Ai cũng sẽ già

Ai cũng sẽ già

0 627
 Rồi đây đến tuổi cũng sẽ tóc bạc, da mồi. Quên quên nhớ nhớ. Đôi khi còn không nhớ nổi nhà mình để tìm về. Lại thấy người già giống như trẻ con, tính hay hờn dỗi, thích được dỗ dành, nuông chiều… Và người trẻ phải mở lòng ra, để người già không thấy mình bị thừa ra.

Ai cũng sẽ già

Hai tâm hồn mệt mỏi dựa vào nhau, dìu đỡ nhau trong sự nương nhẹ ân cần từng phút một.

Ngày nghỉ theo người bạn lên Ba Vì thăm người thân ở Nhà dưỡng lão. Đồng hành là những người đi du lịch hoang dã, tất nhiên nhiều người trong họ không biết ở nơi núi rừng xa xôi này lại có trung tâm dành cho vài trăm cụ già ở cùng nhau.

Các cụ vào đây, mỗi người có số phận khác nhau. Có cụ từ con cháu mà lẳng lặng sống nốt phần đời cô độc. Có cụ thì giận con cháu rồi bỏ nhà “đi bụi”, khi được đưa về đây nhất quyết không chịu nói địa chỉ nhà mình. Có cụ bị lạc tình cờ, chẳng nhớ nhà mình ở đâu? Có cụ bị con cái ruồng rẫy, mang tới đây rồi một đi không trở lại, hỏi thì được cụ bảo nó hận cụ vì cụ không chịu kí vào cái đơn cho chúng nó bán nhà… Cũng không ít cụ khi liên lạc được với gia đình về một thời gian lại đòi lên đây vì ở nhà bị “giam lỏng”, bị “bắt nạt”…

Thấy có khách, các cụ đứng ra cửa, hiên nhà ngóng nhìn, có cụ vẫy tay, có cụ im lặng buồn phiền, cụ thì gạt nước mắt.

Tôi ở đến bữa cơm dành cho các cụ, nhiều cụ tay cầm bát cơm mà mãi không ăn, cầm thìa dắn dắn như trẻ con tập ăn. Nhưng chuyện trò thì không bao giờ đủ, như tất cả những gì khi còn trẻ không có thời gian đàm đạo nay ngồi với nhau là miên man bất tận, nhất là bữa cơm của người già. Thậm chí còn tự vui vì trí nhớ chưa phản bội mình mà đi cả.

Có một cụ ăn xong, kêu no, mang ghế ra hiên hóng gió. Chị y tá bảo nhỏ với chúng tôi cứ bữa cơm xong là cụ ra hiên ngồi mặc mưa hay nắng. Cụ có người chồng đã quá cố, cụ ngồi đấy có khi thảng thốt gọi tên chồng!

Ai sẽ đi cùng ta đến cuối con đường tình? Liệu có thể tìm được một tình yêu vĩnh cửu không? Có thể tìm được một người nào đó yêu mình đến tận lúc đầu bạc răng long, bệnh tật buộc mình nằm yên một chỗ? Ai trong đời cũng tự hỏi câu hỏi đó. Ai cũng sẽ già. Rồi cũng sẽ bệnh tật. Năm 2012, bộ phim “Tình yêu” đoạt giải thưởng Cành cọ vàng tại liên hoan phim Cannes năm 2012. Một tiếng rưỡi của bộ phim có tới 98% bối cảnh là căn phòng nơi một cụ bà phải nằm đó trong sự chăm sóc của người chồng tận tâm, trong một tình yêu giản dị mà bền bỉ đến tận phút cuối cùng.

Phim đơn giản như một phim tài liệu về cuộc sống của cặp vợ chồng già ngoài 80 tuổi, từng là giáo viên dạy nhạc có cô con gái sống xa và hai vợ chồng nương tựa vừa nhau lúc tuổi già bóng xế. Rồi một ngày, bà bị đột quỵ liệt nửa người, rồi bất động, cái chết cận kề. Ông, khỏe mạnh hơn bà nhưng cũng đã già yếu. Cũng có lúc ông thấy mình bất lực, muốn buông xuôi, có khi hơi nổi nóng, bực dọc vì sự trái tính trái nết của người vợ. Nhưng rồi tình yêu vụt lên trên tất cả đã giúp ông tận tụy với bà trong từng giây phút một. Tuổi già cộng với bệnh tật không đủ lực cản để người chồng từ bỏ người vợ. Họ chắt chiu những niềm vui hiếm hoi và ngắn ngủi. Hai tâm hồn mệt mỏi dựa vào nhau, dìu đỡ nhau trong sự nương nhẹ ân cần từng phút một. Những người đã đến và đi… chỉ còn lại ông và bà, cùng một tình yêu thực sự như cuộc sống. Tình yêu ấy hiện hữu trong cách ông chăm bà từng thìa cháo, giúp bà tập thể dục cho đôi chân rệu rã, hứng từng gáo nước để gội đầu cho bà… Hơn ai hết, ông thấu hiểu nỗi mặc cảm của bà, hiểu nỗi đau của một người tự thấy mình chính là gánh nặng của người khác mà người khác chính là người mà mình yêu thương nhất. Và cũng hơn ai hết, ông hiểu tình yêu mà bà dành cho mình, với tình yêu bà vẫn đủ trẻ trung, thừa hờn dỗi và khát khao được làm nũng, chiều chuộng chồng.

 Theo Hồng Lĩnh (Gia đình và Trẻ em)

 

NO COMMENTS

Leave a Reply