Một khi phụ nữ đã đòi ly hôn thì không còn là...

Một khi phụ nữ đã đòi ly hôn thì không còn là dọa chồng

Trọng run lên khi nhận giấy báo triệu tập của tòa án lên giải quyết việc ly hôn. Thủy đã đơn phương ly hôn mà không nói với anh một tiếng.

Gần một tháng nay, kể từ trận cãi vã cuối cùng, Thủy vẫn bình thường, đi làm, cơm nước… không có biểu hiện gì khác lạ. Trọng tưởng rằng cũng như những lần khác, sau cuộc xung đột, mà đa phần là do Trọng châm ngòi, thì mọi việc sẽ đâu vào đấy.

 Trọng lập cập rút điện thoại gọi cho Thủy, giọng cô vẫn bình thản như mọi ngày. Anh hẹn gặp cô ở quán cà phê cần cơ quan cô, cô đồng ý ngay. Trước mặt Thủy, Trọng không nhận ra bất cứ nét căm giận nào nơi cô, cô vẫn nhẹ nhàng mở lời trước: “Em cũng định nói với anh về việc ly hôn, nhưng em đoán, cũng như những lần trước, anh sẽ không đồng ý, cho nên em chủ động làm đơn.”. Trọng vẫn quen thói cũ, lên giọng kẻ cả: “Cô giỏi thật đấy, lần nào cũng mang việc ly hôn ra để dọa tôi. Lần này cô muốn gì?”.

20170317135642-ly-hon

Một khi phụ nữ đã đòi ly hôn thì không còn là chuyện dọa dẫm (Ảnh minh họa)

 Thủy nhìn Trọng bằng ánh mắt ngạc nhiên: “Dọa ư? chưa lần nào em dọa anh cả”. “Cô đừng có lấp liếm. Lần thứ nhất cô đòi ly hôn để ép tôi ra ở riêng, lần thứ 2 cô đòi ly hôn để ép tôi đóng tiền sinh hoạt trong gia đình, lần này cô muốn gì?”. Thủy khẽ tỏ thái độ sửng sốt rồi lại hạ giọng nói rõ ràng từng chữ: “Chưa lần nào em dọa ly hôn. Tất cả đều là thật”. “Thế sao cô không ly hôn quách cho rồi?”.

 Thủy khẽ nhấp một ngụm nước, như thể muốn giữ mình ở trạng thái bình tĩnh nhất. Cô nói: “Anh nghe cho kỹ đây. Lần thứ nhất tôi đòi ly hôn là vì tôi không thể chung sống với anh được nữa. Nhưng anh đã thuyết phục được tôi tin vào sự tu tỉnh của anh. Là phụ nữ, ai cũng mềm yếu cho nên tôi cho anh thêm một cơ hội. Tôi muốn ra ở riêng để anh đừng dựa dẫm vào gia đình, lười biếng, ỷ lại, để cứu vãn cuộc hôn nhân này, cứu cả bản thân anh nữa. Lần thứ 2 tôi đòi ly hôn cũng là do anh không thay đổi, tôi bắt anh đóng góp tiền sinh hoạt để anh có trách nhiệm với gia đình, cũng là để anh cảm thấy có tác dụng đối với gia đình này. Lần này tôi thật sự nộp đơn lên tòa án, bởi tôi biết anh không bao giờ thay đổi. Rõ ràng những lời hứa trước anh đều không thực hiện, cho nên tôi đã mất hoàn toàn lòng tin ở anh”.

 Lần đầu tiên, Trọng nhận ra Thủy không hề “dọa”. Anh đã dồn cô đến bước đường cùng bởi thói cay nghiệt của bản thân anh. Cô đã nhịn anh cả chục năm nay, mỗi lần anh gây chuyện cô chỉ lặng im cho anh hết cơn giận. Còn nếu cô giận quá mà cãi lại kiểu gì cũng bị anh bạt tai. Nhưng anh tưởng rằng cô sẽ không bao giờ dám ly hôn vì con cái.

 Thủy đứng dậy rồi, Trọng vẫn ngồi thẫn thờ bên bên cốc cà phê đắng nguội ngắt. Anh không còn cách nào khác là nghĩ đến cơ hội thứ 2 sau hôn nhân. Nhưng như lời Thủy nói: “Phải nhanh lên”. Cơ hội cô đã cho anh nhiều, anh đã để mất, giờ chỉ còn cách tự tạo ra cơ hội cho chính mình. Anh cũng hiểu thêm một điều, phụ nữ đòi ly hôn, không hẳn là “dọa”.

Theo Giadinhvatreem.vn/ giadinhvietnam.com

NO COMMENTS

Leave a Reply