Đôi mắt màu đen

Đôi mắt màu đen

0 588

 Nó buồn. Ai cũng bảo khuôn mặt buồn vận vào thân nó, có cáp vàng cũng không thay đổi được. Nó không biết điều đó (gần 20 năm rồi) nhưng nó nghĩ chắc chỉ có đôi mắt của nó là buồn thôi, vì mọi người thường tránh nói về điều này nhất, như một sự cấm kỵ của gia đình.

doi-mat-mau-den

Lâu rồi, mẹ không khóc day dứt mỗi đêm. Song, những lần ngồi bên mẹ, nghe hơi thở mẹ thoảng nhẹ qua tóc, nó mơ hồ nhớ những đêm nằm xoay lưng giả vờ ngủ, tiếng mẹ nghẹn ngào “Lỗi của mẹ, nếu mẹ cẩn thận, mẹ đã phải biết đó là trận sốt ác tính… Mẹ có tội”. Lỗi là gì? Tội là gì? Nó cười khẩy. Nó hiền lắm, chẳng giận, chẳng ác ý với ai bao giờ. Chắc mọi cảm giác đó đã trôi tuột vào tim gan hết rồi, nên trong tim nó luôn thấy đau nhói.

Thằng em bảo mùa thu đẹp lắm, nó cũng thích mùa này nhất trong năm. Thời tiết se se lạnh, dịu mát. Mẹ thường đưa nó ngang đường Thanh Niên, mua những nhánh ngọc lan bán dọc đường. Mùi ngọc lan dễ chịu, thơm ngọt dịu.

Nó không thích hoa sữa, gắt lắm. Nó ngồi bên thềm mỉm cười, con Lulu liếm chân nó, cảm giác ấm nóng làm nó buồn cười. Hơi lạnh xung quanh, đúng rồi, trời hôm nay sao buồn hiu thế nhỉ. Đàn chim đang bay trên trời là chim gì? Góc đường chị bán cốm ngồi mãi mà chẳng có mấy khách.

Nó vân vê đường cúc áo khoác, một cái áo hồng nhạt, mẹ đã bảo lúc sáng khi lấy trong tủ ra cho nó, mẹ còn nói nó gầy, da xanh nên mặc áo màu sáng trông dễ chịu hơn. Ngồi ngay chỗ này nhìn sang nhà đối diện có cái gương bát quái, bà nói gương đó để đuổi tà ma.

Nó nghểnh mắt lên, nếu nhìn thấy được nó không sợ gì đâu, nó sẽ đứng trước nhà, nhìn ra đường cả ngày. “Chị đứng vậy, chắc ma cũng sợ chạy hết”, thằng em vẫn hay trêu nó với tiếng cười khúc khích. Em trai nó ngoan lắm, em rất yêu thương nó, nó cảm nhận tình cảm đó từ những cái khều nhẹ trên đầu chóp “mũi tẹc” của nó, từ cái gõ đũa rồi la oai oái “Đó là cá, xương lắm, để em lấy cho chị”.

Ngày nào em không đi học, hai chị em rủ rỉ với nhau nhiều chuyện. Em bảo lông mày của chị dài, đẹp lắm. Nó cười, đẹp mà làm gì? Những lúc vậy, hai chị em cũng im lặng, nhưng rồi nó chủ động khèo chân em trai ngay, hôm nay đi học có gì vui không?

  • Sao chị không đi học, mẹ hỏi lớp cho chị rồi mà!

  • Chị sợ!

  • Sợ lung tung, chị không thấy được thì chị vẫn nghe, cảm nhận được đó thôi, ở đó người ta cũng như chị mà.

Nó rơi vào suy nghĩ. Mà lần nào nó cũng làm ra vẻ suy nghĩ đăm chiêu để kết thúc câu chuyện. Nó đã cố gắng chuẩn bị tinh thần bước ra bên ngoài, gặp và sống với những người thuộc thế giới không màu như nó, nhưng thật lòng nó sợ. Ngoài kia có đủ bao dung, nó có thể bước từng bước không bị xô đẩy?…

Theo Trần Huyền (Gia đình và Trẻ em)

NO COMMENTS

Leave a Reply