dòng chữ ghi cụ thể địa chỉ mà con gái ông đang cư ngụ. “Nhận được tin con, dù rất vui mừng nhưng tôi không thể vội vàng được. Nếu để cho gia đình nhà chồng Hoạt biết chuyện, cha con chúng tôi sẽ khó lòng gặp được nhau. Nhờ sự giúp đỡ của người cháu bên Bằng Tường (Trung Quốc), tôi lại phải giả câm, giả điếc đi tìm con. Nhưng lần này đi, tôi dẫn theo cả bà Tập”, ông Mình chia sẻ.

Đau đớn nhìn cô con gái 14 tuổi năm nào, giờ đã là mẹ của 2 đứa con và làm vợ của người chồng chỉ kém ông Mình có vài tuổi, người cha già nghẹn lời ôm chầm con gái vào lòng. “Đêm ấy, sau gần 20 năm, tôi và con mới được ngủ cùng nhau. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau mà khóc, bao nhiêu năm tháng, bao nhớ nhung muộn phiền đành nhờ những giọt nước mắt sẻ chia. Nhớ con lắm nhưng không thể đưa con về nước được vì nó còn có gia đình và con cái nữa”, bà Tập xót xa.

Đầu năm 2013, sau khi gom góp được một chút tiền, Ban Thị Hoạt tìm về với gia đình. Ngày đi chỉ là một cô bé 14 tuổi, khi trở về cô đã là một người hoàn toàn khác. Nhiều người trong bản khi hay tin Hoạt trở về đã lặn lội hàng chục cây số tìm đến gia đình ông Mình để chia sẻ niềm vui ngày đoàn tụ. Trong niềm vui ấy, mọi người càng khâm phục hơn khi biết rằng, trong gần 20 năm dài đằng đẵng, người cha già vẫn lặn lội tìm kiếm đứa con gái từng ngày, từng giờ…

Theo baodansinh.vn/Gia đình xã hội

0 733

Tóc ngắn kiểu ngổ ngáo, gương mặt lạnh tanh như ma nơ canh, giọng nói lạnh lùng… là hình ảnh “thường trực” của siêu mẫu Xuân Lan trước đây. Thế nhưng, từ khi làm mẹ, Xuân Lan bỗng… dịu dàng, đằm tính hơn rất nhiều. Cô bảo: “Có con, tôi cười nhiều hơn, biết tiết chế cảm xúc của mình và bớt… nóng nảy hơn xưa rất nhiều. Con gái đã làm thay đổi tính cách tôi theo chiều hướng… nữ tính hơn!”.
Xuan LAn va be Bong

Người mẫu Xuân Lan và con gái. Ảnh do nhân vật cung cấp.

Chào Xuân Lan, trông bạn  lúc nào cũng bận rộn, những công việc “túi bụi” hiện nay bạn đang “chạy” là gì?

Nói chung là tôi bận rộn suốt, như dốc tâm dốc sức cho vai trò chủ tịch học viện người mẫu CA3 và ngồi ghế giám khảo chương trình cuộc thi “Mẫu và Tài năng Việt Nam 2015” – một cuộc thi nhằm tìm kiếm người mẫu, nhà thiết kế và các tài năng khác như múa, hát, diễn kịch… Tôi đang rất hào hứng với vai trò giám khảo trong chương trình này. Những ngày ghi hình cho show diễn, tôi bận không kịp thở luôn. Rồi tôi còn bận làm sự kiện thời trang cho một đơn vị tận Nha Trang. Nhìn chung, tôi đang có cả “núi” công việc. Tuy rất bận rộn nhưng tôi lại rất vui vì  được làm nghề và cống hiến cho đam mê, được mưu sinh với những đồng tiền làm ra từ nghề mình yêu thích.

Bận bịu với “núi” công việc như vậy, việc chăm con gái nhỏ của Xuân Lan thế nào? 

Bé Thỏ – Thiên Ân nay được 3 tuổi rưỡi, rất cần có mẹ ở bên cạnh để chơi đùa, dạy bảo. May mắn là tôi sống cùng với gia đình lớn, nên những lúc tôi vắng nhà thì bé Thỏ đã có ông bà giúp đỡ. Nhưng nói vậy không có nghĩa là mẹ Lan giao hết việc chăm con cho ông bà, mà bất cứ lúc nào không làm show, tôi luôn dành thời gian tốt nhất có thể cho con gái. Nói chuyện với con, chơi đùa cùng con, đi mua sắm quần áo, đồ chơi cho con gái… những việc làm có vẻ  rất đời thường ấy lại là hạnh phúc không gì có thể đổi được đối với người mẹ như tôi. Ngày xưa, tôi làm việc gì đều tùy hứng, muốn thì làm, không muốn thì chơi. Bây giờ, tôi làm việc gì, ngoài đam mê còn tính đến chuyện mưu sinh, nghĩ đến con gái nhiều hơn. Tôi muốn cho con gái có một cuộc sống tốt đẹp.

Bé Thỏ có tố chất gì của một nghệ sĩ không? Chị có ước mong sau này con gái đi tiếp con đường nghệ thuật như mẹ? 

Hiện tại, bé còn quá nhỏ để mà “xét” về năng khiếu hay sở thích của con rồi định hướng tương lai. Nhưng tôi nghĩ, khi bé lớn lên, tôi sẽ để con làm công việc gì mà bé cảm thấy say mê, yêu thích và phù hợp với khả năng của bé. Tôi không quá kỳ vọng con gái phải làm gì, phải thành công ra sao hay ép con theo ý thích của mình, bởi thành công trong công việc của mỗi con người chính là họ được làm công việc mà mình yêu thích.

Xuân Lan có bao giờ cảm thấy “tủi thân” khi làm một bà mẹ đơn thân? Bạn có thấy con gái mình thua thiệt – ít ra là về mặt tâm lý – so với những đứa trẻ đồng trang lứa có đủ cha đủ mẹ?

Việc có bé Thỏ trong cuộc đời này là niềm hạnh phúc vô biên đối với người mẹ như tôi. Tôi chủ động chọn lựa cuộc sống của chính mình. Tôi cũng đã xác định ngay từ đầu là mình có khả năng nuôi dạy và tạo dựng một cuộc sống đầy đủ, tốt đẹp cho con gái. Tôi rất vui và hạnh phúc với những gì mình chọn lựa và đang có, còn những lời thị phi, thú thật tôi quá bận rộn nên không có thời gian quan tâm!

xuan lan

Người mẫu Xuân Lan bên hai bé Thiên Ân và Khánh Ngọc.

Nghe nói, bà mẹ đơn thân Xuân Lan còn có thêm một đứa con nuôi nữa?

Tôi đang nhận đỡ đầu cho cô con gái nuôi Khánh Ngọc, cháu đang học lớp 2. Tôi và cháu bé này có lẽ có duyên với nhau nên ngay từ buổi đầu gặp gỡ tôi đã thương quý cháu. Cô bé không ở cùng nhà nhưng Thỏ và Ngọc lại thân thiết như hai chị em ruột thịt. Tôi rất mê con nít nên đây cũng là mối “lương duyên” mẹ con mà cuộc đời trao tặng cho tôi.

Nếu ai chưa tiếp xúc với Xuân Lan sẽ có cảm giác khó gần vì “cái mặt lạnh lạnh – nói thẳng tuồn tuột” nhưng khi gặp gỡ rồi thì thấy một Xuân Lan tình cảm, dễ thương, nhất là một bà mẹ hết lòng tận tụy vì con, chị có thấy đó là một “thiệt thòi” cho mình không? 

Tại… Trời sinh ra vậy, biết làm sao hơn! Mình là nữ mà tính tình nóng nảy, bộc trực, nói năng không khéo léo, không giỏi nói những câu có cánh để “dụ” người khác, đúng rồi, đó là một thiệt thòi! Nhưng, Trời không cho cái này thì lại bù cái khác, người bộc trực thì thật thà, không đạo đức giả, không mưu mô hại ai, đó cũng là tạo được phước lành rồi! Tôi mạnh mẽ với… cái xấu nhưng lại là người yếu đuối trong tình cảm, sống tình cảm. Thôi thì, mình sống sao thì lâu ngày mọi người sẽ biết!

Cám ơn Xuân Lan                                                                                                                                  Theo Hồng Liên/Tạp chí Gia đình và Trẻ em

“Từ ngày lấy chồng xong, mình cứ có cảm giác bị cho ‘ra rìa’, bị coi như người ngoài chứ chẳng giống như là con cái trong gia đình nữa”.

Ngày Vân lên xe hoa về nhà chồng, trong khi người thân, bạn bè vui vẻ chúc mừng thì đáp lại, bố Vân bảo: “Ôi dào, cưới cho xong chuyện, cho hết trách nhiệm và nghĩa vụ”. Chú Vân trách: “Nhà thêm con thêm của, sao mặt anh lại cứ hằm hằm thế kia” thì bố cô lạnh lùng: “Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, thành con thành cháu nhà người ta rồi, còn con rể thì được tích sự gì đâu, sao lại phải vui với phải mừng”.

Nhà có hai anh em, Vân là con gái út, bố cô vốn là người gia trưởng, chỉ thích có con trai, nên từ trước đến giờ, hai bố con cũng chẳng mấy khi gần gũi hay tình cảm gì. Hơn nữa, người mà Vân chọn lấy làm chồng cũng không “vừa mắt” bố, bởi anh xuất thân từ một vùng quê nghèo, hiện tại công ăn việc làm cũng chưa thực sự ổn định. Hiểu tính bố và cũng chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nghe những lời bố nói ra trong ngày vui nhất của cuộc đời mình, Vân cũng không tránh khỏi khỏi cảm giác chạnh lòng, xót xa, cô đưa tay lau vội những giọt nước mắt lăn dài vì tủi thân.

Sau đám cưới không lâu, vợ chồng Vân vô cùng sung sướng khi đón tin vui cô đã mang bầu. Nhưng vất vả hơn những người khác, thai được 6 tuần, Vân bị bong nhau, dọa sẩy, phải nghỉ việc và nằm yên một chỗ nghỉ ngơi trong vòng mấy tháng trời. Khó khăn lúc này đối với vợ chồng Vân không phải chỉ có riêng vấn đề kinh tế, mà còn ở chỗ, chồng cô vốn là dân xây dựng, đợt này đang phải trông coi công trình dang dở nên không thể ở nhà chăm sóc vợ.

Bố mẹ chồng ở xa, mẹ chồng lại vẫn đang đi làm, không thể ra Hà Nội ở lâu được nên ngỏ ý muốn đón Vân về quê. Nhưng vừa mới làm dâu được một thời gian ngắn, lại không ở gần hay tiếp xúc nhiều với bố mẹ chồng, giờ lại về để ông bà phục vụ, thực sự là chỉ mới nghĩ đến thôi Vân đã thấy ngại. Chẳng còn cách nào khác, vợ chồng Vân bàn nhau để cô về nhà bố mẹ đẻ ở một thời gian, vừa gần gũi, mà nhà cửa rộng rãi, mẹ Vân lại cũng chỉ ở nhà nội trợ, không vướng bận gì, nên sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc cho cô.

con gai lay chong

Nhiều lúc tủi thân quá, Vân thường tìm cô bạn đồng nghiệp thân thiết để than thở (Ảnh minh họa).

Những tưởng đây là cách hợp lý nhất, và ông bà cũng thương con mà đồng ý ngay, nhưng ngược lại, bố Vân nhất định không đồng ý với lý do: “Con gái đã đi lấy chồng, dù có việc gì cũng phải ở với chồng, gia đình chồng. Tự dưng về nhà bố mẹ đẻ ở thì còn ra thể thống gì nữa, hàng xóm mà biết, người ta lại chả cười vào mặt cho”.

Mẹ Vân xót con, nhưng bị bố Vân “cấm tiệt”, nên chỉ thỉnh thoảng mới tranh thủ chạy qua chạy lại, động viên được vài câu rồi phải về luôn. “Bác sĩ căn dặn phải nằm yên một chỗ, nghỉ ngơi tuyệt đối, nhưng hầu như mình vẫn phải dậy tự lo cho bản thân vì chẳng còn cách nào, ăn uống thì toàn là đồ để trong tủ lạnh từ ngày này qua ngày khác. Buồn nhất là cứ nằm phải nằm một mình trong phòng trọ 24/24, nhiều lúc stress đến phát điên. Ơn giời là thời gian khó khăn, kinh khủng ấy rồi cũng qua, và may mắn con mình khỏe mạnh”, Vân kể.

Ngày Vân sinh nở, bố mẹ, anh chị em chồng từ quê lặn lội ra túc trực ở bệnh viện, vậy mà dù nhà ở cách có vài bước chân, bố Vân cũng chẳng thèm đến xem tình hình con cháu thế nào. Mọi người ai cũng thắc mắc, hỏi thăm, mẹ Vân đành phải nói dối: “Ông nhà tôi bị ốm, mệt quá không sang được” cho đỡ ngại. Cháu đầy tháng, ông ngoại cũng chưa một lần đến thăm, chưa biết mặt cháu, chồng Vân biết vợ buồn nhiều, nên bảo hai vợ chồng đưa con đến ông bà chơi cho tình cảm. Đến nơi, mọi người thì xúm vào ôm ấp, cưng nựng, còn ông chỉ hỏi: “Con gái à”, rồi sau đó đi thẳng lên phòng, lúc về con rể lên tận nơi chào ông cũng không một lời đáp lại. “Sau lần ấy, mỗi lần mình rủ sang nhà ông bà, chồng đều tìm cách từ chối. Mình cũng hiểu và chẳng trách được anh, nhưng thấy buồn vô cùng vì khoảng cách bố mẹ – con cái cứ ngày một xa hơn”, Vân tâm sự.

Nhiều lúc tủi thân quá, Vân thường tìm cô bạn đồng nghiệp thân thiết để than thở, và lần nào, cô bạn này cũng tỏ thái độ vô cùng ngạc nhiên: “Bảo là bố chồng như thế thì còn tin được, chứ bố đẻ mà vậy, nhà mày đúng là có một không hai”. Bản thân Vân cũng thấy đúng là “có một không hai” thật, khi con gái thì thờ ơ như vậy, nhưng khi anh trai Vân lấy vợ, bố lại yêu quý, chiều chuộng con dâu hết mực. Vì “dâu mới là con”, nên ông sẵn sàng bỏ tiền tỉ ra để mua nhà, mua ô tô cho vợ chồng anh trai, nhưng chưa bao giờ đoái hoài, hay hỏi han gì dù vợ chồng cô vẫn phải sống trong căn phòng trọ chưa đầy 20m2, thiếu thốn đủ đường.

Chán đi làm công sở lương bèo bọt, giờ giấc lại gò bó, không có thời gian nhiều để dành cho con, Vân ngỏ ý muốn vay bố mẹ một ít vốn để mở cửa hàng kinh doanh. Nhưng vừa mở lời, bố Vân đã kiên quyết: “Về bảo nhà chồng lo”, dù ông thừa hiểu gia đình chồng cô khó khăn về kinh tế, và sau đó, vợ chồng Vân đành đi vay nặng lãi ở bên ngoài.

“Từ ngày lấy chồng xong, mình cứ có cảm giác bị cho ‘ra rìa’, bị coi như người ngoài chứ chẳng giống như là con cái trong gia đình nữa. Chẳng biết phải làm sao để bố có thể thay đổi suy nghĩ, chứ cứ như vậy, mình buồn đến gầy rộc cả người”, Vân chia sẻ.

Theo baodansinh.vn/ Trí thức trẻ

0 849

Buổi tối, con gái mang bài tập thủ công ra loay hoay làm một lúc không được, quay sang nhờ bố mẹ làm giúp. Lý do bé đưa ra là nếu làm xấu thì sẽ bị điểm kém.

Anh nhanh tay định chạy lại làm giúp con, chị vội ngăn lại: “Anh đừng làm cho con vội, hãy hướng dẫn con cách làm”, anh gạt đi: “Thôi, để anh làm cho nó nhanh, rồi còn đi ngủ, hướng dẫn thì đến bao giờ”. “Anh làm thế lần sau làm sao con tự làm được. Hay để em hướng dẫn con cho” – chị cương quyết.

tao cho con tinh tu lap

Vừa nói, chị vừa đi lại chỗ con gái. Vừa hướng dẫn con làm, chị vừa thủ thỉ: “Không phải bố mẹ không muốn con được điểm tốt đâu, nhưng con có thích tự mình làm ra sản phẩm này không, sẽ rất hay đấy. Ngày mẹ còn nhỏ, mẹ cũng hay bắt chước bà đan, móc, khâu túi. Mẹ nhớ mẹ khâu được một cái túi đựng đồ, nhìn rất là xấu nhưng bà không hề chê, bà bảo mẹ làm giỏi lắm và vẫn để mẹ mang cái túi ấy đi học. Sau mấy ngày, bà mới bảo: “Con giỏi lắm, đã tự làm được túi cho mình. Nhưng cái túi này con mang đi học không hợp lắm, để mẹ đổi cho cái khác”. Thế là mẹ cất cái túi đấy đi làm kỷ niệm và giữ đến tận bây giờ đấy. Cũng nhờ bà khuyến khích mà mẹ tự khâu được những chỗ sứt chỉ ở quần áo của mình, tự biết đan, may quần áo cho búp bê… Và cũng nhờ thế mà giờ mẹ mới biết chút ít về nữ công gia chánh để chăm sóc bố con con đấy. Con có thích như vậy không?”.

Nghe những lời mẹ nói, cô bé vui lắm, dưới sự hướng dẫn của mẹ, bé đã hoàn thành bài tập của mình. Dù nó không hoàn hảo nhưng bé rất thích vì do chính tay mình làm ra. Bé níu cổ mẹ nói: “Lần sau mẹ dạy con làm nhiều thứ đẹp nữa mẹ nhé, như bà ngoại đã dạy mẹ ấy”. Anh nhìn hai mẹ con, mỉm cười hài lòng. Đúng là bố mẹ không thể lúc nào cũng theo sát để giúp con được, nên tập cho bé cách tự lập ngay từ những việc làm nhỏ nhất.

Và con gái anh chị, do được nuôi dưỡng theo cách ấy nên lúc nào cũng là một cô bé tự lập. Bé tự biết chăm sóc bản thân mình, biết làm những việc nhỏ giúp bố mẹ. Và bé cũng luôn học hỏi từ mẹ để “con muốn trở thành một người giỏi như mẹ” – cô bé vẫn hay nói mỗi khi nhờ mẹ chỉ bảo cho mình tập khâu, thêu hay làm những công việc nữ công khác. Còn anh chị luôn dùng những lời tích cực để động viên con gái, để con tự tin vào khả năng của mình, không bao giờ làm hộ con những việc con có thể. Anh chị hy vọng rằng, từ những việc nhỏ bé ấy, con gái lớn lên sẽ là một người tự tin, biết chăm sóc cho bản thân mình và sẽ thành công trên đường đời bởi chính sự tự lập ấy.

Theo Minh Tâm (Ktdt.vn)

   Tôi đang cảm thấy bất lực khi không biết làm thế nào để giúp con gái của mình. Liệu có phải tôi đã sai khi không tin tưởng và kiểm soát con quá chặt?

giup con
Tôi có thể làm gì để giúp con? Ảnh minh họa
Tôi lập gia đình được 20 năm, có hai con, một gái, một trai. Gia đình tôi có điều kiện kinh tế, nhưng không chiều chuộng các con. Mặc dù gia đình có người giúp việc, nhưng tôi vẫn dạy các cháu chia sẻ việc nhà với bố mẹ ngoài giờ học, bảo ban các cháu biết ứng xử để trở thành người có ích cho xã hội. Các con tôi cũng hiểu lòng mẹ, chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn.

Con gái lớn của tôi xinh xắn nên có nhiều bạn khác giới vây quanh. Cháu là đứa bé hiền lành, sống khép kín, ít va chạm nên vợ chồng tôi sợ, khi ra ngoài xã hội, con dễ vấp ngã, dễ bị dụ dỗ làm điều dại dột. Vì vậy, chúng tôi đã ra sức bảo vệ con. Mặc mặc dù con đang học lớp 11, nhưng chúng tôi vẫn thay nhau đón, không để cháu đi học một mình. Nhà tôi có nối mạng để hai vợ chồng làm việc, nhưng không bao giờ cho các con sử dụng để chát chít, không được dùng điện thoại, vì tôi nghĩ các cháu sẽ không lường hết được những nguy hiểm đang rình rập từ Internet mà lơ là học hành. Tất cả các bạn bè của cháu gọi điện đến, tôi đều hỏi cặn kẽ về mục đích gọi điện rồi mới cho cháu nói chuyện. Thực lòng, tôi làm thế chỉ để bảo vệ con, vậy mà thời gian gần đây, con gái tôi cảm thấy rất khó chịu với bố mẹ. Cháu luôn có những hành động chống đối và bất cần. Cháu nói muốn tự do vì đã lớn, nhưng tôi thì không bao giờ tin vào cái gọi là “lớn” của con. Tôi đã kiểm tra tất cả các bạn chơi với cháu xem nguồn gốc như thế nào, có đáng tin cậy hay không? Tôi muốn con lớn lên trong môi trường thực sự an toàn. Có lần, chỉ vì chuyện này mà cháu dỗi bố mẹ cả tuần. Đi học về, cháu vẫn làm việc nhà cùng bố mẹ, nhưng vừa làm vừa hậm hực, đến giờ ăn thì ăn, rồi lại lên phòng, coi như không có bố mẹ ở nhà.

Tôi quản lý con chặt chẽ như vậy mà không học được chữ ngờ. Gần đây, tôi thấy con gái có rất nhiều hành vi khả nghi. Cách đây ít lâu, cô giáo dạy Tiếng Anh gọi điện hỏi là gia đình có việc gì mà cho con gái nghỉ nhiều vậy. Ngớ người, tôi hỏi cô thì cô nói cháu rất hay nghỉ học. Tôi đã chở con đến tận nơi, nhìn con bước vào lớp mới về, vậy sao lại có chuyện cháu nghỉ học? Về nhà hỏi thì cháu xin lỗi, nói là cháu nghe bạn rủ đi xem phim, vì bộ phim này cháu đã thích từ lâu, do bố mẹ không cho tiền đi xem, nên cháu mới tự ý bỏ học đi cùng bạn. Tôi gọi điện cho bạn gái thân của cháu, thì cô bé cũng xác nhận là đúng. Còn những hôm khác thì cháu nói nghỉ học đi mua đồ cùng bạn, lúc thì đi sinh nhật…Vợ chồng tôi đã bắt cháu phải viết bản kiểm điểm, xin lỗi bố mẹ và hứa không bao giờ tái phạm lại chuyện này nữa.
me va con

Càng quan tâm tới con thì nó càng xa lánh… Ảnh minh họa
Vài tuần sau, cháu không bỏ học nữa, tôi đã phần nào yên tâm. Nhưng mới đây, cô giáo dạy thêm Toán lại gọi điện hỏi dạo này sao không thấy cháu đi học thêm nữa. Vợ chồng tôi cứ ớ người ra, không biết trả lời cô giáo ra sao. Bấy lâu nay, tôi vẫn nghĩ rằng mình đã hiểu và nắm rõ về con, nhưng giờ tôi thấy quá hoang mang, không biết con tôi đã đi đâu, làm việc gì? Tôi muốn tức tốc chạy về nhà hỏi con cho ra nhẽ, nhưng chồng tôi ngăn lại, nói hãy coi như chưa nghe được việc này, để theo dõi xem thực hư ra sao.

Hôm sau, như thường lệ, tôi đưa cháu đến trường rồi chờ cháu đi vào lớp mới giả vờ quay xe về, nhưng đứng ở một chỗ khuất theo dõi. Chỉ 5 phút sau, nó lẻn ra cửa, ngó xung quanh rồi đi thẳng ra cổng trường. Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Khoảng 10 phút sau, có một cậu thanh niên đi tới. Con tôi chạy ra, lên xe của thằng bé, rồi hai đứa đi thẳng. Tôi bám theo con thì thấy chúng rẽ vào một nhà nghỉ. Tôi chạy theo, gào thét, tát và lôi con tôi về trước sự chứng kiến của toàn bộ nhân viên nhà nghỉ. Tôi vừa khóc vừa chửi, cháu cũng khóc rất nhiều, còn cậu bạn trai của cháu thì sợ hãi van xin tôi hãy tha thứ cho hai đứa. Về đến nhà, tôi hỏi cho cặn kẽ việc cháu đã quan hệ với bạn trai bao nhiêu lâu rồi, thì cháu bảo đã được vài tháng. Những lần cháu xin mẹ đi sinh nhật bạn trong lớp, những lần nói dối đi chơi với bạn gái… là cháu đi gặp gỡ bạn trai và hai đứa đưa nhau vào nhà nghỉ. Bạn thân của cháu biết tình cảm của hai đứa, nên cũng đã tìm cách nói dối khi tôi gọi điện hỏi.

Tôi quá bàng hoàng với những việc làm của con. Tôi bắt cháu phải chia tay với bạn trai. Hiện, cháu vẫn đi học bình thường, nhưng ngày càng xa lánh mọi người trong nhà, sợ hãi mỗi khi có bước chân của bố mẹ về nhà. Có ngày, tôi thấy con ngồi một chỗ và khóc, hỏi thế nào cháu cũng không trả lời. Tôi càng quan tâm thì con tôi càng xa lánh. Tôi tưởng đã rất hiểu con, làm tất cả những điều tốt đẹp cho con, nhưng hình như tôi đã lầm. Tôi đang băn khoăn việc không tin tưởng và kiểm soát gắt gao của vợ chồng tôi với con, có phải là nguyên nhân gây ra chuyện này. Tôi không biết nên làm gì để con tôi lại vui vẻ và gần gũi bố mẹ như trước? Xin qúy vị hãy cho tôi một lời khuyên

Theo Hòa Thanh (gia đình & Trẻ em)

 

0 10399

Các ông bố hãy ghi nhớ những điều này bởi vì chúng khiến các cô con gái bé nhỏ của mình hạnh phúc.

Đôi khi những yêu thương đến từ những điều rất nhỏ mà các cô con gái mang theo trong hành trình hạnh phúc của mình suốt cuộc đời. Dưới đây là những điều cô con gái nào cũng cần ở một người cha:

– Một người cha yêu thương và tôn trọng vợ, đồng thời không ngần ngại thể hiện tình cảm với vợ trước mặt người khác để con gái lớn lên, cô ấy sẽ yêu thương người đàn ông đã không ngại thể hiện tình cảm với cô ấy như cách mà bố cô ấy đã làm với mẹ.

Những điều các cô con gái cần ở một người cha

– Một người cha biết yêu thương chính bố mẹ mình và bố mẹ vợ. Người cha ấy là người chăm sóc cho ông bà và là tấm gương cho con gái.

– Một người cha không nói những lời thô tục và hút thuốc hoặc làm những điều tương tự trước mặt chúng. Một người cha tốt sẽ không muốn con gái mình học được những thói quen xấu.

Những điều các cô con gái cần ở một người cha

– Một người cha luôn sẵn sàng giành thời gian cho gia đình. Người ấy không chỉ hiện diện về thể xác trong ngôi nhà mà còn cả về tinh thần liên quan đến tất cả từng bước trưởng thành của con gái.

 

– Một người cha sẵn sàng kiệu con gái trên vai khi cô ấy còn nhỏ.

Những điều các cô con gái cần ở một người cha

– Một người cha luôn vỗ nhẹ vào đầu con gái để thể hiện sự khuyến khích khi cô ấy cần.

Những điều các cô con gái cần ở một người cha

– Một người cha luôn giữ con gái và chơi trò tung hứng. Một người cha sẽ hiểu cô con gái nhỏ bé của mình đủ dũng cảm tận hưởng cảm giác vui vẻ trên không trong tiếng cười giòn tan và khi lớn lên cô ấy không còn sợ độ cao.

– Một người cha siêu nhân và “cứu” cô bé những lúc cô bé cần. Người ấy sẽ làm tất cả mọi thứ để có thể để đảm bảo rằng con gái mình không cảm thấy mình bất lực.

– Một người cha không bao giờ tùy tiện thể hiện sự tức giận của mình trước mặt con gái chỉ vì ông ấy vừa có một ngày làm việc tồi tề và đang căng thẳng.

– Một người cha biết khi nào cần phạt và phạt con như thế nào để không làm con tổn thương và học được những bài học của cuộc sống

– Một người cha luôn nhìn thấy vẻ đẹp và sự thông minh của con gái mình bây giờ và cả sau này để cô ấy luôn tự tin, yêu quý bản thân mình.

Những điều các cô con gái cần ở một người cha

– Một người cha không bao giờ quên sinh nhật của con gái bởi vì ngày ấy với ông thật đặc biệt.

 Theo Afamily/Seatimes

 

0 860

Khát con trai, chồng ruồng rẫy vợ và 5 con

Cũng như bao cô gái ở cái làng quê nghèo khó thuộc vùng bán sơn địa ấy, khi vừa qua tuổi mười tám là Hồng đã đi lấy chồng.

Vì là người có dáng cao ráo thanh thoát, lại thuộc diện có sắc hơn cả so với đám bạn gái trong làng cùng trang lứa, nên Hồng được rất nhiều đám dạm hỏi, kể cả mấy anh chàng ở thị trấn cũng thường lui tới cưa cẩm tán tỉnh. Thế nhưng, bố mẹ Hồng nhất quyết không gả chồng xa, mà chỉ đồng ý cho cô lấy chồng làng, bởi bấy lâu nay theo quan niệm của các cụ vẫn thường bảo rằng: “Có con mà gả chồng gần có bát canh cần nó cũng mang cho. Có con mà gả chồng xa, ông vải mất giỗ bà già mất con”.

Thâm tâm bố mẹ Hồng nghĩ rằng, nhà có mỗi mụn con gái vì thế gả chồng làng cha mẹ con cái sẽ được gần gặn nhau, khi chỉ loáng một cái là đã có thể đến nhà để thăm nom, còn cho con lấy chồng thiên hạ thì vất vả mọi bề…

Và Dương, một chàng trai trong một gia đình ở cùng làng đã được bố mẹ Hồng kén chọn làm chồng cho cô. Gia đình Dương thuộc diện giàu có nhất nhì làng, mà Dương lại là người có bằng cao đẳng nghề cơ khí của tỉnh hẳn hoi, vì vậy khi Dương ngỏ ý cưới Hồng làm vợ bố mẹ cô đã đồng ý ngay.

Đám cưới của đôi trẻ diễn ra, họ đằng nhà gái cũng như nhiều người làng đều vui mừng cho Hồng bởi cô lấy được Dương thì chẳng khác nào “chuột sa chĩnh gạo”, khi cuộc đời sẽ sung sướng, hạnh phúc khi không phải tất tưởi đầu tắt mặt tối lo toan cơm áo gạo tiền, vì vốn liếng cơ ngơi của nhà chồng là rất bề thế.

Thế nhưng, sự đời nhiều khi không như người ta nghĩ, người ta tưởng, và ngay cả chính Hồng cũng không bao giờ nghĩ đến kết cục cuộc đời của cô lại khổ sở cơ cực như thế. Theo chân về nhà chồng được khoảng dăm năm tạm gọi là hạnh phúc êm ấm, còn những năm tiếp theo Hồng phải sống trong quãng thời gian chẳng khác gì một ô sin làm việc không công cho nhà chồng.

Nguyên do là Hồng gặp phải gia đình nhà chồng vẫn nặng tư tưởng cổ hủ, đó là trọng nam khinh nữ, luôn khát khao muốn con dâu phải sinh cho bằng được một đứa cháu trai để lấy người nối dõi tông đường.

 khat con trai

Số phận dường như không cho Hồng có con trai. Đứa con thứ 5 của cô cũng là con gái khiến nhà chồng thất vọng tràn trề. Ảnh minh họa

Mặc dù người em trai út của Dương, chồng Hồng đã sinh đôi một lần những hai đứa con trai, nhưng bố mẹ chồng cô vẫn coi những đứa cháu trai của con thứ không phải là những người nối dõi tông tổ, mà ông bà luôn coi con trai của vợ chồng Hồng mới đủ điều kiện cho việc cúng giỗ ông bà ông vải dòng họ, bởi Dương là con trưởng.

Số phận dường như không cho Hồng có con trai hay sao, nên dù đã sinh nở đến lần thứ 4 rồi mà vẫn là con gái. Nhiều lần Hồng nói với chồng không sinh con thêm nữa, bởi con cái đông thì cuộc sống sẽ quá vất vả, hơn nữa sẽ không nuôi dạy chúng ăn học tử tế sẽ là có lỗi.

Thâm tâm Hồng cũng muốn có một đứa con trai cho bố mẹ chồng vui lòng, nhưng không có được thì cũng chẳng sao, bởi cô nghĩ thời đại tân tiến như ngày nay thì trai gái đều có quyền bình đẳng như nhau, nên việc có con trai để nối dõi tông đường đã là lỗi thời.

Nhưng, Dương cũng như cả bố mẹ chồng Hồng đều nhất mực không đồng tình với quan điểm và cách suy nghĩ của cô. Tất cả họ bắt Hồng phải đẻ cố cho bằng được cậu con trai, và Hồng đã sinh lần thứ…5! “Sản phẩm” của lần cố ấy vẫn chỉ là gái đã khiến Dương và bố mẹ chồng thất vọng tràn trề.

 Khi còn đang trong những ngày ở cữ, Hồng bị chồng lạnh nhạt, hắt hủi không thèm nhòm ngó gì tới, khiến nhiều hôm cô phải gọi người nhà ngoại sang chăm bẵm trông nom. Bố mẹ chồng, anh chị em nhà chồng cũng không thèm ỏ ê gì tới cô. Khi con gái Hồng vừa đầy tháng, bà mẹ chồng cô tuyên bố thẳng thừng vào mặt cô rằng: “Thôi, mày không biết đẻ con trai thì phải chấp nhận, bởi trước sau thì thằng Dương cũng phải lấy vợ khác, vì nó phải có con trai…”.

Rồi bà ta đưa ra cho Hồng hai phương án để cô lựa chọn, một là cô phải làm đơn ly hôn ra tòa để Dương rảnh rang đi lấy vợ lẽ hợp pháp, hai là cô và Dương vẫn là vợ chồng nhưng phải chấp nhận để Dương mang người đàn bà khác về sống ở nhà với mong muốn tìm được con trai.

Hồng đã không chấp nhận ly hôn, mà chấp nhận để Dương đi kiếm con trai, bởi cô đã quá chán ngán cái cảnh tổ ấm vợ chồng đã nguội lạnh, tình cảm gia đình không còn gì mặn nồng.

Hồng không muốn ly hôn tại bởi cô không thể đảm trách nổi việc nuôi dạy 5 đứa con của mình, mà bắt buộc sống như vậy để chồng và nhà chồng cũng phải gánh vác trách nhiệm với các con cô.

khat con trai 1

Khi người vợ hờ của Dương sinh được đứa con trai đầu lòng thì Hồng chính thức ra rìa. Ảnh minh họa.

Khi Dương mang một người con gái khác về sống không hôn thú trong gia đình thì cũng là lúc mẹ con Hồng phải “tạm lánh” ra một ngôi nhà riêng mới được xây dựng ở khu vườn sau của nhà chính. Khi người vợ hờ của Dương sinh được đứa con trai đầu lòng thì Hồng chính thức ra rìa, khi cả Dương và gia đình nhà chồng không bao giờ thăm nom hỏi han tới mẹ con cô.

Hồng sống như một ô sin hầu hạ trong gia đình chồng. Ngoài công việc đồng áng, cô còn phải lo cơm nước, lau dọn nhà cửa, và thậm chí là cả giặt giũ áo quần cho cả gia đình nhà chồng. Hồng âm thầm sống, chấp nhận an phận thủ thường.

Về mặt người vợ hờ của Dương, khi đã đẻ được đứa con trai, cô được bố mẹ Dương quý mến, nuông chiều hết lòng. Đó cũng là điều dễ hiểu, bởi nhà họ đang khát con trai, và khi đã tìm được con trai thì chẳng khác nào bắt được vàng, hay trúng số độc đắc…

Nhưng, sự đời quả là trớ trêu, niềm vui của gia đình nhà chồng Hồng đến chưa được bao lâu thì thảm họa ập tới bất thình lình. Trong một lần Dương lên nhà ngoại đón vợ hờ và con trai về nhà thì gặp tai nạn khiến cho cả 3 tử vong tại chỗ. Bố mẹ chồng Hồng đau buồn trong một thời gian dài.

 Không như những người đàn bà hẹp hòi ích kỷ khác, Hồng cũng rất đau khổ, bởi dù sao cô cũng mất chồng và các con cô cũng mất bố của chúng.

Theo Pháp luật & Xã hội/VNN

escort eskişehir escort samsun escort gebze escort sakarya escort edirne