Ứng xử

 Phòng không có đàn ông, dù đôi lúc thấy trống trống nhưng khi đã quen rồi thì quả thật Tây Lương nữ quốc là đây, như lời phong tặng của các đồng nghiệp nam hí hửng, đồng nghiệp nữ hậm hực.

Tây Lương nữ quốc

Toàn chị em gái sống với nhau, cãi nhau cũng có, xích mích cũng nhiều, phòng lúc nào cũng vang tiếng chí chóe, cãi cọ. Phòng con gái có khác, lúc nào cũng thơm mùi son phấn, hoa tươi được thay nước, đồ ăn cắn chắt suốt ngày, các anh vừa gõ cửa phòng vừa run, luôn miệng nói: “Sợ mấy cô yêu nữ lắm”, nhưng tay bốc nhón.

Có cô trêu rằng: “Này, đây là Tây Lương nữ quốc, đồ ăn đều từ suối Chiếu Thai đấy. Ăn vào rồi mà ễnh bụng như Đường Tăng, Trư Bát Giới thì đừng có bắt đền đấy”. Anh kia cũng chẳng phải vừa, đối đáp lại ngay: “Có ễnh bụng ra thì chỉ có các cô thôi. Dù chẳng có bảy mươi hai phép biến hóa như Ngộ Không vượt núi Giải Dương, lấy nước trong động Phá Nhi thì cũng xin nói thật phòng khám phụ sản giờ nhiều nhan nhản, phố nào chẳng có, lo gì”. Nói xong hắn ung dung vơ vét thêm chiến lợi phẩm rồi chuồn thẳng.

Chẳng biết có phải vì mất mát không mà đề tài phụ nữ và đàn ông giới nào bị ràng buộc hơn về đạo đức lại rộ lên. Đàn ông “tình một hôm” chẳng có gì lạ, đấy còn loại trừ những cuộc tình “bóc bánh trả tiền”, chẳng cứ thời đại này mà từ thuở hồng hoang nào đã thế. Nếu nhỡ có “gieo hạt nảy mầm” thì phụ nữ phải chịu trách nhiệm kể cả những dằn hắt khinh miệt của cộng đồng, còn gã trai ai biết “Sở Khanh đã quất dây cương lối nào”.

Ôi! Càng nói càng thêm đau lòng. Nào phải thời nào, bây giờ vẫn thế, chị em biết cả và cũng chấp nhận thế, một đêm thôi mà, có gì đâu về sau.

Câu chuyện đã đến hồi bi lụy thì một chị quả quyết: “Tân tiến lên các cô ạ, sao phải ủ rũ. Hôm nọ đọc báo, tôi thấy người ta giới thiệu sách “Chuyện tình một đêm” với nhân vật toàn là nữ thôi nhé. Họ bảo đây là xu hướng của các cô gái thời thượng, tất nhiên không phải chuyện nước mình, nhưng cứ đọc mà tham khảo”. Rồi nghị quyết được đưa ra, phải mua ngay bằng được cuốn sách.

Chờ mãi cuối cùng cuốn sách “Chuyện tình một đêm” sau khi lập thứ tự theo may rủi bằng cách bốc thăm đã quay vòng hết lượt. Hí hửng lắm, hồi hộp nữa, bởi chị em văn phòng đã bàn tán nhiều, thậm chí có cả một chuyên đề sâu về nó. Nghe chủ nhân và những kẻ đọc lỏm lên tiếng làm sao mà không tức anh ách.

Văn phòng căng chật lấy người dù cái điều hòa căng lên để phục vụ và chiếc quạt trần mệt mỏi xoay trên đầu. “Phụ nữ chúng mình có được biết đến với tình một đêm không?” – Một câu hỏi hay cho một cuốn sách thời thượng.

Trên báo mạng, để cập nhật, người ta đăng một kết quả trắc nghiệm cho rằng, phụ nữ đến với tình một đêm vì năm lý do: không có thời gian, sợ bị ràng buộc, một chuyến phiêu lưu, đề trả thù và quên đi tình cũ. Những lý do này trong các câu chuyện đời tự kể các nữ nhân vật cũng bộc bạch thật thà và sinh động. Họ coi mình như lũ ma trơi chỉ sáng lên khi màn đêm xuống và nhạt nhòa tan biến cùng ánh mặt trời.

Sau một hồi phân tích, bình luận, chị em ai cũng buồn, buồn vì hầu hết các nhân vật đã không có được kết cục tốt đẹp và buồn vì phụ nữ lấy bản thân mình ra làm trò chơi mà vẫn không có được niềm vui. “Tìm một người tình cho tôi được an ủi”, lời một nhân vật nữ trong truyện, có lẽ ai trong số các chị em ở Tây Lương nữ quốc này đều đã có lần muốn thốt lên câu đó rồi để cho gió cuốn đi.

đồng nghiệp nam láu miệng lại gõ cửa bước vào, thấy không khí như sắp bão định bỏ của chạy lấy người thì bị giữ lại với một câu hỏi: “Anh đã bao giờ có tình một đêm? Sau đêm đó anh nghĩ gì?”. Ghi chú phải nói thật lòng.

Tây Lương nữ quốc
Gã biết gã bị làm khó rồi đây. Mười cặp mắt hướng về gã chòng chọc, có nhưng tâm sự gì trong mười cái đầu kia, gã nói thế nào đây? Gã nói thật lòng: “Các cô cứ làm như người ta là gỗ đá chỉ các cô mới biết rung động, biết yêu thương ấy. Cái thằng cha nào bảo đàn ông yêu và lên giường là hai chuyện tách bạch, lý thuyết hết, vớ vẩn lắm các cô ạ. Các cô cứ yên tâm đi, các cô thế nào, chúng tôi thế ấy. Có điều, chúng tôi ít thể hiện ra thôi, ít “thương vay khóc mướn” với những cuốn sách ba xu thế này. Đàn nào cũng thế yêu một đời chứ đâu thiết một đêm”.

Cả phòng vỗ tay rào rào. Chị trưởng phòng đứng lên trịnh trọng. “Mời anh về phòng này làm trưởng phòng, chúng em sẽ có đơn xin người lên sếp. Tây Lương nữ quốc từ nay sẽ có nam vương”. Chưa nghe hết câu, anh chàng chuồn thẳng như thầy trò Đường tăng hồi nào.

Theo Thành Sơn (Gia đình và Trẻ em)

 Nhà bà ở cuối ngõ, ở đầu ngõ có chuyện to tiếng là thấy bà có mặt để can ngăn khuyên giải. Người thì bảo bà tốt, không ít người khó chịu bảo rách việc, họ còn nói thậm tệ hơn nữa.

Người cuối ngõ

 Bà biết hết cả thái độ ấy của mọi người, nhưng hễ ở đâu người lớn to tiếng, trẻ con tụ năm tụ bảy cãi nhau, chửi bậy hoặc choảng nhau là bà có mặt, bao giờ giải tán mới thôi.

Ở thời buổi “đèn nhà ai nhà nấy rạng”, người xăng xái như bà thật hiếm, thật lạc lõng.

***
Nhà hàng xóm có đôi vợ chồng hay xô xát mỗi khi anh chồng “nửa đêm về sáng” mang theo rượu và cơn thua bạc trút lên đầu vợ.

Bà bật điện chạy sang, đứng ngoài cửa kêu như cháy nhà. Anh chồng cục súc đứng chống nạnh chửi lại bà. Cô vợ kêu khóc gọi hàng xóm. Bà bất lực đứng ngoài cửa…

***
Nhà bà có chuyện buồn, cậu con trai út bỏ làm lêu lổng chơi bời. Nhà bà bắt đầu có sự to tiếng, rất nhiều lần bà phải khóc thầm.

Chỉ cô hàng xóm có anh chồng cờ bạc sang chơi với bà. Cô gạt nước mắt thưa với bà: Đêm qua không thấy bà sang, chồng cháu thua bạc nát rượu hung hãn quá!

Bà bật khóc.

 Theo Hạnh Đàn (Gia đình và Trẻ em)

 Tin nữ thư ký nghỉ việc chính thức được sếp thông báo trong buổi họp sáng thứ hai đầu tuần. Dù sếp nói một cách thản nhiên, nhưng ai cũng cảm thấy khoảng trống hiện rõ.

Hồng nhan nhảy việc  Sáng nay, không ai thông báo mọi người ổn định chờ sếp; sáng nay, khi sếp đến, không ai kéo ghế mời sếp khiến sếp phải đánh vật với cái ghế; sáng nay, không ai xếp sắp tài liệu nên sau mấy lần định “nói có sách mách có chứng”, sếp đành “nói vo”. Cũng chẳng ai, sáng nay nhớ là cần mời sếp cốc nước, dù đã gần hai tiếng, căn phòng chỉ mình sếp độc thoại.

Sáng thứ hai, cuộc họp định kỳ đầu tuần, một lần bôi trơn và lên dây cót cần thiết sau những ngày cuối tuần bải hoải, ai cũng muốn được sếp nhìn thiện cảm nên đều cố diện thời trang bắt mắt, dịu mắt để sếp dịu lời nhỡ mình có sai, có chấp chới tiêu chuẩn. Sáng thứ hai, không ai dám đi muộn. Sáng thứ hai, không ai không cố nở nụ cười.

Nhưng sáng nay, rõ ràng đã có một sự thay đổi, sếp không còn kè kè bên cạnh nữ thư ký xinh đẹp đã khiến toàn bộ lũ con trai cơ quan và cũng số ấy chị em phụ nữ thầm mơ, thầm ghen.

Sáng thức hai nào, anh em cũng được thấy nụ cười chuyên nghiệp của cô thư ký mà thầm nghĩ trước khi lên đoạn đầu đài, thấy nụ cười như hoa nở cũng đành lòng tu mi nam tử. Sáng thứ hai nào chị em cũng choáng ngợp bởi những bộ cánh của cô thư ký. Suốt buổi họp không phút nào không dán mắt và thầm tưởng tượng nếu mình có cái váy ấy, giá mình có các số đo ấy thì… có lẽ còn ăn đứt cô thư ký của sếp.

Sếp hay mắng cô thư ký trước mặt mọi người, dù với đa số nhân viên, sếp ít khi mắng trực diện. Cô thư ký rất nhã nhặn nhận lỗi, chẳng hay gào lên đòi “lật ngược thế cờ” như cánh nhân viên nữ. Nên trong câu chuyện ngồi lê công sở những lúc sếp vắng nhà, ai cũng cho là sếp và thư ký giỏi diễn.

Chắc chắn sếp chịu không ít áp lực đâu, vợ con này, cấp trên này, đối tác này , nhân viên này. Cánh đàn ông nói, kè kè bên cạnh, sát nách một bông hồng mà hồng đẹp hồng thơm là nhiều gai lắm, không thể không nhiều chuyện phiền phức, nhưng lại nghĩ bụng, bẻ được hồng thì “gai cào xước áo” có thấm gì!

Cánh phụ nữ biện luận: lương trong khung, được tăng đến vài ba lần vẫn không vượt được số hai, phụ cấp chỉ đủ mua đồ tẩy trang, vậy tiền đâu để diện thế, sáng Hồng Kông chiều Hàn Quốc, lúc nào cũng ngát mùi nước hoa châu Âu. Họ rỉ tai nhau: Này cái gì cũng có giá của nó nhé. Nhưng lại nghĩ, giá được ra giá như thế thì cũng quyết “thà một phút huy hoàng…”.

Cơ quan vắng bóng hồng nhan nên rõ ràng buồn. Sếp sinh ra hay cáu kỉnh, nhân viên nem nép ra vào “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” mà vẫn không khỏi giật mình khi có tiếng động dù rất nhỏ. Những chuyện “tưởng chừng như bí mật” làm ngon các bữa cơm, mặn mà câu chuyện giữa buổi đã không còn, cánh đàn ông ngao ngán, cánh phụ nữ thở dài.

Hồng nhan nhảy việc

Nhưng buổi họp sáng thứ hai dài dằng dặc, tất cả đều hướng về phía sếp, không ai dám nhìn tận mặt, mọi cái nhìn đều hạ đỗ nơi bờ vai, chỗ đống giấy tờ lổn ngổn, nơi dấu tay sếp in trên thành cốc nước, sếp đã mấy lần định cầm cốc nước uống mà rồi lại buông. Ai cũng mong có bóng hồng nhan bên cạnh sếp để mình thi thoảng được đá mắt sang.

Sáng nay cô văn thư có tin nóng, cô thư ký của sếp đã chuyển sang công ty khác, “Lương á, cứ gọi là gấp dăm bảy là ít, vẫn làm thư ký, nghe nói còn được yêu chiều hơn nhiều”.

Nghe mà tức anh ách, anh trưởng phòng nhân sự đâu rồi, phải hiến kế cho sếp tuyển người mới đi chứ, sếp mà không có thư ký, người ngoài nhìn vào tưởng công ty mình sắp sập tiệm đến nơi. Mà này, không được tuyển sơ sài đâu đấy nhé. Phải kỹ lưỡng như thi hoa hậu ấy chứ, phải cho thiên hạ lác mắt ra, hồng nhan cơ quan là hồng phúc chung mà.

 Theo Thành Sơn (Gia đình và Trẻ em)

Những quy tắc ứng xử nhằm hướng tới một Hà Nội thanh lịch, văn minh. Ảnh: Vân Hà
Những nét văn hóa đặc trưng của người Hà Nội tự bao đời đã được đúc rút: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Cùng với sự phát triển của xã hội thì những nét đẹp này có phần mai một.

Để góp phần gìn giữ, phát huy và nâng cao những nét đặc trưng văn hóa của Thủ đô, Hà Nội đã xây dựng những tiêu chí ứng xử cụ thể với cán bộ công chức, thầy cô giáo, người dân… nhằm tạo nên một Hà Nội thanh lịch, văn minh.

Những quy tắc ứng xử nhằm hướng tới một Hà Nội thanh lịch, văn minh. Ảnh: Vân Hà
Những quy tắc ứng xử nhằm hướng tới một Hà Nội thanh lịch, văn minh. Ảnh: Vân Hà

Dự thảo Quy tắc ứng xử trong cơ quan, đơn vị, cộng đồng dân cư TP Hà Nội đã được UBND TP thông qua thì có 6 nhóm đối tượng áp dụng những quy tắc ứng xử này. Đó là đối với lãnh đạo cơ quan/tổ chức phải gương mẫu; đảm bảo công bằng, dân chủ, công khai, minh bạch. Lắng nghe, tận tâm với công việc; thực hành tiết kiệm; xây dựng tập thể đoàn kết. Với thầy, cô giáo trong ứng xử phải thương yêu, vị tha, đối xử công bằng; nhân ái, chia sẻ, cảm thông/thân thiện, thấu hiểu; gương mẫu, yêu nghề, ham học hỏi; bảo vệ lẽ phải. Tác phong, cử chỉ, trang phục phù hợp với môi trường học đường.

Đối với người dân nơi công cộng, phải chấp hành nội quy, quy định. Tôn trọng, thân thiện, văn minh, lịch sự. Đoàn kết, chia sẻ; bảo vệ di tích lịch sử, cảnh quan, môi trường; có ý thức phê phán những hành vi vi phạm quy định.

Quy tắc ứng xử đối với y, bác sĩ, cán bộ nhân viên y tế: Thực hiện các chuẩn mực y đức. Kiên nhẫn, cảm thông, tận tình, chu đáo. Tôn trọng, đúng mực trong giao tiếp; Cung cấp thông tin và chỉ dẫn đầy đủ, cụ thể; không phân biệt đối xử, tận tâm và trách nhiệm với công việc.

Với DN, các chuẩn mực ứng xử tối thiểu gồm tôn trọng đạo đức kinh doanh; coi trọng chữ tín; công bằng, tôn trọng; Chia sẻ lợi ích và trách nhiệm xã hội. Tại khu dân cư, mọi người tôn trọng, chân thành, cởi mở; cảm thông, chia sẻ; thân ái, đoàn kết, bình đẳng, trách nhiệm…

Theo ông Nguyễn Khắc Lợi, Phó GĐ Sở VH-TT&DL, đơn vị chịu trách nhiệm soạn thảo những quy định này, sau khi được duyệt, đề án sẽ được triển khai thí điểm, rút kinh nghiệm rồi mới nhân rộng. Hệ thống quy tắc ứng xử trong cơ quan, đơn vị, cộng đồng dân cư được xây dựng nhằm nhân rộng nét đẹp của người Hà Nội từ xưa đến nay; đồng thời góp phần hạn chế những vấn đề còn tồn tại để người Hà Nội, văn hóa Hà Nội ngày một đẹp hơn, văn minh hơn, xứng đáng với vị thế dẫn đầu cả nước.

Nói về các tiêu chí ứng xử, ông Tô Văn Động, GĐ Sở VH-TT&DL Hà Nội cho rằng, Đề án hướng tới mục tiêu xây dựng văn hóa, con người Hà Nội thanh lịch, văn minh. Hệ thống quy tắc ứng xử sẽ được áp dụng cho tất cả nên hệ tiêu chí không như đánh đố người khác, mà dễ nhớ, dễ hiểu, có thể áp dụng linh hoạt trong quá trình triển khai. Bộ quy tắc ứng xử không phải văn bản quy phạm, nên nếu nói bắt buộc thực hiện thì không đúng. Tuy nhiên, các giai đoạn tiếp theo của đề án sẽ đưa ra những chế tài với các hành vi ứng xử không đúng quy tắc, ví dụ vứt rác ra đường, nói tục, chửi bậy…

TS Mai Anh, khoa Quốc tế, ĐH Quốc gia Hà Nội-thành viên của đơn vị thực hiện dự án cho biết, bộ khung quy tắc ứng xử đã qua nhiều giai đoạn lấy ý kiến đóng góp của chuyên gia, các đối tượng điều chỉnh của đề án. Đến nay nội dung của bộ khung quy tắc đảm bảo tiêu chí ngắn gọn, dễ hiểu, dễ thực hiện; đã xây dựng được các chuẩn mực chung áp dụng cho tất cả đối tượng trên địa bàn. Những chuẩn mực chung được nói tới là tuân thủ quy định của Hiến pháp và pháp luật; đáp ứng các chuẩn mực về mặt giá trị của người Việt Nam; giá trị chuẩn mực chung mà TP Hà Nội đang mong muốn, đó là thanh lịch và văn minh.

   Theo Pháp luật và Xã hội/Vân Hà

Biết chúng tôi là ở một cơ quan báo chí liên quan đến gia đình, một người bạn của tôi nhờ tìm hiểu và tư vấn giúp đỡ một gia đình. Để làm được việc này, tôi phải gặp gỡ cả vợ và chồng.

 

Cuộc gặp người chồng

Một người đàn ông đến tòa soạn, mặt mày thiểu não, ông thều thào:

  • Các anh có cách gì giúp tôi sống yên bình được không? Tôi cảm thấy tội nghiệp quá rồi!

  • Ông bình tĩnh nói rõ vấn đề của mình xem nào?

  • Tôi là công chức nhà nước, cấp phó phòng, có vợ, có con nhưng không khi nào có tiền trong túi cả! Mà đàn ông không có tiền trong túi thì làm sao mà galăng được?!

Hai cuộc trò chuyệnẢnh minh họa: Corbis

  • Thu nhập của ông thế nào?

  • Phần cứng trên 3 triệu mỗi tháng, nhận bằng thẻ “Ấy Tý Em” (ATM), phần mềm cũng khoảng từng ấy nữa, nhận bằng tiền mặt, thỉnh thoảng lại có thêm phong bì.

  • Vậy là thu nhập vào loại khá, sao thiếu tiền được?!

  • Thẻ “Ấy Tý Em” thì vợ tôi giữ và tự đi nhận.

  • Còn tiền mặt, ông có thể cất giấu chút ít để tiêu riêng chứ?

  • Không thể, cất giấu kiểu gì vợ tôi cũng lôi ra được hết! Bỏ tiền vào cặp, vào túi quần, túi áo đều bị lấy ra hết. Cô ấy giặt quần áo cho tôi hàng ngày, nhưng không bao giờ giặt tất. Cô ta vừa được hội phụ nữ phường biểu dương và tặng danh hiệu “Người vợ chu đáo, chăm chỉ” kèm theo một chiếc kính lúp.

Để sự tư vấn có hiệu quả, chúng tôi quyết định gặp vợ người đàn ông này để tìm hiểu kỹ vấn đề.

Trò chuyện với người vợ

  • Nghe tin chị vừa đoạt danh hiệu “Người vợ chu đáo, chăm chỉ”, chúng tôi đến chúc mừng và hỏi chuyện.

  • Thế các anh quan tâm tới vấn đề gì?

  • Làm thế nào mà chị đoạt được danh hiệu này?

  • Chắc cũng nhờ giới truyền thông các anh mà tôi mới có được.

  • Nhưng chị cũng phải có thành tích gì thì báo chí mới nói tới chứ?

  • Tôi chăm sóc chồng con – đặc biệt là chồng, chu đáo.

  • Ví dụ cụ thể?

  • Tôi giặt quần áo cho chồng hàng ngày, một năm 365 ngày, không sót ngày nào.

  • Động lực nào giúp chị làm được việc đó?

  • Chồng tôi không phải là sếp lớn, nhưng cũng có đôi chút bổng lộc. Ông ấy lại lắm quần áo nên để tiền lung tung, do vậy tôi phải tìm cách kiểm soát.

  • Nhưng việc chăm giặt giũ liên quan gì tới đây?

  • Tôi là người vợ có văn hóa, lịch sự và tôn trọng chồng. Do đó, tôi không thể vô cớ lục lọi túi áo, túi quần của chồng. Vì vậy, tôi nghĩ ra cách ngày nào cũng giặt quần áo.

  • À, ra vậy. Nhưng sao chị không giặt tất cho anh ấy?

  • Các anh biết cả chuyện này cơ à? Nhưng lý do cũng đơn giản thôi: tất thì làm gì có túi để tôi lục lọi!

  • Câu hỏi cuối cùng: Chị được tặng một chiếc kính lúp, chị sẽ dùng nó vào việc gì?

  • Chẳng giấu gì các anh, tôi sẽ dùng kính lúp này để săm soi việc cất giấu tiền của chồng tôi. Đố ông ta giấu thoát đấy!

Nghe đến đây, chính chúng tôi cũng hoang mang, không biết giúp người đàn ông tội nghiệp kia thế nào. Ai có cao kiến gì trong việc giấu tiền vợ thì hiến kế!

 Theo  Hồ Nguyên(Gia đình và Trẻ em)

 

Em không biết mình có phải là người đồng tính hay không nhưng khi nhìn một người con trai ở trần là tim em lại đập mạnh lắm.

Chào toà soạn, em là con trai, năm nay 14 tuổi và đang dậy thì. Khoảng 2 tháng nay em nhận ra mình là người đồng tính. Trước đó, khi nhìn những người đàn ông cùng giới, em cảm thấy rung động, nhất là khi thấy họ ở trần là tim em đập mạnh lắm. Em không biết mình có phải là người đồng tính hay không vì em cũng thích một bạn nữ trong lớp. Mong chuyên gia cho em lời giải đáp. (Lê).

Có phải đồng tính khi rung động với người cùng giới

Ảnh minh họa: Tổ Ấm Việt.

Trả lời:

Em trai thân mến,

Cám ơn em đã gửi thắc mắc về cho chương trình, có lẽ lúc này em rất lo lắng và bất an khi bản thân có những rung động với người cùng giới. Tuy nhiên, em đừng vội vàng đưa ra kết luận mình là người đồng tính bởi hiện tượng này cũng hay xảy ra ở một số bạn nam khác trong độ tuổi dậy thì như em.

Vào độ tuổi dậy thì, sự gia tăng nhanh chóng của các hormone sinh dục cùng với nhận thức rõ hơn về giới tính đã thôi thúc các bạn trẻ nảy sinh tình cảm với bạn bè xung quanh, bắt đầu hình thành khái niệm “thích”, “yêu”, “kết”, “cặp đôi”. Đặc biệt, lúc này cảm xúc của các em cực kỳ nhạy. Chỉ cần một bạn trai học giỏi, một bạn gái có mái tóc dài, một anh chàng đi xe đẹp là bản thân đã có thể rung động và dễ dàng đánh đồng những rung động đầu đời của mình thành tình yêu.

Tuy nhiên, vì cảm xúc và nhận thức chưa chín chắn, chưa ổn định nên tình cảm rất dễ thay đổi, có thể hôm nay thích anh chàng đi xe đẹp nhưng lập tức ngày mai đã quay sang thích anh khác có tài cầm ca. Đó là những lý do khiến em băn khoăn không biết xác định giới tính của mình như thế nào. Hơn nữa, nếu cơ thể em phát triển không mạnh mẽ bằng các bạn, dần dần em sẽ hình thành cho mình một sự “ngưỡng mộ” khi nhìn thấy cơ thể của các bạn trai khác. Vì em là con trai nên có nhiều cơ hội tiếp xúc thân mật với các bạn nam. Có thể do sự nhạy cảm ở lứa tuổi này nên khiến em ngộ nhận là em rung động với họ.

Một điều cần chia sẻ thêm với em, do áp lực học tập, sự thay đổi nhanh về mặt sinh lý sẽ khiến em dễ dàng thay đổi tâm trạng. Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ cũng làm em rất hoang mang, bực bội hay dễ “thần tượng” ai đó mà mình cảm thấy thích. Do đó em phải xác định thật rõ ràng có phải do em nhìn thấy cơ thể các bạn nam mà “tim đập mạnh” hay do nhiều lý do khác?

Khi muốn xác định một người là đồng tính, thì phải xem xét thật kỹ người ấy có tình cảm yêu đương dẫn đến nhu cầu muốn quan hệ “thân mật” và gắn bó lâu dài với người bạn cùng giới kia không, hay chỉ là những rung động nhất thời. Ngoài ra, một người ở độ tuổi trưởng thành khoảng 25 tuổi, khi ấy mới có thể xác định chắc chắn rằng mình thuộc giới tính nào. Hơn nữa như trong thư, em nói rằng vẫn thích một bạn nữ trong lớp. Vì vậy chưa thể khẳng định chắc chắn em là đồng tính được. Lúc này em đừng quá bối rối mà ảnh hưởng đến các sinh hoạt khác, đặc biệt là việc học tập nhé.

Em hãy cứ là chính mình, cứ vui vẻ học tập, lao động và rèn luyện thể thao để có một sức khỏe tốt, một thân hình lý tưởng. Khi mọi việc diễn ra tốt đẹp, tinh thần cân bằng khi ấy em hãy thử trắc nghiệm bản thân để xem còn rung động với các bạn nam nữa không. Nếu còn thì cũng cứ bình tĩnh mà theo dõi và quan sát. Sau đó hãy gửi tiếp những thông tin về cho chương trình để chúng tôi có thể giúp đỡ em nhé.

Chúc em một năm học tập thật tốt và có nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Theo Sức khỏe và Đời sống/Chuyên viên tư vấn tâm lý Nguyễn Huỳnh Ngọc Trâm

Viện Tâm lý và Giáo dục Pháp luật (Vnexpress)

   Cách đây trên ba mươi năm, tôi là một đứa trẻ vừa mới ra đời đã bị bỏ rơi và được một gia đình hiếm muộn nhặt về nuôi. Bỗng dưng tuần trước, một người phụ nữ tới cơ quan gặp tôi và nói bà chính là mẹ đẻ của tôi.

Hãy cho bà ấy một cơ hội
 Ảnh minh họa: internet

Chuyện là, năm ấy, bà đang học tiếng Nga để đi du học Liên Xô, nhưng do trót dại, đã trao thân cho một người đàn ông không xứng đáng. Sau đó, bà có thai và bị ông bỏ rơi. 

Bà ấy tiếc chuyến du học, nên cố thắt bụng cho khỏi bị lộ là có thai. Rồi ngày sinh, bà đã đau xót, đặt tôi ở cửa một trạm y tế, nơi có nhiều người qua lại. Chỉ đến khi nhìn rõ có người đón rước tôi, bà mới bỏ đi. Sau khi nhặt tôi về, bố mẹ nuôi còn sinh thêm nhiều người em nữa nhưng tôi vẫn được bố mẹ nuôi chăm sóc chu đáo, cho ăn học đến nơi đến chốn. Nay tôi đã có vợ con và cuộc sống ổn định.

Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng đỏ trở về, bà lấy chồng và vào Nam công tác. Nhiều lần bà đã tìm tôi, nhưng không dám nhận vì cảm thấy hổ thẹn. Nhưng không may, bà lấy chồng mà không có con, cuộc sống buồn tẻ. Chỉ một hai năm nữa bà sẽ về hưu và ra Bắc sinh sống. Bà xin tôi tha thứ và được nhận con và các cháu.

Lòng tôi trỗi dậy lòng hận thù người đàn bà ấy. Tại sao bà ấy nhẫn tâm vứt bỏ tôi ? Nếu không có bố mẹ nuôi cưu mang, đùm bọc, liệu tôi có sống làm người không? Tại sao sau khi về nước, bà ấy không tìm tôi ngay mà lại đi lấy chồng và phấn đấu cho công danh sự nghiệp? Tuy nhiên, tôi nói với bà rằng để tôi suy nghĩ, một tháng sau hãy quay lại tìm tôi, lúc đó tôi sẽ có quyết định cuối cùng. Nhưng đã một tuần trôi qua, tôi không thể quyết định được mình phải làm gì.

(tranban_cong76@yahoo.com.vn)

Thiên Lương tin rằng, những người phụ nữ chỉ bỏ rơi núm ruột của mình khi lâm vào hoàn cảnh vô cùng bi đát mà thôi. Chắc phải bỏ bạn, mẹ đẻ của bạn cũng ân hận và xót xa lắm. Khi học xong ở nước ngoài về, bà có thể cũng đã đi tìm bạn, nhưng thấy bạn đang được bố mẹ nuôi chăm sóc tử tế, nên không nỡ làm đảo lộn cuộc sống ổn định của gia đình ấy, nhất là khi bố mẹ nuôi của bạn lại hiếm muộn đường con cái.

Cũng có thể thời bấy giờ, một người phụ nữ trẻ vừa tốt nghiệp đại học ở nước ngoài về mà nhận rằng mình có con ngoài giá thú là một việc vô cùng kinh khủng, nên mẹ bạn chưa đủ dũng cảm để thực hiện điều đó.

Nay biết bạn đã trưởng thành, có đủ từng trải và hiểu biết để có thể tha thứ, bà ấy mới mạnh dạn tìm gặp. Cuộc đời bà ấy cũng bất hạnh, bao nhiêu cay đắng phải chịu từ trước đến giờ cũng đủ coi như “sự trả giá”, nên không cần bạn phải trút thêm hận thù lên bà ấy nữa. Tôi muốn nói với bạn rằng, mang mối hận thù trong lòng cũng không dễ dàng gì.

Tất nhiên, bạn là người quyết định cuối cùng. Nhưng lẽ nào bạn không mong muốn cho bà ấy một niềm vinh hạnh được gọi bạn là “con” và gọi các con bạn là “cháu”? Ông cha ta sống vốn độ lượng, với kẻ thù còn “đánh kẻ chạy đi, ai đánh người chạy lại” cơ mà.

Hành động vị tha của bạn sẽ được các con của bạn nhìn nhận, đánh giá tích cực. Đây cũng là cách tốt để giáo dục con cái đấy. Tuy nhiên, bạn hãy chia sẻ chuyện này trước hết là với vợ và con, sau là với cha mẹ nuôi của mình. Tôi tin họ sẽ vui mừng và ủng hộ quyết định của bạn.

Cầu mong cho người mẹ bất hạnh của bạn sẽ được hưởng những phút giây thanh thản cuối đời cùng con cháu!

Theo Thiên Lương(Gia đình và Trẻ em)

Năm cũ đã qua đi với những cảm xúc khác nhau lắng đọng ở mỗi chúng ta. Với người này là sự hân hoan vì đã thực hiện được những điều mình mơ ước, nhưng với người khác là sự nuối tiếc cùng những “giá như…”.

Dù hân hoan hay nuối tiếc thì thời gian vẫn trôi và chúng ta lại cùng nhau bước vào một năm mới với bao ước vọng.

Lời chúc đầu năm

Với những người đạt được thành công rực rỡ trong năm qua, xin bạn đừng ngủ quên trong sự mãn nguyện, hãy tiếp tục bước tới với những hoạch định mới và chúc bạn gặt hái thêm nhiều thành công hơn nữa.

Nếu bạn là người chưa giải quyết được những khó khăn tồn đọng của mình, hãy thả lỏng cơ thể, tự suy ngẫm để tìm ra hướng đi mới và điều quan trọng nhất, đó là bạn đừng tự gây áp lực cho bản thân mình.

Dù bạn là người thành công hay chưa thành công trong năm qua cũng không nên suy nghĩ quá nhiều về những điều mình chưa làm được. Hãy có một thái độ tích cực trong năm mới bằng việc nghĩ đến những gì ta đang có và luôn trân trọng những điều đó.

Việc đưa ra kế hoạch cụ thể, mục tiêu phấn đấu một cách rõ ràng cũng hết sức quan trọng. Một bí quyết nho nhỏ của những người thành công xin được chia sẻ tới bạn, đó là họ luôn viết ra giấy những mục tiêu cần thực hiện, để chúng ở nơi dễ nhìn thấy hàng ngày. Đó chính là sự tác động tích cực để bạn luôn phấn đấu mỗi ngày.

Lời chúc đầu năm

Hãy làm chủ tài chính của mình ngay trong ngày đầu năm mới để không sa đà vào những khoản chi tiêu vô bổ.

Có một chế độ sinh hoạt lành mạnh cũng là yếu tố quan trọng để giữ gìn sức khỏe bản thân. Tiền có thể mua được nhiều thứ nhưng không thể mua được sức khỏe nếu bạn không biết cách giữ gìn.

Việc chọn cho mình một bộ đồ đẹp trong ngày đầu năm mới với màu sắc rực rỡ sẽ mang đến cho bạn tâm trạng tuyệt vời. Tại sao bạn không mạnh dạn chọn những màu “nóng” cho bản thân, nếu còn e ngại, bạn có thể bắt đầu bằng những phụ kiện với kiểu dáng, màu sắc tươi mới.

Hãy cởi bỏ định kiến với một số “đối thủ” của bạn. Học cách tha thứ đúng cách cũng là đỉnh cao của nghệ thuật ứng xử. Vẫn biết trong cuộc sống cũng như thương trường có những “mặc định” khá nghiệt ngã trong việc cạnh tranh, nhưng hãy tìm cách để sống sao cho ít tổn thương nhất cho tất cả mọi người.

Lời chúc đầu năm

Nếu có thể, hãy cùng người thân, bạn bè đi tới những nơi mang đến cho bạn sự thư giãn, cảm giác ấm áp tuyệt vời trong kỳ nghỉ dịp năm mới. Chính điều đó sẽ khiến bạn quên đi những mệt mỏi của năm cũ, lấy lại năng lượng để bước tới thành công trong năm mới.

Chúc bạn có sự khởi đầu tích cực trong những ngày đầu năm mới để cuối năm có được kết thúc thành công, viên mãn!

Theo Vy Anh (Pháp luật và xã hội)