Tags Posts tagged with "cha mẹ"

cha mẹ

0 9340
 Con cái bước vào tuổi mới lớn sẽ có những bước chuyển biến về mặt tâm lý. Trong giai đoạn hình thành quyết định về nhân cách này, các bậc cha mẹ cần có một “chiến thuật” để nuôi dạy con đúng cách. Bài trắc nghiệm sau giúp bạn tự đánh giá về phương pháp dạy con của mình.

Trắc nghiệm về phương pháp dạy con tuổi mới lớn

  1. Bạn nghĩ thế nào khi con bạn có nhiều bạn khác giới?
    a. Bạn sẽ dạy con giữ khoảng cách nhất định với bạn khác giới.
    b. Điều này thật nguy hiểm và rất bất lợi cho con.
    c. Chẳng có gì đáng lo cả, bạn cùng giới hay khác giới đều tốt cả.2. Nếu bạn phát hiện con “biết yêu”, bạn sẽ làm gì?
    a. Bạn không ngăn cấm nhưng cần cho con biết “điểm dừng” nếu đó là tình cảm trong sáng.
    b. Bạn sẽ tìm mọi cách để chia rẽ.
    c. Bạn để cho con tự quyết định về chuyện riêng tư này.3. Con bạn diện những bộ đồ hở hang giống như những ngôi sao, bạn sẽ:
    a. Giải thích vì sao con không nên mặc bộ đồ đó.
    b. Sẽ đánh mắng con vì thói đua đòi này.
    c. Không cho con ra khỏi nhà với bộ trang phục này.

    4. Hình phạt bạn dành cho con khi con mắc lỗi lớn là:
    a. Một bản kiểm điểm nói rõ suy nghĩ.
    b. Hạ nhục con bạn trước mặt người khác để con phải xấu hổ.
    c. Cách ly con với thế giới bên ngoài.

    5. Bạn có nói chuyện giới tính với con không?
    a. Tất nhiên là có vì điều này rất cần thiết.
    b. Không. Bạn nghiêm cấm con tìm hiểu những vấn đề này.
    c. Bạn đợi con lớn hơn chút nữa mới nói.

    6. Phần thưởng bạn dành cho con khi con tiến bộ là:
    a. Một món quà tâm lý.
    b. Một chiếc điện thoại mới.
    c. Một món tiền kha khá.

    7. Bạn muốn con theo nghề sư phạm, nhưng con bạn lại muốn theo nghề kỹ thuật và cuối cùng?
    a. Bạn chỉ góp ý, phân tích nhưng vẫn tôn trọng quyết định của con.
    b. Bạn bằng mọi cách “lái” con phải theo ý bạn.
    c. Bạn sẽ dành hình phạt cho con nếu dám trái ý bạn.

Kết quả:
Đa số đáp án là a: Bạn không chỉ là người cha, người mẹ rất đúng mực mà còn luôn là người bạn đồng hành cùng con trong mọi hoàn cảnh. Với con trẻ, bạn là nơi con có thể dốc bầu tâm sự, thậm chí là những lời tâm sự khó nói nhất của tuổi dậy thì.

Để chiếm được “lòng tin” tuyệt đối như vậy không phải là điều ai cũng có thể làm được, bởi nó cần có thời gian, cần sự cố gắng nỗ lực rất nhiều để hiểu những suy nghĩ từ giản đơn đến phức tạp nhất của con.

Bạn luôn tôn trọng quyết định, suy nghĩ của con trẻ, với con cái, bạn chỉ là người định hướng để con nhận thức được vấn đề chứ không bao giờ áp đặt con phải thực hiện theo ý của bạn. Điều này được xem là một “điểm cộng” trong phương pháp dạy con, vì ở giai đoạn nửa người lớn, nửa trẻ con, con bạn muốn đưa ra những quyết định riêng tư để khẳng định mình. Nhưng nếu không có sự động viên chia sẻ của những “người đi trước” như bạn, rất có thể đó sẽ là những quyết định thiếu suy nghĩ và không đúng đắn để rồi phải ân hận.

Nhìn chung, mối quan hệ của bạn và con cái rất tốt, rất hiểu nhau và không có bất cứ rào cản nào giữa hai phía. Xin chúc mừng bạn!

Đa số đáp án là b: Ban là bậc phu huynh khắt khe và khó tính. Bạn chưa ý thức được rằng con bạn đang dần trưởng thành và nó cần có những ý kiến, quyết định riêng cho bản thân. Bạn đang tạo cho con một lớp vỏ bọc hay một lá chắn để che chở con khỏi những rắc rối, những hệ lụy không may mắn hay những điều không mong muốn. Chính vì thế, bạn không cho phép con hành động trái ý bạn và cũng không muốn lắng nghe bất cứ điều gì từ con, vì với bạn đấy chỉ là lời nói của một đứa trẻ không thể thấu hiểu mọi vấn đề.

Hướng giáo dục “lệch chuẩn” này có thể khiến con bạn phát triển và hình thành nhân cách tiêu cực, đi ngược lại mong muốn của bạn. Hãy điều chỉnh lại suy nghĩ và cách giáo dục của mình trước khi quá muộn.

Đa số đáp án là c: Bạn nên dành nhiều thời gian hơn cho con. Những gì trong bài trắc nghiệm cho thấy bạn khá vô tâm với con trẻ. Bạn đang để trẻ phát triển theo bản năng mà không ý thức được con đường mình đang đi.

Có thể bạn là người bận rộn, nhưng không nên vì điều này mà lơ là trong việc nuôi dạy con cái giai đoạn tuổi dậy thì. Bởi để cho con cái tự “bước đi” giữa những ngưỡng cửa mới của cuộc đời mà không có người định hướng và đón đầu có thể con trẻ sẽ bị “lạc lối” và dẫn đến những điều đáng tiếc.

Theo Khổng Thu Hà (Gia đình và trẻ em)

0 472

Nhận được tin con gái bị lừa bán qua biên giới, người cha già hoàn toàn suy sụp. Thế nhưng với bản lĩnh và tình yêu thương vô bờ, ông đã vượt qua mọi gian khó để tìm lại con gái.

Nhận được tin con gái bị lừa bán qua biên giới, người cha già hoàn toàn suy sụp. Thế nhưng với bản lĩnh và tình yêu thương vô bờ, ông đã vượt qua mọi gian khó để tìm lại con gái. Trên hành trình gian khổ ấy, người cha già thậm chí phải giả câm, giả điếc, lặn lội sang xứ người. Sau gần 20 năm miệt mài tìm kiếm, cuối cùng người cha ấy cũng có cuộc hội ngộ đầy bất ngờ và thấm đẫm nước mắt cùng con gái.

Người cha mưu trí

nguoi-cha-gan-20-nam-gia-cam-diec-tim-con-gai-bi-ban-1-1466298460-width500height398

Người mẹ già Nông Thị Tập gần 20 năm trời trông ngóng con trở về

Ở bản Đồng Sinh, xã Tân Lập (huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn), câu chuyện về người đàn ông dân tộc Nùng – Ban Văn Mình (SN 1943) gần 20 năm ròng rã đi tìm kiếm người con gái mất tích, vẫn khiến người dân cảm phục mỗi khi nhắc đến. Chia sẻ với chúng tôi về câu chuyện năm xưa, người đàn ông nhỏ bé mà nghị lực ấy không kìm nén được cảm xúc. Thương con bao nhiêu, ông Mình lại căm phẫn bọn buôn người mất nhân tính ấy bấy nhiêu. “Đến giờ phút này nghĩ lại, tôi vẫn còn hận bọn bất nhân đó. Chỉ vì mấy đồng bạc mà chúng đang tâm đẩy cha con tôi vào cảnh chia ly”, ông Mình ngậm ngùi.

Ban Thị Hoạt (SN 1979) là con gái thứ 7 của ông Mình. Theo người cha già kể thì tai họa ập xuống vào ngày 09/11/1993, đúng ngày ông mang trầu cau đi hỏi cưới cho người con trai thứ 5. Khi ấy, ở nhà chỉ còn lại Hoạt cùng với mẹ già là bà Nông Thị Tập. Lúc trở về, ông Mình ngã ngửa khi biết con gái mất tích. “Vừa về đến đầu làng, gặp ai người ta cũng hỏi tôi: Đã tìm thấy con Hoạt chưa? Nó đi đâu thế? Sao lại bỏ đi mà không nói với ai câu nào? Nghe vậy, tôi chột dạ rồi ngẩn người ra một lúc lâu. Sau đó, tôi hỏi lại một người làng thì được biết, Hoạt (lúc đó mới 14 tuổi) đã bị người ta lừa đi mất”, ông Mình nhớ lại.

Về đến nhà, ông Mình mới biết Hoạt đã đi theo một người phụ nữ tên Huệ, quê ở Bắc Giang, trước đây thường đến địa bàn này làm thuê. Đau đớn hơn, người phụ nữ này đã từng được gia đình ông cưu mang giúp đỡ. Sau khi xem xét sự tình, ông Mình phán đoán rất có thể con gái đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Ông kể lại: “Tôi nhớ có lần cô Huệ ngủ lại nhà và nói chuyện với Hoạt rất khuya. Nghe cô ấy rủ sang Trung Quốc chơi, con Hoạt còn tưởng đi xem tàu hỏa nên phấn khích và đòi đi. Khi đó, tôi nghĩ cô ấy nói đùa, ai ngờ, lúc không có người ở nhà, người đàn bà này lại làm cái chuyện táng tận lương tâm như vậy”.

Manh mối đã có, ông nhanh chóng thông báo cho mọi người trong gia đình rồi chia nhau tìm kiếm. Hai ngày sau đó, ông phát hiện Huệ đang làm thuê bên xã Quyết Thắng và báo công an bắt giữ. Tại cơ quan điều tra, Huệ khai họ tên đầy đủ là Nguyễn Thị Huệ, quê ở huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn, chứ không phải ở Bắc Giang. Thường ngày, người đàn bà này lân la đến các xã vùng cao để làm thuê nhưng chủ yếu là tìm kiếm và lừa đảo các cô gái nhẹ dạ, rồi lừa bán qua Trung Quốc kiếm tiền. Sau khi lừa được Hoạt, Huệ đã bán cho một người đàn ông tên Chung (quê Bắc Giang) làm cửu vạn tại khu vực cửa khẩu Cổng Trắng, huyện Văn Lãng, để bán sang Trung Quốc. Từ thông tin này, ông Mình liền nhờ sự giúp đỡ của công an địa phương, rồi đi gõ cửa từng nhà, hỏi từng người, cuối cùng đối tượng Chung cũng bị bắt giữ. Chung khai tên thật là Hứa Hồng Chương. Sau khi mua Hoạt từ tay Huệ, Chương đã bán lại cho một người phụ nữ khác tên là Tô Thị Cạn, cũng ở khu vực cửa khẩu Cổng Trắng. Từ đây, một đường dây buôn bán phụ nữ và trẻ em được hé mở. Sau 10 ngày đêm ông Mình thức trắng lặn lội cùng lực lượng công an, cuối cùng vụ án cũng được phá.

Thế nhưng sự việc không hề đơn giản như ông nghĩ. Khi rơi vào tay bà Cạn, ngay lập tức Hoạt bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc. Điều đáng nói, Hoạt bị đưa đi đâu, làm gì, bà Cạn không hề hay biết.

Cuộc hội ngộ đầy nước mắt

nguoi-cha-gan-20-nam-gia-cam-diec-tim-con-gai-bi-ban-2-1466298460-width500height724

Ông Ban Văn Mình kể lại quãng ngày dài tìm kiếm con gái mất tích.

“Khi biết tin thủ phạm bị bắt giữ, cả gia đình tôi vui lắm. Bao nhiêu hy vọng về việc tìm được Hoạt trở về, chúng tôi đều chờ ngóng từ công an cả. Thế nhưng cái Hoạt nhà tôi bị đưa đi đâu thì không ai biết. Chỉ biết rằng, nó bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc với giá 10 triệu đồng. Khi biết tin ấy, ông Mình nhà tôi tức giận lắm. Ông ấy bảo, dù có khó khăn như thế nào, nếu con Hoạt còn sống, nhất định sẽ có ngày ông ấy tìm ra”, bà Tập (vợ ông Mình) nhớ lại.

Một lần nữa, ông Mình lặn lội tìm kiếm con gái nhưng lần này “biển sâu hơn” vì bên kia biên giới muốn tìm được đâu phải là chuyện đơn giản. Phần vì không có tiền, phần vì chẳng biết ngôn ngữ. Gom góp tiền bạc rồi nhờ sự giúp đỡ của một người cháu họ ở gần của khẩu Cổng Trắng, ông Mình quyết định sang bên kia biên giới một lần nữa. Nhờ người cháu họ giúp đỡ, ông Mình được yêu cầu phải giả câm, điếc. Bởi nếu để lộ ra thì việc tìm con gái sẽ khó khăn hơn, cũng là để đảm bảo an toàn cho Hoạt. Tuy nhiên sau 2 ngày cùng với cháu tìm kiếm gần chục nhà chứa sát biên giới Việt – Trung không có kết quả, ông Mình đành trở về Việt Nam và chờ đợi thời cơ khác.

Do cuộc sống nghèo khó, lại thường xuyên bệnh tật nên hành trình tìm con gái bị bắt cóc của ông Mình đành phải gác lại. Sau hơn 10 năm tạm dừng, đến năm 2006, tích góp được một ít tiền, người cha già khởi động lại cuộc tìm kiếm. Ông Mình rơm rớm nước mắt kể lại: “Sau bao năm tìm kiếm mà chưa có thông tin gì của con gái, tôi đoán Hoạt có thể sẽ bị bán để làm vợ một người nào đó ở Trung Quốc. Nghĩ thế, tôi tìm đến các gia đình có con bị bán sang Trung Quốc từ thông tin mà công an cung cấp. Lặn lội khắp nơi từ Lạng Sơn, Bắc Kạn, cho đến Hà Nam, Hải Dương ở đâu có tin, tôi tìm đến hỏi thăm. Cuối cùng, ông trời không phụ công, một niềm hi vọng mới đã đến khi tôi gặp được Hương, một cô gái ở tỉnh Hưng Yên cũng bị bán qua Trung Quốc. Rất may mắn, Hương biết một chút thông tin về con gái tôi, cô ấy đã hướng dẫn nó cách liên lạc về gia đình”.

Vào một ngày đầu năm 2012, ông Mình cùng với những người trong gia đình một lần nữa không kìm được nước mắt khi nhận được lá thư gửi về từ bên kia biên giới. Run rẩy lật từng trang giấy, người cha già không tin nổi vào mắt mình, khi từng dòng chữ ghi cụ thể địa chỉ mà con gái ông đang cư ngụ. “Nhận được tin con, dù rất vui mừng nhưng tôi không thể vội vàng được. Nếu để cho gia đình nhà chồng Hoạt biết chuyện, cha con chúng tôi sẽ khó lòng gặp được nhau. Nhờ sự giúp đỡ của người cháu bên Bằng Tường (Trung Quốc), tôi lại phải giả câm, giả điếc đi tìm con. Nhưng lần này đi, tôi dẫn theo cả bà Tập”, ông Mình chia sẻ.

Đau đớn nhìn cô con gái 14 tuổi năm nào, giờ đã là mẹ của 2 đứa con và làm vợ của người chồng chỉ kém ông Mình có vài tuổi, người cha già nghẹn lời ôm chầm con gái vào lòng. “Đêm ấy, sau gần 20 năm, tôi và con mới được ngủ cùng nhau. Chúng tôi chỉ biết ôm nhau mà khóc, bao nhiêu năm tháng, bao nhớ nhung muộn phiền đành nhờ những giọt nước mắt sẻ chia. Nhớ con lắm nhưng không thể đưa con về nước được vì nó còn có gia đình và con cái nữa”, bà Tập xót xa.

Đầu năm 2013, sau khi gom góp được một chút tiền, Ban Thị Hoạt tìm về với gia đình. Ngày đi chỉ là một cô bé 14 tuổi, khi trở về cô đã là một người hoàn toàn khác. Nhiều người trong bản khi hay tin Hoạt trở về đã lặn lội hàng chục cây số tìm đến gia đình ông Mình để chia sẻ niềm vui ngày đoàn tụ. Trong niềm vui ấy, mọi người càng khâm phục hơn khi biết rằng, trong gần 20 năm dài đằng đẵng, người cha già vẫn lặn lội tìm kiếm đứa con gái từng ngày, từng giờ…

Theo baodansinh.vn/Gia đình xã hội

0 1652

Dr. Phil – một nhà tâm lý nổi tiếng của tờ báo Huffington (Mỹ) đưa ra những lời khuyên cho cha mẹ giúp con vượt qua biến cố của ly hôn.

“Mỗi đứa trẻ đều có một niềm tin và lòng tự trọng cá nhân. Nếu niềm tin này bị phá hủy quá nhiều bởi sai lầm của cha mẹ, chính đứa con sẽ là người phải gánh chịu” – Dr Phil nói

Ông dẫn chứng thêm trường hợp 1 cậu con trai 9 tuổi đã phải gánh chịu những ứng xử sai lầm của cha mẹ cậu trong nhiều năm. Những sai lầm đó đã “phá hủy cậu bé, khiến cậu luôn có cảm giác mình là người thừa thãi, kém cỏi”

ly_hon

Những sai lầm lớn nhất và thường xuyên lặp lại của các bậc cha mẹ khi ly hôn là:

1, Phá nhau và sử dụng đứa con như một công cụ trong cuộc “tàn sát” này

2, Dùng đứa trẻ làm thông tin để ảnh hưởng, “nắn” người cũ

3, Cảm xúc rối loạn

4, Ép đứa trẻ phải chọn người này hay người kia

5, Làm hỏng những sự kiện gia đình hoặc sự kiện của con

6, Dùng trẻ như một phương tiện để đạt mục đích

7, Đối xử với trẻ và đòi trẻ cư xử như người lớn

8, Quá nghèo nàn về cảm xúc

9, Đối xử tốt với trẻ bằng cảm xúc của người mắc lỗi. Muốn bù đắp, chiều chuộng trẻ bằng mọi cách

“Tôi có 2 nguyên tắc. Một là cha mẹ không bao giờ được tạo gánh nặng cho con với những tình huống con không thể kiểm soát; hai là không bao giờ được yêu cầu con chấp nhận mọi vấn đề như những người lớn”- Dr Phil chia sẻ

Đã từng tư vấn cho nhiều cặp bố mẹ, con cái vượt qua biến cố ly hôn, Dr Phil nhận thấy nhu cầu của đứa trẻ dường như bị thổi phồng khi bố mẹ chúng gặp chuyện. Thực ra, trẻ con chỉ cần những điều sau:

– Chấp nhận

– Đảm bảo được an toàn

– Không bị gánh nặng từ tội lỗi hay lỗi lầm mà cha mẹ vẫn hay dằn vặt. Tức là nhu cầu được đối xử bình thường như những đứa trẻ khác

– Hãy để đứa trẻ được sống với đúng là một đứa trẻ

– Cha mẹ khỏe mạnh, tâm lý ổn định

Theo baodansinh.vn /Vietnamnet

“Từ ngày lấy chồng xong, mình cứ có cảm giác bị cho ‘ra rìa’, bị coi như người ngoài chứ chẳng giống như là con cái trong gia đình nữa”.

Ngày Vân lên xe hoa về nhà chồng, trong khi người thân, bạn bè vui vẻ chúc mừng thì đáp lại, bố Vân bảo: “Ôi dào, cưới cho xong chuyện, cho hết trách nhiệm và nghĩa vụ”. Chú Vân trách: “Nhà thêm con thêm của, sao mặt anh lại cứ hằm hằm thế kia” thì bố cô lạnh lùng: “Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, thành con thành cháu nhà người ta rồi, còn con rể thì được tích sự gì đâu, sao lại phải vui với phải mừng”.

Nhà có hai anh em, Vân là con gái út, bố cô vốn là người gia trưởng, chỉ thích có con trai, nên từ trước đến giờ, hai bố con cũng chẳng mấy khi gần gũi hay tình cảm gì. Hơn nữa, người mà Vân chọn lấy làm chồng cũng không “vừa mắt” bố, bởi anh xuất thân từ một vùng quê nghèo, hiện tại công ăn việc làm cũng chưa thực sự ổn định. Hiểu tính bố và cũng chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nghe những lời bố nói ra trong ngày vui nhất của cuộc đời mình, Vân cũng không tránh khỏi khỏi cảm giác chạnh lòng, xót xa, cô đưa tay lau vội những giọt nước mắt lăn dài vì tủi thân.

Sau đám cưới không lâu, vợ chồng Vân vô cùng sung sướng khi đón tin vui cô đã mang bầu. Nhưng vất vả hơn những người khác, thai được 6 tuần, Vân bị bong nhau, dọa sẩy, phải nghỉ việc và nằm yên một chỗ nghỉ ngơi trong vòng mấy tháng trời. Khó khăn lúc này đối với vợ chồng Vân không phải chỉ có riêng vấn đề kinh tế, mà còn ở chỗ, chồng cô vốn là dân xây dựng, đợt này đang phải trông coi công trình dang dở nên không thể ở nhà chăm sóc vợ.

Bố mẹ chồng ở xa, mẹ chồng lại vẫn đang đi làm, không thể ra Hà Nội ở lâu được nên ngỏ ý muốn đón Vân về quê. Nhưng vừa mới làm dâu được một thời gian ngắn, lại không ở gần hay tiếp xúc nhiều với bố mẹ chồng, giờ lại về để ông bà phục vụ, thực sự là chỉ mới nghĩ đến thôi Vân đã thấy ngại. Chẳng còn cách nào khác, vợ chồng Vân bàn nhau để cô về nhà bố mẹ đẻ ở một thời gian, vừa gần gũi, mà nhà cửa rộng rãi, mẹ Vân lại cũng chỉ ở nhà nội trợ, không vướng bận gì, nên sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc cho cô.

con gai lay chong

Nhiều lúc tủi thân quá, Vân thường tìm cô bạn đồng nghiệp thân thiết để than thở (Ảnh minh họa).

Những tưởng đây là cách hợp lý nhất, và ông bà cũng thương con mà đồng ý ngay, nhưng ngược lại, bố Vân nhất định không đồng ý với lý do: “Con gái đã đi lấy chồng, dù có việc gì cũng phải ở với chồng, gia đình chồng. Tự dưng về nhà bố mẹ đẻ ở thì còn ra thể thống gì nữa, hàng xóm mà biết, người ta lại chả cười vào mặt cho”.

Mẹ Vân xót con, nhưng bị bố Vân “cấm tiệt”, nên chỉ thỉnh thoảng mới tranh thủ chạy qua chạy lại, động viên được vài câu rồi phải về luôn. “Bác sĩ căn dặn phải nằm yên một chỗ, nghỉ ngơi tuyệt đối, nhưng hầu như mình vẫn phải dậy tự lo cho bản thân vì chẳng còn cách nào, ăn uống thì toàn là đồ để trong tủ lạnh từ ngày này qua ngày khác. Buồn nhất là cứ nằm phải nằm một mình trong phòng trọ 24/24, nhiều lúc stress đến phát điên. Ơn giời là thời gian khó khăn, kinh khủng ấy rồi cũng qua, và may mắn con mình khỏe mạnh”, Vân kể.

Ngày Vân sinh nở, bố mẹ, anh chị em chồng từ quê lặn lội ra túc trực ở bệnh viện, vậy mà dù nhà ở cách có vài bước chân, bố Vân cũng chẳng thèm đến xem tình hình con cháu thế nào. Mọi người ai cũng thắc mắc, hỏi thăm, mẹ Vân đành phải nói dối: “Ông nhà tôi bị ốm, mệt quá không sang được” cho đỡ ngại. Cháu đầy tháng, ông ngoại cũng chưa một lần đến thăm, chưa biết mặt cháu, chồng Vân biết vợ buồn nhiều, nên bảo hai vợ chồng đưa con đến ông bà chơi cho tình cảm. Đến nơi, mọi người thì xúm vào ôm ấp, cưng nựng, còn ông chỉ hỏi: “Con gái à”, rồi sau đó đi thẳng lên phòng, lúc về con rể lên tận nơi chào ông cũng không một lời đáp lại. “Sau lần ấy, mỗi lần mình rủ sang nhà ông bà, chồng đều tìm cách từ chối. Mình cũng hiểu và chẳng trách được anh, nhưng thấy buồn vô cùng vì khoảng cách bố mẹ – con cái cứ ngày một xa hơn”, Vân tâm sự.

Nhiều lúc tủi thân quá, Vân thường tìm cô bạn đồng nghiệp thân thiết để than thở, và lần nào, cô bạn này cũng tỏ thái độ vô cùng ngạc nhiên: “Bảo là bố chồng như thế thì còn tin được, chứ bố đẻ mà vậy, nhà mày đúng là có một không hai”. Bản thân Vân cũng thấy đúng là “có một không hai” thật, khi con gái thì thờ ơ như vậy, nhưng khi anh trai Vân lấy vợ, bố lại yêu quý, chiều chuộng con dâu hết mực. Vì “dâu mới là con”, nên ông sẵn sàng bỏ tiền tỉ ra để mua nhà, mua ô tô cho vợ chồng anh trai, nhưng chưa bao giờ đoái hoài, hay hỏi han gì dù vợ chồng cô vẫn phải sống trong căn phòng trọ chưa đầy 20m2, thiếu thốn đủ đường.

Chán đi làm công sở lương bèo bọt, giờ giấc lại gò bó, không có thời gian nhiều để dành cho con, Vân ngỏ ý muốn vay bố mẹ một ít vốn để mở cửa hàng kinh doanh. Nhưng vừa mở lời, bố Vân đã kiên quyết: “Về bảo nhà chồng lo”, dù ông thừa hiểu gia đình chồng cô khó khăn về kinh tế, và sau đó, vợ chồng Vân đành đi vay nặng lãi ở bên ngoài.

“Từ ngày lấy chồng xong, mình cứ có cảm giác bị cho ‘ra rìa’, bị coi như người ngoài chứ chẳng giống như là con cái trong gia đình nữa. Chẳng biết phải làm sao để bố có thể thay đổi suy nghĩ, chứ cứ như vậy, mình buồn đến gầy rộc cả người”, Vân chia sẻ.

Theo baodansinh.vn/ Trí thức trẻ

   Tôi đang cảm thấy bất lực khi không biết làm thế nào để giúp con gái của mình. Liệu có phải tôi đã sai khi không tin tưởng và kiểm soát con quá chặt?

giup con
Tôi có thể làm gì để giúp con? Ảnh minh họa
Tôi lập gia đình được 20 năm, có hai con, một gái, một trai. Gia đình tôi có điều kiện kinh tế, nhưng không chiều chuộng các con. Mặc dù gia đình có người giúp việc, nhưng tôi vẫn dạy các cháu chia sẻ việc nhà với bố mẹ ngoài giờ học, bảo ban các cháu biết ứng xử để trở thành người có ích cho xã hội. Các con tôi cũng hiểu lòng mẹ, chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn.

Con gái lớn của tôi xinh xắn nên có nhiều bạn khác giới vây quanh. Cháu là đứa bé hiền lành, sống khép kín, ít va chạm nên vợ chồng tôi sợ, khi ra ngoài xã hội, con dễ vấp ngã, dễ bị dụ dỗ làm điều dại dột. Vì vậy, chúng tôi đã ra sức bảo vệ con. Mặc mặc dù con đang học lớp 11, nhưng chúng tôi vẫn thay nhau đón, không để cháu đi học một mình. Nhà tôi có nối mạng để hai vợ chồng làm việc, nhưng không bao giờ cho các con sử dụng để chát chít, không được dùng điện thoại, vì tôi nghĩ các cháu sẽ không lường hết được những nguy hiểm đang rình rập từ Internet mà lơ là học hành. Tất cả các bạn bè của cháu gọi điện đến, tôi đều hỏi cặn kẽ về mục đích gọi điện rồi mới cho cháu nói chuyện. Thực lòng, tôi làm thế chỉ để bảo vệ con, vậy mà thời gian gần đây, con gái tôi cảm thấy rất khó chịu với bố mẹ. Cháu luôn có những hành động chống đối và bất cần. Cháu nói muốn tự do vì đã lớn, nhưng tôi thì không bao giờ tin vào cái gọi là “lớn” của con. Tôi đã kiểm tra tất cả các bạn chơi với cháu xem nguồn gốc như thế nào, có đáng tin cậy hay không? Tôi muốn con lớn lên trong môi trường thực sự an toàn. Có lần, chỉ vì chuyện này mà cháu dỗi bố mẹ cả tuần. Đi học về, cháu vẫn làm việc nhà cùng bố mẹ, nhưng vừa làm vừa hậm hực, đến giờ ăn thì ăn, rồi lại lên phòng, coi như không có bố mẹ ở nhà.

Tôi quản lý con chặt chẽ như vậy mà không học được chữ ngờ. Gần đây, tôi thấy con gái có rất nhiều hành vi khả nghi. Cách đây ít lâu, cô giáo dạy Tiếng Anh gọi điện hỏi là gia đình có việc gì mà cho con gái nghỉ nhiều vậy. Ngớ người, tôi hỏi cô thì cô nói cháu rất hay nghỉ học. Tôi đã chở con đến tận nơi, nhìn con bước vào lớp mới về, vậy sao lại có chuyện cháu nghỉ học? Về nhà hỏi thì cháu xin lỗi, nói là cháu nghe bạn rủ đi xem phim, vì bộ phim này cháu đã thích từ lâu, do bố mẹ không cho tiền đi xem, nên cháu mới tự ý bỏ học đi cùng bạn. Tôi gọi điện cho bạn gái thân của cháu, thì cô bé cũng xác nhận là đúng. Còn những hôm khác thì cháu nói nghỉ học đi mua đồ cùng bạn, lúc thì đi sinh nhật…Vợ chồng tôi đã bắt cháu phải viết bản kiểm điểm, xin lỗi bố mẹ và hứa không bao giờ tái phạm lại chuyện này nữa.
me va con

Càng quan tâm tới con thì nó càng xa lánh… Ảnh minh họa
Vài tuần sau, cháu không bỏ học nữa, tôi đã phần nào yên tâm. Nhưng mới đây, cô giáo dạy thêm Toán lại gọi điện hỏi dạo này sao không thấy cháu đi học thêm nữa. Vợ chồng tôi cứ ớ người ra, không biết trả lời cô giáo ra sao. Bấy lâu nay, tôi vẫn nghĩ rằng mình đã hiểu và nắm rõ về con, nhưng giờ tôi thấy quá hoang mang, không biết con tôi đã đi đâu, làm việc gì? Tôi muốn tức tốc chạy về nhà hỏi con cho ra nhẽ, nhưng chồng tôi ngăn lại, nói hãy coi như chưa nghe được việc này, để theo dõi xem thực hư ra sao.

Hôm sau, như thường lệ, tôi đưa cháu đến trường rồi chờ cháu đi vào lớp mới giả vờ quay xe về, nhưng đứng ở một chỗ khuất theo dõi. Chỉ 5 phút sau, nó lẻn ra cửa, ngó xung quanh rồi đi thẳng ra cổng trường. Tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Khoảng 10 phút sau, có một cậu thanh niên đi tới. Con tôi chạy ra, lên xe của thằng bé, rồi hai đứa đi thẳng. Tôi bám theo con thì thấy chúng rẽ vào một nhà nghỉ. Tôi chạy theo, gào thét, tát và lôi con tôi về trước sự chứng kiến của toàn bộ nhân viên nhà nghỉ. Tôi vừa khóc vừa chửi, cháu cũng khóc rất nhiều, còn cậu bạn trai của cháu thì sợ hãi van xin tôi hãy tha thứ cho hai đứa. Về đến nhà, tôi hỏi cho cặn kẽ việc cháu đã quan hệ với bạn trai bao nhiêu lâu rồi, thì cháu bảo đã được vài tháng. Những lần cháu xin mẹ đi sinh nhật bạn trong lớp, những lần nói dối đi chơi với bạn gái… là cháu đi gặp gỡ bạn trai và hai đứa đưa nhau vào nhà nghỉ. Bạn thân của cháu biết tình cảm của hai đứa, nên cũng đã tìm cách nói dối khi tôi gọi điện hỏi.

Tôi quá bàng hoàng với những việc làm của con. Tôi bắt cháu phải chia tay với bạn trai. Hiện, cháu vẫn đi học bình thường, nhưng ngày càng xa lánh mọi người trong nhà, sợ hãi mỗi khi có bước chân của bố mẹ về nhà. Có ngày, tôi thấy con ngồi một chỗ và khóc, hỏi thế nào cháu cũng không trả lời. Tôi càng quan tâm thì con tôi càng xa lánh. Tôi tưởng đã rất hiểu con, làm tất cả những điều tốt đẹp cho con, nhưng hình như tôi đã lầm. Tôi đang băn khoăn việc không tin tưởng và kiểm soát gắt gao của vợ chồng tôi với con, có phải là nguyên nhân gây ra chuyện này. Tôi không biết nên làm gì để con tôi lại vui vẻ và gần gũi bố mẹ như trước? Xin qúy vị hãy cho tôi một lời khuyên

Theo Hòa Thanh (gia đình & Trẻ em)

 

0 772
Nếu cha mẹ muốn hài lòng với những đứa con của mình thì cần phải hiểu rõ nhu cầu thực tế của trẻ. Thậm chí, phải có hiểu biết về những đặc điểm tâm sinh lý theo từng độ tuổi khác nhau của các con, từ đó điều chỉnh lời nói, hành vi và cách cư xử của mình sao cho đáp ứng được tốt nhất những nhu cầu của con. Làm được như thế, con cái sẽ cảm thấy hạnh phúc vì cha mẹ tâm lý và ngược lại bản thân cha mẹ cũng hài lòng.

 Mười điều con cái mong chờ ở cha mẹ Hãy lắng nghe các con. Ảnh minh họa.

Trong một cuộc khảo sát tiến hành ở 100.000 đứa trẻ ở Mỹ, với câu hỏi con cái cần gì nhất ở cha mẹ, 10 câu trả lời dưới đây của các con rất đáng để cho những người làm cha làm mẹ suy ngẫm:

1. “Con không muốn cha mẹ cãi nhau trước mặt mình”. Trẻ con có khuynh hướng bắt chước bố mẹ. Cách cha mẹ giải quyết những mâu thuẫn và xung đột trong gia đình sẽ tác động đến tâm lý và hành vi cư xử của con trẻ. Chính vì thế, cha mẹ hãy cố gắng kiềm chế và xử lý bất đồng trong nhà với thái độ ôn hòa, nhã nhặn trước mặt con. Nếu có những vấn đề xung đột lớn thì hãy tránh đi chỗ khác như vào phòng riêng hoặc hẹn nhau ở một nơi khác để trao đổi, thay vì “nổ” trước mặt con cái.

2. “Con muốn được cha mẹ đối xử công bằng như với mọi thành viên khác”. Đối xử công bằng với con cái không phải là cào bằng mọi thứ. Mỗi đứa con là một cá thể độc lập có tính cách, khả năng và những thói quen riêng nhưng tất cả các con đều cần tình yêu thương và sự cảm thông như nhau. Không nên so sánh đứa con này với đứa con khác, nhất là có những đánh giá kiểu như “Chị con thì giỏi thế mà con thì…”. Nếu đứa trẻ cứ thường xuyên bị đem ra so sánh thì sẽ cảm thấy sức ép, thậm chí có thể tự tin hơn với năng lực thua kém của mình. Những nhận xét của cha mẹ không nên có sự hàm ý hay đánh giá ngầm so sánh đứa con này với đứa con khác.

3. “Con muốn cha mẹ là người lương thiện, thành thật”. Khi cha mẹ trả lời điện thoại di động hoặc xui con trả lời điện thoại bàn rằng mình đang không có ở nhà nhưng thực tế là cha mẹ đang ngồi cạnh các con trong nhà, như vậy là cha mẹ đã gieo vào đầu con ý nghĩ không tốt về việc người lớn nói dối.

4. “Con muốn cha mẹ là người bao dung, rộng lượng”. Khi cha mẹ có lòng khoan dung với mọi người, con trẻ sẽ học được điều đó trong cách cư xử của chúng với những người xung quanh. Một thái độ thông cảm với nỗi đau của con vật, cây cối, đồng loại, sẵn sàng giúp đỡ chia sẻ khi có người gặp khó khăn, tất cả đều làm cho con cái tự hào về cha mẹ mình và các con cũng sẽ học được tính thảo đó.

5. “Con muốn cha mẹ niềm nở với các bạn của con”. Khi con đưa bạn về nhà chơi, cha mẹ sẽ dễ dàng nhận biết con mình kết thân với những ai và giúp con định hướng tình bạn. Chính vì thế cha mẹ hãy rộng mở cánh cửa đón chào bạn của các con. Một số cha mẹ được coi là tâm lý thậm chí còn kết bạn với những người bạn thân nhất của con mình, thông qua kênh thông tin này, cha mẹ sẽ được lợi là nắm bắt được tâm lý tình cảm của con sớm nhất.

6. “Con muốn cha mẹ xây dựng tinh thần tập thể cho con cái”. Mọi thành viên trong gia đình sẽ có trách nhiệm với nhau hơn, gắn bó hơn khi cùng nhau tham gia vào mọi việc, từ việc nhỏ đến việc lớn cũng như những hoạt động chung của cả nhà. Ý thức tập thể sẽ giúp con cái phát triển tốt hơn khả năng thích nghi với bạn bè, với thầy cô giáo trong môi trường trường học cũng như khả năng kết bạn, làm việc theo nhóm, giao tiếp với người lớn trong cộng đồng hàng xóm hoặc ngoài xã hội.

7. “Con muốn cha mẹ là những người biết lắng nghe và giải đáp thắc mắc của con”. Có bao giờ chúng ta cảm thấy có lỗi khi bảo với con: “Bây giờ cha/mẹ đang bận lắm! Chúng ta sẽ nói về việc này sau nhé”. Và rồi sau đó vấn đề ấy bị chúng ta lãng quên trong nhiều mối quan tâm khác cũng như không được đề cập đến đủ. Sự trì hoãn về thời gian “sau này” đã qua không biết bao lần. Điều này ảnh hưởng tiêu cực đến lòng tin của con đối với chúng ta và làm cho các con nghi ngờ mỗi khi chúng ta hứa một điều gì đấy. Chính vì vậy, tốt nhất là cha mẹ hãy dành thời gian để lắng nghe xem con cái đang cần sự trợ giúp nào của chúng ta và dành thời gian giải đáp những thắc mắc của con cái. Nếu chúng ta không có ngay câu trả lời thì nên ghi lại và tìm hiểu từ các nguồn thông tin khác để giúp con tìm lời giải đáp.

8. “Con nghĩ cha mẹ có thể phạt con khi cần thiết” nhưng nên tránh khiển trách hoặc kỷ luật con trước mặt người ngoài, đặc biệt là trước bạn bè của con. Con cái dù còn nhỏ cũng cần được tôn trọng và đối xử một cách tôn trọng vì trẻ em cũng là người. Đặc biệt trong gia đình, khi một người đang dùng biện pháp giáo dục con thì những người khác nên tôn trọng, có gì không nên không phải cần góp ý thì sẽ góp ý sau, tuyệt đối tránh tình trạng một người phạt, người khác can thiệp hoặc bênh, con cái sẽ mất phương hướng, thậm chí sẽ đánh giá tính nghiêm khắc của cha mẹ, như chúng ta vẫn hay gọi là sẽ “nhờn”, lúc khác bị “kỷ luật” sẽ tìm cách để có đồng minh và như vậy mục đích giáo dục của cha mẹ sẽ thất bại.

9. “Con muốn cha mẹ nên tập trung vào ưu điểm hơn là khuyết, nhược điểm của con”. Cha mẹ hãy nên thường xuyên lưu tâm đến những điểm tốt và điểm chưa tốt của con và lựa lúc thích hợp chỉ ra cho con cái thấy những mặt còn yếu, phân tích cho con thấy rõ làm thế nào để phát huy hơn nữa các mặt mạnh và hạn chế các mặt yếu.

10. “Con muốn cha mẹ nên nhất quán và kiên định”. Thực tế thì sự linh động và mềm dẻo của cha mẹ hoàn toàn không làm hỏng trẻ nếu cha mẹ biết cách làm cho con cái hiểu tình yêu mà cha mẹ dành cho chúng là không thay đổi. Tuy nhiên các con cũng cần phải hiểu rõ những quyền lợi và bổn phận của bản thân mình cũng như các nguyên tắc, các giới hạn từng gia đình đã quy ước để hiểu và chấp hành. Những nguyên tắc và giới hạn đó một khi đã được thảo luận và nhất trí thì các thành viên trong gia đình đều tuân theo. Sau một thời gian nhất định lại cần phải bàn bạc lại, bởi vì con cái sẽ lớn dần lên và các nhu cầu cũng như đặc điểm tâm sinh lý lứa tuổi sẽ khác, yêu cầu và kỳ vọng của cha mẹ cũng khác.

Làm cha làm mẹ cũng là một khoa học, thậm chí là một nghệ thuật cần phải liên tục cập nhật và rèn luyện nếu chúng ta muốn con cái chúng ta đều giỏi, đều ngoan, bản thân chúng ta cũng cần phấn đấu trở thành những cha mẹ giỏi.

Theo Trang Quân (giadinhvatreem)

0 597

Theo thống kê, cứ 10 trẻ thì 7 trẻ đã từng bị lạc đường. Vì vậy bạn cần trang bị cho trẻ những kĩ năng xử lý khi lạc đường càng sớm càng tốt.

Dưới đây là 5 điều bước xử lý cơ bản khi bị đi lạc mà bố mẹ cần dạy cho con càng sớm càng tốt.

  1. Nhớ tên bố mẹ và số điện thoại

Nếu bạn hỏi các bé dưới 3 tuổi tên bố mẹ cháu là gì, phần lớn các bé sẽ trả lời là “Bố ạ” hay “Mẹ ạ”. Chưa kể đến việc nếu bé đang hoảng loạn vì lạc đường mà có một người lạ qua đường hỏi vậy, bé sẽ càng không thể nói thành lời. Vì vậy, hãy dạy con tập cho con nói đi nói lại tên bố mẹ, có như vậy thì các bé mới có thể nhớ được. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể dạy cho các bé số điện thoại của mình, có thể là biến nó trở thành một bài hát thì các bé sẽ dễ tiếp thu hơn là những con số khô cứng.

  1. Lúc nào cũng phải đi cùng người lớn

Việc dạy cho bé ý thức được điều này từ bé sẽ giảm phần lớn nguy cơ lạc đường của trẻ.

be lac duong

  1. Nếu con bị lạc, hãy dừng lại ngay tại chỗ đó và hét lên

Trẻ bình thường sẽ bị bố mẹ mắng nếu hét quá to nhưng đây sẽ là điều bé cần làm khi bị lạc. Hãy để bé luyện tập hét tên bố mẹ hoặc chỉ đơn giản là “Bố ơi!”, “Mẹ ơi!”. Dạy cho bé biết rằng bé phải hét thật to nếu bị lạc thì bố mẹ mới có thể nghe thấy được.

  1. Dạy con tìm những bà mẹ có con nhỏ và xin giúp đỡ

Tại sao lại tìm sự giúp đỡ từ những bà mẹ đang đi cùng con nhỏ chứ không phải ai khác? Theo các chuyên gia, đây là sự lựa chọn an toàn nhất. Sự lựa chọn thứ hai các bé có thể xin trợ giúp là những nhân viên nơi bé bị lạc như nhân viên quầy thu ngân, nhân viên bán hàng hay bảo vệ. Hãy dạy cho bé nhớ những điều đó.

  1. Bình tĩnh và tin rằng mọi người sẽ tìm thấy con

Bị lạc đường là chuyện khá phổ biến đối với trẻ nhỏ và hầu hết các bé đi lạc đều được tìm thấy. Các mẹ nên dặn dò các bé: nếu bị lạc con đừng trốn vì sợ sệt, cũng đừng tự đi tìm bố mẹ. Hãy hít một hơi thật sâu và nhớ lại những gì mẹ đã dạy con.

Sẽ chẳng dễ gì để nói cho bé về vấn đề này vì có thể điều đó sẽ khiến bé lo lắng. Nhưng đó là việc thực sự cần thiết. Bé nhà bạn sẽ có được những kỹ năng cần thiết và khi có được điều đó, bé sẽ cảm thấy chủ động hơn chứ không tuyệt vọng. Và với bố mẹ, trong trường hợp con bạn bị lạc, đừng mắng mỏ hay phạt con. Bản thân việc bị lạc đã khiến trẻ sợ hãi rồi.

Theo baodansinh.vn/vietnamnet

0 562

Vợ chồng thêm gắn kết, giải tỏa những buồn lo, nâng cao hiểu biết để giải đáp vô số câu hỏi của con… là những món quà trẻ mang đến cho cuộc sống của bạn.

 Sau khi kết hôn, phần lớn các cặp vợ chồng đều mong muốn sớm trở thành các ông bố, bà mẹ. Tuy nhiên, cũng có những người không muốn có con vì sợ bị ràng buộc bởi trách nhiệm hay lo sợ sinh con sẽ làm hỏng vẻ đẹp của họ. Nếu bạn từng có suy nghĩ đó, có thể bạn sẽ thay đổi khi biết về vai trò của con cái sau khi bạn kết hôn:

Mang đến sự gắn kết vợ chồng

Con cái khiến cho các cặp vợ chồng gắn bó với nhau hơn. Cảm giác trở thành ông bố, bà mẹ thật là tuyệt vời. Trong thời gian mang thai, việc tận hưởng từng giây phút và chờ đợi sự ra đời của đứa trẻ sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên có nghĩa. Thời gian này, người vợ sẽ nhận được nhiều sự chăm sóc hơn từ chồng.

Đứa con sẽ là biểu tượng cho tình yêu của hai vợ chồng. Cuộc sống vợ chồng sẽ có những lúc “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” nhưng con cái sẽ là cầu nối gắn kết hai người. Vì con, họ sẽ không thể dễ dàng rời bỏ nhau.

tre_con

Ảnh minh họa

 Giúp bạn quên mọi lo âu

Khi có trẻ bên cạnh, bạn thường nhớ về những ngày thơ ấu của mình. Chơi với chúng sẽ khiến bạn quên hết mọi lo âu, phiền muộn trong cuộc sống, tránh được những va chạm không đáng có với bạn đời.

Giúp bạn nâng cao kiến thức

Khi bước vào hành trình nuôi dạy con cái, bạn cũng sẽ nâng cao kiến thức cho bản thân. Có rất nhiều điều chúng ta không biết nhưng khi dạy con chúng ta phải tự tìm hiểu. Đôi khi, các bé rất thông minh, đặt ra những câu hỏi hóc búa mà chúng ta không thể trả lời. Đi tìm lời giải cho câu hỏi của con là cách học tuyệt vời nhất đối với các bậc phụ huynh.

Thay đổi hoàn toàn con người bạn

Con cái sẽ biến bạn trở thành người khác. Vai trò làm bố mẹ mang đến cho bạn bản năng bảo vệ trẻ khỏi những nguy hiểm từ thế giới này. Bạn cũng có cảm giác được bảo vệ vì biết rằng sẽ có người chăm sóc khi bạn về già. Trẻ cũng khiến bạn bớt đi sự ích kỷ vì bạn không thể chỉ nghĩ cho bản thân..

Vai trò của con cái trong cuộc sống hôn nhân càng trở nên quan trọng đối với những cặp vợ chồng không thể sinh con. Vì vậy, hãy cảm ơn khi ông trời đã mang những đứa trẻ đến cho bạn.

Theo baodansinh.vn/Vnexpress

0 498

Dù vô tình hay cố ý nhưng những người làm cha, làm mẹ đang hàng ngày, hàng giờ áp đặt quyền uy của mình lên con cái, họ không biết rằng những hành động, việc làm đó đang làm hỏng sự phát triển của con trẻ.

Theo Thạc sĩ Nguyễn Thành Đoàn, thuộc Hiệp hội Tâm lý học xã hội Việt Nam, người có 10 năm nghiên cứu về tâm lý học trẻ em cho biết, các ông bố, bà mẹ hiện nay mặc dù được tiếp cận với rất nhiều thông tin nhưng phần đông họ đều mắc những sai lầm trong việc giáo dục con cái. Điều này làm ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển và hình thành tính cách của trẻ.

e1-1432376594245

Thể hiện uy quyền của cha mẹ dựa trên sự đàn áp: Đây là một trong những cách tiếp cận phản giáo dục. Bất cứ khi nào trẻ không nghe lời, cha mẹ thường dọa nạt bằng roi vọt, nhẹ thì biểu hiện bằng thái độ cáu bẳn, càu nhàu hay giận dữ. Các hình thức phạt thường được đem ra với mục đích khiến trẻ nghe lời và trừng phạt bằng roi thường được áp dụng nhất trong các gia đình. Có thể cha mẹ đưa đòn roi ra chỉ là để dọa trẻ nhưng thực tế nó để lại hậu quả không nhỏ. Nó làm trẻ sợ hãi, chính tâm lý sợ hãy kéo theo việc trẻ sẽ xa lánh bố mẹ. Lâu dần nó sẽ hình thành nên tính khiếp nhược ở trẻ, dễ khiến trẻ rơi vào trạng thái sợ hãi xung quanh. Roi vọt còn gợi tính “độc ác” trong con người bé khiến trẻ có thể ứng xử với những người xung quanh bằng hành vi bạo lực hoặc có xu hướng “nói dối” để tránh mắc lỗi và bị đòn.

Cha mẹ duy trì sự chỉ huy: Nhiều người làm cha làm mẹ thường cho rằng con cái và cha mẹ không thể “cá mè một lứa” và “trên bảo dưới phải nghe”. Theo Thạc sĩ Nguyễn Thành Đoàn, đây là mối quan hệ cha mẹ và con cái dựa trên sự cách biệt. Khi trẻ sống cách biệt với bố mẹ, như sống với ông bà, người giúp việc nhiều hơn với cha mẹ, tất sẽ hình thành nên khoảng cách tâm lý giữa cha mẹ và con cái. Trẻ sẽ có xu hướng thu mình, ngại tiếp xúc với người khác, con cái trở nên xa lạ với bố mẹ hoặc nghe lời người giúp việc, ông bà hơn bố mẹ. Khi đó cha mẹ muốn áp đặt sự “chỉ huy” của mình sẽ vô hiệu. Khoa học cũng đã chứng minh rằng những trẻ em sống xa cách cha mẹ sẽ chậm phát triển hơn những trẻ khác, đặc biệt là tâm lý lứa tuổi.

Dạy con sự tự phụ: Mỗi hành động, suy nghĩ của cha mẹ khi dạy con trẻ cũng làm ảnh hưởng đến chúng. Khi cha mẹ cho trẻ suy nghĩ về việc mình là người quan trọng nhất, chỉ có bố mẹ hoặc bản thân chúng là tài giỏi, là nhất, lúc nào cũng thích khoe khoang, hậu quả sẽ chỉ tạo ra những đứa trẻ có tính tự phụ, xem thường người khác không chỉ với người lớn mà cả với bạn bè. Điều này làm cho trẻ khó hòa nhập với môi trường xung quanh, nhất là với bạn bè ở lớp, ở trường.

36-1432377176042

Dạy con bằng sự độc đoán: Lúc nào bố mẹ cũng coi những lời nói việc làm của mình đối với con cái là đúng, là bất khả kháng mà không có sự chia sẻ, đây là mẫu hình của những người cha, người mẹ độc đoán, bắt trẻ phải tuân theo mọi lời nói của mình như một mệnh lệnh. Sai lầm này làm cho chính các bậc phụ huynh sẽ không bao giờ nhìn thấy sự phát triển của con mình, không biết con em mình hứng thú hoặc yêu thích điều gì, vô tình biến con cái thành những con rối, rô bốt chỉ biết làm theo mệnh lệnh. Về phần trẻ, chúng sẽ trở thành người không có tính độc lập và sáng tạo. Các chuyên gia tâm lý khuyên các bậc cha mẹ hãy đừng biến con mình thành những con rô bốt chỉ biết làm theo mệnh lệnh.

Khuyên răn, thuyết giảng: Với những đứa trẻ nhỏ, những lời nói khuyên răn, giải thích về những lỗi lầm mà chúng phạm phải hoàn toàn không phù hợp. Không một đứa trẻ nào quan tâm tới những lời cha mẹ giảng giải cho chúng. Điều này chỉ thích hợp đối với những trẻ lớn đã đi học. Hãy nhớ rằng trẻ con không phải là người lớn thu nhỏ, chúng có cuộc sống và suy nghĩ riêng của mình. Đối với những trẻ dưới 5 tuổi hãy dạy cho trẻ thông qua các trò chơi, những tình huống hoặc câu chuyện cụ thể, có sự tương tác cụ thể và những trải nghiệm cụ thể sẽ dẫn trẻ đến những hiểu biết đúng và có hành vi đúng. Ví dụ như khi cha mẹ bảo trẻ không được sờ vào nước nóng nhưng trẻ vẫn không làm theo, hãy cùng trẻ trải nghiệm cảm giác sờ vào thành cốc sẽ nóng thế nào, khi đó trẻ sẽ nhận ra sẽ bị bỏng nếu sờ vào cái cốc đó và tự khắc trẻ sẽ không đòi sờ vào nó nữa.

Quá yêu thương, bao bọc trẻ: Các bậc cha mẹ thường nghĩ rằng, chỉ cần có tình yêu thương của cha mẹ sẽ giáo dục được con cái. Quan niệm này hoàn toàn sai. Khi trẻ biết mình lúc nào cũng được yêu chiều, chúng sẽ trở nên ích kỷ, thậm chí sẽ sử dụng “vũ khí” này để đạt mục đích. Trẻ có thể dùng cách âu yếm cha mẹ để cha mẹ đáp ứng đòi hỏi của chúng. Hậu quả sẽ sinh ra những đứa trẻ không có tính độc lập, nhu nhược, coi thường người khác và trở nên ích kỷ.

Muốn trẻ vâng lời, đáp ứng mọi đòi hỏi của trẻ: Khi cha mẹ đưa trẻ trở thành “ông vua con” trong gia đình, bất cứ đòi hỏi nào cũng được đáp ứng, sợ con phá phách hoặc làm mình đau, đó cũng là lúc cha mẹ đang mắc sai lầm nghiêm trọng. Những đứa trẻ này sẽ dần hình thành tính cách chỉ biết đòi hỏi ở người khác, không cố gắng, nỗ lực trong công việc, từ đó chúng sẽ không trở nên độc lập được trong cuộc sống.

 e7-1432377317062

Cha mẹ ngang bằng với con cái: Trong mối quan hệ giữa bố mẹ và con cái, việc gây dựng tình bạn giữa đôi bên để sẻ chia là điều tốt, nhưng nếu mối quan hệ này trở nên quá ngang hàng sẽ là sai lầm. Bởi khi đó, cha mẹ sẽ khó dạy bảo con cái, thậm chí chúng còn “dạy bảo” ngược lại cha mẹ. Điều này làm con trẻ sẽ giảm dần sự tôn trọng đối với những người sinh ra chúng.

Mua chuộc sự vâng lời của trẻ: Đây là một trong những sai lầm mà nhiều bậc cha mẹ mắc phải. Họ thường nghĩ rằng, để trẻ vâng lời bố mẹ thường hứa hoặc mua quà cáp cho trẻ. Nếu bố mẹ đáp ứng đòi hỏi đó sẽ làm trẻ trở thành người chỉ biết đòi hỏi, lúc nào cũng đặt điều kiện cho bố mẹ (nếu con làm theo lời bố mẹ sẽ được thưởng gì), trẻ sẽ thiếu động lực trong cuộc sống, sau này sẽ khó vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Thạc sĩ Nguyễn Thành Đoàn cho rằng để dạy dỗ một đứa trẻ không phải dễ dàng và là việc cha mẹ nào cũng phải học hỏi mỗi ngày. Hãy khích lệ trẻ mỗi ngày, khi trẻ làm được việc tốt, chỉ khen thưởng con khi trẻ làm được những công việc khó, đòi hỏi phải nỗ lực mới làm được.

Theo Hải Yến (SKĐS)

0 629

   Pháp luật quy định như thế nào về việc chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục con sau khi cha mẹ ly hôn? (Lê Hồng Nga TP. Thanh Hóa)

Boy Between Fighting Parents

Ảnh minh họa: Corbis

Trả lời: 
Theo quy định của Luật Hôn nhân và gia đình, sau khi ly hôn, cha mẹ vẫn có quyền, nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con chưa thành niên, con đã thành niên mất năng lực hành vi dân sự hoặc không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình. Vợ, chồng thỏa thuận về người trực tiếp nuôi con, nghĩa vụ, quyền của mỗi bên sau khi ly hôn đối với con; trường hợp không thỏa thuận được thì tòa án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con; nếu con từ đủ 07 tuổi trở lên thì phải xem xét nguyện vọng của con.

Con dưới 36 tháng tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi, trừ trường hợp người mẹ không đủ điều kiện để trực tiếp trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con hoặc cha mẹ có thỏa thuận khác phù hợp với lợi ích của con.

Cha, mẹ không trực tiếp nuôi con có nghĩa vụ tôn trọng quyền của con được sống chung với người trực tiếp nuôi và có nghĩa vụ cấp dưỡng cho con. Người không trực tiếp nuôi con có quyền, nghĩa vụ thăm nom con mà không ai được cản trở. Nếu người không trực tiếp nuôi con lạm dụng việc thăm nom để cản trở hoặc gây ảnh hưởng xấu đến việc trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con thì người trực tiếp nuôi con có quyền yêu cầu tòa án hạn chế quyền thăm nom con của người đó.

Theo Gia đình và Trẻ em/Trung tâm Tư vấn Pháp luật, Hội Luật gia Việt Nam

 

phim thuyet minh