Hạnh phúc mong manh

Hạnh phúc mong manh

Anh không phải người đàn ông duy nhất rơi vào cảnh gà trống nuôi con, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy cuộc sống của anh vào nỗi buồn này thật cay đắng.

Anh cũng không biết nên trách chị, trách mình hay trách ai, nhưng điều anh day dứt nhất là đã không giữ được cho con một cuộc sống trọn vẹn tình yêu của cả bố và mẹ.

Chủ nhật, anh tranh thủ dọn dẹp nhà cửa vì ngày thường không có thời gian nên hai đứa con trai bày ra khắp nơi cũng đành chịu. Bỗng cu bé từ đâu chạy về nước mắt ngắn, nước mắt dài ôm lấy bố, theo sau thằng anh cũng hậm hực, tóc tai rối bù, quần áo bẩn thỉu. Anh hỏi vội: “Hai anh em làm gì thế, sao lại đánh em”. “Con có đánh em đâu, con vừa đánh nhau với bạn Lâm. Bạn ấy dám bảo là anh em con bị mẹ ghét, nên bỏ rơi đi lấy chồng khác rồi. Không phải đâu bố nhỉ, chỉ là mẹ phải đi kiếm thật nhiều tiền về xây nhà thôi” – thằng anh nói và ánh mắt đầy hy vọng. “Và mua cho em cái ô tô thật to nữa cơ, giống anh Tiến ở đầu ngõ ấy” – thằng bé vừa lau nước mắt vừa nói xen vào.

Anh ôm hai đứa con vào lòng mà không biết nói sao. Muốn khóc cũng không dám, chỉ thấy lòng chùng xuống. Chúng còn quá bé, đứa lớn mới học lớp 3, đứa bé vừa vào lớp 1, làm sao hiểu hết được chuyện người lớn. Sau khi rửa chân tay, thay quần áo cho hai anh em, đưa chúng vào phòng để chúng chơi với nhau, anh quay ra ngồi thẫn thờ trên ghế. Nghe tiếng cười của con vọng ra, anh lại càng thấy đau lòng nhớ lại những ngày hạnh phúc không xa.

Khi đó, cuộc sống gia đình anh không giàu có, nhưng cũng đủ đầy. Hạnh phúc đơn giản và vui vẻ tưởng như không có gì làm thay đổi được. Sau khi thằng bé mới được 2 tuổi, chị được công ty cử đi một văn phòng đại diện ở nước ngoài, khi ấy chị cũng cứ băn khoăn giữa ở và đi. Anh dù không phản đối, nhưng anh không vui khi chị bỏ con lại cho anh để đi, anh bảo “chuyện sự nghiệp của phụ nữ cũng cần, nhưng con cái mới là quan trọng”. Nhưng chị thuyết phục: Nếu để mấy năm nữa, chắc gì cơ hội đã đến. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để vợ chồng chị cải thiện điều kiện kinh tế nhanh hơn, lo cho con được tốt hơn.

Tính đi tính lại thấy cũng phải, thế là anh đồng ý để chị đi. Còn anh ở nhà, vừa đi làm vừa chăm các con. Năm đầu tiên mọi việc đều yên ổn, thi thoảng chị gửi tiền về cho bố con anh. Năm thứ hai cũng không có gì xảy ra. Nhưng rồi hết ba năm chị cũng không về thăm nhà lấy một lần. Anh nghĩ, có lẽ chị bận quá, phải làm thêm để chút vốn. Chỉ đến khi nhận được thư của chị gửi về, với những lời lẽ đầy nước mắt nói là chị sẽ không về nước nữa, chị đã cảm mến và chuẩn bị lấy một người bên này để thay đổi cuộc đời. Chị hy vọng anh sẽ tha thứ và giúp chị nuôi dạy các con.

Anh như không tin ở mắt mình khi đọc bức thư. Rồi anh tìm mọi cách cho chị hiểu là bố con anh đang chờ mong chị, rằng các con không thể thiếu mẹ, rằng tiền không phải là quan trọng, chị hãy trở về… Nhưng rốt cục, chị vẫn muốn đi tìm một cuộc sống mới. Anh cay đắng, nhưng còn biết làm sao, chả nhẽ bay sang bên kia kéo chị về. Khi bạn bè biết chuyện, ai cũng trách anh dại quá, vợ xinh như thế thả ra chả mất. Trách anh chán, họ lại quay ra trách chị vô tình, hai đứa con trứng gà, trứng vịt thế kia mà nỡ bỏ sao. Thật tội nghiệp.
Các con còn quá nhỏ, không thể nói để chúng hiểu, mỗi khi nhắc đến mẹ, anh lại nói dối rằng còn phải đi làm để lấy tiền xây nhà to, mua ô tô. Chúng tin là thật, quấn quýt bên bố và chờ đợi. Rồi cuộc sống cũng trôi qua, công việc, con cái bận rộn làm anh cũng nguôi ngoai nỗi đau trong lòng. Nhưng những lúc con ốm, chúng cứ gọi đòi mẹ, đặc biệt là đứa nhỏ, anh dỗ không được lại quay ra quát chúng, quát xong lại ôm lấy con mà khóc. Rồi những lần phải đi công tác xa, ông bà hai bên đều đã mất cả, đêm không biết gửi con vào đâu, đành chạy nhờ người nọ người kia. Anh không ngại cảnh gà trống nuôi con, nhưng thực sự anh không biết chúng sẽ đối diện với sự thật về mẹ thế nào đây. Anh lại nhớ đến lời chị nói trước lúc đi: Một người phụ nữ, chị không bao giờ quên lời dạy của bố mẹ, làm vợ phải sinh con rồi nuôi con cho tròn nghĩa vụ, chuyện vươn lên trong công danh là tốt, nhưng không phải là quan trọng nhất. Nhưng không nên bỏ qua cơ hội, để tạo dựng cho hai con cuộc sống đủ đầy hơn. Phải xa con, chị cũng đứt từng khúc ruột, thật không nỡ, nhưng… Những lời ấy mỗi khi nghĩ lại anh thấy thật xót xa.

Theo Bảo Quyên (ktdt.vn)

NO COMMENTS

Gửi phản hồi