“Tôi đã bình tĩnh rời bỏ cuộc hôn nhân của mình như...

“Tôi đã bình tĩnh rời bỏ cuộc hôn nhân của mình như thế nào?”

0 404

Tờ đơn li hôn không phải giấy khai tử cuộc đời bạn, nó chỉ là tờ giấy khai tử cho một cuộc hôn nhân đã không còn hạnh phúc. Và tôi đã chọn cách bơi ra khỏi cuộc hôn nhân bế tắc của mình…

Tôi có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Chồng tôi làm kinh doanh, phần lớn thời gian anh ở xa gia đình. Một mình tôi ở nhà cặm cụi chăm hai con, anh ít về nhà tới mức hàng xóm nhìn vào ai cũng tưởng tôi đã li dị chồng. Tôi biết anh đi làm xa cũng vì lo kinh tế cho gia đình, nhưng giây phút cả nhà quây quần cùng nhau cũng quan trọng lắm chứ. Lúc con ốm, tôi đau, một cuộc điện thoại từ anh cũng không có. “Vì lúc đó anh đang bận bù đầu, không nghe điện thoại được” – anh nói thế.

Hè năm ngoái, tôi phát hiện anh ngoại tình khi tôi dắt hai con đi du lịch . Anh nói rằng anh rất bận, không thể đi cùng ba mẹ con tôi được. Anh dắt cô gái ấy về nhà mà không hề hay biết vì con ốm nên tôi phải về nhà sớm hơn dự định. Tôi suy sụp. Tôi khóc mỗi đêm. Nhưng tuyệt nhiên tôi không chất vấn hay trách móc anh. Tôi cũng không cần biết cô gái ấy là ai, cô ta hơn tôi ở điểm nào, và tại sao cô ta lại can tâm phá nát gia đình tôi.

Tôi chỉ hỏi anh duy nhất một câu: “Sao anh không cùng cô ta tới khách sạn mà lại dắt cô ta về nhà?”. Bạn nghĩ tôi cao thượng? Không đâu. Một người đàn ông đã luôn vắng mặt lúc vợ đau, con ốm nhưng lại sẵn lòng mời tình nhân về nhà khi vợ con tạm đi vắng, thì chất vấn để làm gì. Chất vấn chỉ khiến tôi thêm đau.

nhung-tam-su-buon-va-day-cam-dong

Tôi im lặng suốt mấy tháng sau đó. Tôi không nói chuyện, không nghe điện thoại, tôi coi như anh chưa hề tồn tại trong cuộc sống của mình. Sự im lặng của tôi khiến anh sợ hãi. Anh quyết định thú nhận tất cả với tôi rồi mong tôi rộng lòng tha thứ. Và thế là, tôi biết thêm một sự thực: anh đã phản bội tôi từ khi tôi bắt đầu sinh bé thứ hai. Và cô gái tôi tình cờ bắt gặp trong phòng ngủ của mình hôm đó không phải là người duy nhất. Chút niềm tin còn sót lại trong tôi đã bị anh làm vỡ vụn.

Tôi nói với anh rằng tôi cần thêm thời gian để quên đi mọi chuyện. Anh đồng ý. Suốt một năm sau đó, tôi tập làm quen với cuộc sống không có anh. Tôi vẫn nói chuyện với anh, vẫn chuẩn bị quần áo cho anh trước mỗi chuyến công tác dài ngày, vẫn gọi và nghe điện thoại của anh. Nhưng tôi đã âm thầm sắp xếp và chuẩn bị một cuộc sống khác trước khi gửi anh tờ đơn li dị.

Tôi đã gần bốn mươi tuổi, không còn là cô gái hai mươi, ba mươi tuổi để có thể nằm khóc lóc từ ngày này qua tháng nọ, càng không thể gào thét hay chửi bới chỉ để thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Tôi đã có con. Mọi hành xử và quyết định của tôi đều có ảnh hưởng rất lớn tới cảm xúc và cuộc sống sau này của các con. Vì thế, tôi không thể hấp tấp, hồ đồ.

Tôi may mắn có công việc ổn định, thu nhập khá. Số tiền tiết kiệm bấy lâu đủ để tôi mua một căn nhà nhỏ cho ba mẹ con. Tôi tìm luật sư để bàn bạc mọi chuyện. Tôi âm thầm chuẩn bị tất cả mọi thứ, để đến khi tôi thật sự sẵn sàng, tôi sẽ kí vào tờ đơn đã viết sẵn. Trong suốt một năm đó, đã có nhiều lần tôi buông tay vì quá mỏi mệt. Nhưng chỉ cần nhớ tới sự vô tâm của anh, cái cách anh xuất hiện trong gia đình không khác gì một vị khách, hoàn toàn thờ ơ với các con lại khiến tôi sực tỉnh.

Ngày chúng tôi ra tòa, bố mẹ khóc lóc van nài tôi hãy suy nghĩ lại thật kĩ, bạn bè trách móc tôi lạnh lùng và chẳng biết nghĩ cho các con. Nhưng bạn ơi, những đau đớn, thất vọng, đổ vỡ trong tôi, cuộc sống thiếu thốn tình cảm lẫn sự quan tâm từ bố của các con tôi, có ai hiểu không? Những đêm con tôi co giật vì sốt cao, giấc ngủ không tròn vì thi thoảng lại giật mình tỉnh dậy hỏi “Bố con đâu rồi?”, cả những dịp đặc biệt các con chỉ có mỗi mình mẹ, có ai thấy không?

Nếu chỉ cần đi làm kiếm tiền gửi về nuôi con, thì chồng tôi chỉ là bố nuôi của các con chứ đâu phải bố ruột. Đâu phải đàn ông cứ ngoại tình rồi khi bị phát hiện thì lại quay đầu về nhà hối lỗi với vợ đã là xong. Tôi cũng muốn tha thứ và lãng quên lắm chứ, nhưng đâu phải cứ muốn là làm được. Giả sử nếu chồng tôi ngoại tình mà không bị phát hiện, thì anh sẽ còn giả dối với tôi đến tận bao giờ?

Tôi và các con dọn ra ở riêng. Tôi vẫn đi làm, các con tôi vẫn đi học. Cuộc sống thiếu vắng đi một người thậm chí còn khiến tôi thấy dễ chịu hơn, vì mỗi ngày tôi không còn day dứt tự hỏi: “Rốt cục, tôi lấy chồng để làm gì? Chồng tôi đang ở đâu?”. Ba mẹ con tôi đã có một cuộc sống thoải mái, cùng nhau nấu ăn, đi xem phim, mua sắm và đi du lịch.

Sau li hôn, tôi nhận thấy mình càng phải yêu thương bản thân nhiều hơn. Các con tôi sẽ hạnh phúc hơn khi thấy một tôi vui vẻ, một tôi tự tin, một tôi hạnh phúc. Chúng không muốn thấy một người mẹ lúc nào cũng ủ rũ, than phiền, khóc lóc và suy sụp. Bạn bảo tôi không vì con ư? Tôi đã nỗ lực để trở thành một bà mẹ độc lập, mạnh mẽ và hạnh phúc, cũng là vì các con.

Tôi không đánh ghen, càng không dùng con cái để níu kéo một cuộc hôn nhân đã tàn, là tôi ích kỉ. Đúng thế! Một người phụ nữ không biết yêu bản thân mình trước nhất, là một người phụ nữ đáng thương. Tôi từng thấy có những người phụ nữ tìm “tình địch” để đánh ghen rồi thậm chí còn quay cả clip tung lên mạng. Tôi từng thấy có những người phụ nữ kiên quyết không li dị chồng mà tiếp tục chung sống để dằn vặt chồng.

lam-thu-tuc-ly-hon

Tôi cũng từng thấy có những người phụ nữ ngoại tình để trả thù chồng, hoặc tệ hại hơn – giết chồng. Đó không phải là giải pháp hay lối thoát. Đó là tự hành hạ mình, tự hủy hoại cuộc sống của chính mình. Đừng chỉ vì một con sâu mà đốt cháy cả một khóm hồng. Hãy nhẹ nhàng bắt sâu ra, tiếp tục chăm sóc cho khóm hồng ấy ngày một thêm xanh tươi, rực rỡ.

Hôn nhân đã ít nhiều trải qua sóng gió, cũng giống như một chiếc áo rách đã được may vá lại. Vết rách dù nhỏ hay lớn, đường kim mũi chỉ dù có chắc chắn đến đâu, thì khả năng chỗ vá bị bục chỉ là rất lớn.

Tôi chỉ muốn nói rằng, không phải cứ rộng lòng là tha thứ được, cứ hứa hẹn là sẽ không tiếp tục mắc sai lầm. Để hàn gắn đổ vỡ hôn nhân, cần rất nhiều bản lĩnh. Nhưng khi một cuộc hôn nhân đã sắp tàn, tức người trong cuộc đã không còn thiết tha hàn gắn nữa, thì nên buông tay thôi. Tờ đơn li hôn không phải giấy khai tử cuộc đời bạn, nó chỉ là tờ giấy khai tử cho một cuộc hôn nhân đã không còn hạnh phúc. Và tôi đã chọn cách bơi ra khỏi cuộc hôn nhân bế tắc của mình, để tìm một cuộc sống khác vui vẻ và hạnh phúc hơn.

Theo giadinhvatreem.vn/Trí thức trẻ

SIMILAR ARTICLES

NO COMMENTS

Leave a Reply