Trần tình của người chồng chưa thành đạt

Trần tình của người chồng chưa thành đạt

   Chiếc xe lăn bánh qua cầu Thăng Long, anh thấy mắt mình cay xè. Nhìn em mải miết lo cho con ốm nhách mà lòng anh nặng trĩu… Vợ ơi, biết khi nào gia đình mình mới trở lại, sống và làm việc ở Thủ đô?

Trần tình của người chồng chưa thành đạt

Gặp em, cô gái miền sơn cước mới chập chững bước vào cơ quan. Nhìn gương mặt hiền hậu và ánh mắt sáng ngời, anh đã quyết tâm phải có em bằng được. Biết hoàn cảnh gia đình em, anh càng thêm yêu quý và kính phục nghị lực, sự yêu đời của em.

Cha em mất từ khi hai chị em còn nhỏ, lúc gia đình em mới chuyển vào Nam được 5 năm. Chuyển nhà từ Thái Nguyên vào miền Nam, bố mẹ em cũng đắn đo nhiều, nhưng vì mưu sinh, họ chấp nhận “dịch chuyển”. Những ngày đầu cuộc sống ở vùng đất mới khó khăn vô cùng, nhưng bố mẹ em đã vượt qua. Tới khi dần ổn định thì tai nạn ập tới, cha em mất trong một tai nạn giao thông. Mẹ em, khi ấy mới hơn 30 tuổi. Một năm sau khi cha mất, dù có công việc ổn định, nhưng một mình mẹ em không đủ sức chăm lo cho hai con. Lại nghe tiếng gọi của quê hương, mẹ bồng bế các con ra Bắc. Gia đình em được nhiều người cưu mang, em là cả, sớm biết giúp mẹ và luôn phấn đấu. Thông minh, ham hiểu biết, em được nhận vào tổng công ty lớn ở Hà Nội, duyên mình cũng bén từ đây.

Anh đến từ một miền quê nghèo ở tỉnh Phú Thọ, nhưng may mắn hơn em, anh có một gia đình đầy đủ, hạnh phúc tuy không giàu có. Là con út, anh luôn được bố mẹ và các chị cưng chiều. Nhưng gặp em, anh thấy mình phải mạnh mẽ, phải che chở cho em. Tận đáy lòng, anh dặn mình phải bù đắp cho em sau những mất mát em đã phải trải qua…

Mẹ em – người luôn lo lắng nhiều nhất cho con gái, chỉ mong con lấy được tấm chồng giàu có, giỏi giang, nơi em có thể “dựa” được. Bà chỉ sợ con gái cũng khổ như mẹ… Vì vậy, mẹ không vui khi thấy em quen anh. Nhà anh không giàu, anh cũng chỉ là một chàng trai xuất thân từ nông dân. Giống em, anh may mắn được tuyển vào làm ở công ty. Hai đứa cùng cảnh, nên càng yêu thương nhau nhiều.

Anh và em vẫn luôn lạc quan, có tình yêu, có sức khỏe, có nghị lực, nhất định chúng mình sẽ trụ vững ở Hà Nội. Theo kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, chúng mình sẽ mua nhà trả góp, sinh một em bé. Với thu nhập trung bình cao so với bạn bè, anh tin chúng mình làm được.

Thế nhưng, cuộc sống không như là mơ. Anh được cơ quan chuyển vào văn phòng miền Trung. Ở Hà Nội, chỉ có hai mẹ con em… bơ vơ. Gia đình hai bên neo người, không ai xuống giúp. Con nhỏ, nay ốm, mai đau, công việc vất vả, vợ anh gầy đi trông thấy. Hai tháng một lần, anh được về phép 7 ngày. Gia đình mình lúc này tràn ngập niềm vui. Nhìn mẹ gầy, con gầy anh không khỏi xót xa. Hi vọng mang hạnh phúc đến cho em, nhưng anh lại khiến em vất vả hơn…

Mẹ vợ không thích anh, anh biết. Bà bảo anh nghèo, rằng anh không lo nổi cuộc sống cho em và con. “Nhưng vợ chồng mình còn trẻ, nếu tu chí sẽ chẳng mấy mà ổn định. Cùng cố gắng em nhé”, anh vẫn thường động viên em như vậy. Và em, người đã khiến anh yêu lại càng yêu. Chưa một lần em trách mắng hay giận dỗi chồng. Em lúc nào cũng nhẹ nhàng động viên khiến anh càng nể phục.

Đôi khi anh rơi vào bế tắc. Tiền anh làm ra cũng có, nhưng tiền đi lại, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt của hai vợ chồng rất tốn kém. Tính ra, mỗi tháng mình không tiết kiệm được là bao. Nhất là hai năm gần đây, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã khiến nhiều gia đình chao đảo. Nhà mình cũng ảnh hưởng rõ rệt. Song, điều khiến vợ chồng mình lo lắng nhất là chuyện con cái. Anh ở xa, không giúp được gì cho em mỗi khi con ốm. Em bận rộn, đi từ sáng tới 7 -8 giờ tối. Con gái phải đem gửi hàng xóm, rất tội nghiệp. Dưới hai tuổi, sức khỏe của bé phụ thuộc nhiều vào thời tiết. Mỗi khi bé ốm, mẹ không nghỉ làm được lại phải gọi bà ngoại ở quê… Cuộc sống luẩn quẩn, loanh quanh khiến cả gia đình mình mệt mỏi.

Bà ngoại giục em chuyển về công tác ở quê. Chí ít cũng gần bà, gần họ hàng, để em đỡ vất vả và con được sống trong môi trường thân thiện, trong lành. Bà sợ cháu bà bị “giam cầm” trong bốn bức tường ở nhà trông trẻ sẽ không lanh lợi, hoạt bát. Thực tế cho thấy, nhiều bé chậm nói, tự kỷ… cũng vì ít giao tiếp, chơi đùa.

Anh và em, dù im lặng nhưng trong thâm tâm không muốn. Ở Hà Nội đã là quá xa khi anh ở miền Trung, đôi tháng mới về một lần. Giờ em chuyển về tận Cao Bằng, quãng đường anh về với mẹ con em càng xa. Hơn nữa, em đã quen với phong cách làm việc chuyên nghiệp ở thành phố, sợ về quê sẽ buồn… Vì thế, hai đứa mình luôn tìm cách thoái thác mỗi khi bà ngoại giục giã.

Sau trận ốm dài ngày của con, em thấm thía thế nào là nỗi cơ cực, tủi thân khi một thân một mình ở nơi đất khách quê người. Gạt nước mắt, em nói muốn về quê. Chưa khi nào anh thấy mình bất lực như thế. Là đàn ông, nhưng anh đã không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha. Vì anh mà mẹ con em chịu khổ…

Dọn nhà, giữa cái nắng nóng gay gắt của mùa hè, mắt anh cay xè vì mồ hôi và nước mắt. Trước em hiền lành và thánh thiện, anh thấy mình yếu đuối và bất lực. Hứa với em mấy năm nữa ổn định, anh sẽ trở lại Hà Nội để thực hiện tiếp kế hoạch của vợ chồng mình…

Cuộc sống hiện đại ngày nay kéo theo tất cả mọi người vào guồng quay hối hả, dường như công việc là ưu tiên hàng đầu và chuyện “cơm-áo-gạo-tiền” lại là mối bận tâm lớn nhất. Người đàn ông nào cũng muốn mình thành công, có địa vị xã hội hoặc ít ra cũng có thể lo cho gia đình nhỏ của mình về mặt kinh tế.

 Theo Phan Trần (Gia đình và Trẻ em)

NO COMMENTS

Leave a Reply