Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Ứng xử

 “Vẫn biết rằng cuộc sống không bao giờ được như mình mong ước, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ sự lựa chọn của mình lại sai lầm đến vậy” – chị, một cô giáo dạy giỏi, xinh đẹp, từng là niềm mơ ước của không ít đàn ông, giờ xanh như tàu lá, vừa gượng dậy được sau lần kiệt sức.

1-phunu1-3833-1428367218-1428398058615

Chị nói chuyện với bạn bè đến thăm mà như tự vấn bản thân mình trước cuộc hôn nhân bất hạnh.

Ngay từ ngày còn ngồi trên ghế giảng đường, chị đã là niềm mơ ước của không ít người. Bởi vậy, khách ra vào nhà chị khi ấy luôn là những chàng trai trẻ với đủ cách thể hiện tình cảm. Bố mẹ chị tôn trọng con, không can thiệp gì vào việc lựa chọn bạn của chị, chỉ mong chị tìm được người yêu thương mình thực sự để lấy làm chồng. “Thật khó nói được duyên số” – chị cười buồn. Bởi trong số những người từ kỹ sư, công chức, thậm chí cả giám đốc công ty… đến với chị, nhưng chị lại không ưng ai mà lại chọn một người mà theo chị khi ấy là dễ thương, hay hay. Anh không có gì đặc biệt, nhưng bù lại có vẻ ngoài khá bắt mắt, dáng thư sinh, lời ăn tiếng nói nhỏ nhẹ, hiền lành. Anh cũng chỉ học bình thường, thi đại học hai năm không đậu, nên vừa đi làm vừa học tại chức. Khi chị giới thiệu với gia đình, bố mẹ chị phản đối nhiều nhất, ông bà nhìn cái cách anh cư xử thiếu chân thật, sợ con mình sẽ khó hạnh phúc. Nhưng cũng không có lý do gì thật chính đáng để cấm nên đành chiều lòng con.

Chị kể câu chuyện đời mình sau hôn nhân như những thước phim chậm đầy nước mắt: Những ngày yêu trôi đi trong hạnh phúc, mọi chuyện chỉ bắt đầu đen tối sau ngày cưới không lâu. Về sống chung dưới một mái nhà, chị mới biết, đằng sau vẻ nhỏ nhẹ, mềm mỏng của chồng là một con người không dễ chịu. Con một nên anh ta rất hay hờn dỗi và làm nũng, trước kia hay làm nũng bố mẹ, giờ thì cả vợ. Anh không bao giờ đụng tay đụng chân vào việc nhà, tiền kiếm được đồng nào cũng nướng hết vào lô, đề, rồi còn tính đến cả chuyện chơi chứng khoán, mặc dù không mấy hiểu. Con người thật của anh ta quá đối nghịch với những gì chị từng biết, có nhiều lúc chị còn như thấy mình đang sống với ai chứ không phải người chồng mình đã lựa chọn. Bạn bè nhiều người bảo: “Sao chị không chấm dứt cuộc hôn nhân ấy đi”, chị buồn bã: “Nếu thế thì có lẽ mọi chuyện đã đơn giản hơn. Nhưng mình cứ nghĩ đến bố mẹ, nghĩ đến việc biết đâu thời gian sẽ làm thay đổi mọi chuyện”.

Nhưng hy vọng của chị lịm tắt khi chị sinh con gái đầu lòng, anh càng đổ đốn hơn. Anh càng thích tham gia những cuộc tiệc tùng nhậu nhẹt với đám bạn. Sau mỗi lần uống say , anh về nằm vật vã như đứa trẻ, rồi nôn oẹ đầy nhà, rên rỉ cả đêm bắt vợ phục vụ. Công to việc lớn trong nhà một mình chị phải gánh vác đã đành, thi thoảng thấy chị đi đâu về muộn hay có bạn bè đến chơi, anh lại gây chuyện. Chửi mắng chán, nhiều lần anh còn thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ. Cay đắng nhưng chị không dám kêu, bởi sợ bố mẹ buồn, sợ bạn bè, hàng xóm lời ra tiếng vào. “Buồn lắm, nhưng cũng chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng” – chị thành thật. Mỗi khi về thăm bố mẹ, thấy con ngày càng rạc đi, bố mẹ hỏi thăm thì chị thường nói dối: Con nhỏ, khó ngủ nên không ăn được. Hỏi sao không thấy chồng đi cùng, chị phải nói chồng còn đang bận đi học thêm, để kiếm công việc tốt hơn.Rồi chị ít về nhà hơn, chị cũng thường lảng tránh những ánh mắt hỏi han của bố mẹ.

Chị chỉ không ngờ chính sự nhẫn nhịn quá của chị đã làm anh càng lên nước. Ngày lại ngày, sự mệt mỏi về thể xác, đau đớn về tâm hồn làm chị không còn sức để sống. Và hệ quả tất yếu là chị đã bị ngất vì kiệt sức ngay trên lớp học. “Cũng chính vì thế, bố mẹ mình mới biết chuyện” – chị bảo. Nhìn cảnh hai bố mẹ tất tưởi vào viện, rớt nước mắt nhìn con mình xanh xao vừa thoát khỏi cơn nguy hiểm mà chị như muối sát trong lòng. Không thể trả lời câu hỏi của bố mẹ, chị chỉ khóc. Chị biết mình đã sai ngay từ đầu khi chọn anh ta làm chồng mà chưa hiểu hết về anh ta, và càng sai lầm hơn khi cay đắng một mình hứng chịu những nỗi đau anh ta gây ra mà không tìm cách để phản kháng.

Nghe câu nói kết lại câu chuyện mà mừng cho chị: “Nằm trên giường bệnh, mình thấy mình đã đến lúc phải nghĩ đến quyết định cần thiết để giải phóng mình và cả đứa con tội nghiệp. Không thể sai lầm tiếp sai lầm nữa”.

Theo Bảo Quyên (ktdt.vn)

Tết vừa mới qua, chưa kịp “hoàn hồn” sau nhiều ngày sống chung nhà chồng thì lại tới kì nghỉ dài 30/4. Không ít chị em sợ đến nỗi phải vắt óc nghĩ ra trăm mưu nghìn kế để né nhiệm vụ về quê chồng.

1429859358-xcyyme-chong

Biết lịch nghỉ đã lo nơm nớp

Trước đây khi mới lấy chồng, lúc nào Hạnh (Cầu Giấy, Hà Nội) cũng tự hào nói với mọi người rằng mình là cô con dâu may mắn vì không phải sống cùng nhà chồng. Bố mẹ chồng ở quê nên lúc nào vợ chồng cô thích về thì về, thích đi là đi. Vậy mà sau cái Tết đầu tiên ở quê chồng lên, ai nấy đều không nhận ra cô nàng bởi gương mặt bơ phờ hốc hác.

lay-long-me-chong-tuong-lai

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Hễ ai hỏi đến là Hạnh như chết đuối vớ được cọc, khóc lóc kể lể chuyện về quê chồng phải “lao lực” ra sao. Mình hạc xương mai có 42kg mà ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, cơm nước dọn dẹp hùng hục phục vụ cả nhà chồng. Chưa kể ăn chẳng dám ăn, mặc không dám mặc theo ý mình mà lúc nào cũng phải khom khom giữ ý tứ.

Tết qua được 2 tháng, vừa tút tát lại nhan sắc và tinh thần thì cơ quan thông báo lịch nghỉ lễ 30/4. Nhìn số ngày nghỉ ngang ngửa với nghỉ Tết, cô nàng tái mặt nghĩ tới lời nói của chồng “nghỉ ít thì thôi, chứ nghỉ nhiều không thể không về với bố mẹ”.

Cũng hoàn cảnh với Hạnh là Linh (Long Biên, Hà Nội), Linh chia sẻ rằng trước còn là sinh viên lúc nào cũng mong được nghỉ dài ngày để đi du lịch hoặc về quê với bố mẹ. Từ ngày lấy chồng thì cô chỉ ước không có kì nghỉ nào quá 2 đến 3 ngày, bởi cứ nghỉ nhiều là kiểu gì cũng phải theo chồng về quê.

“Nói thì bảo nói ngoa, nhưng cứ nghĩ đến mấy ngày nghỉ ở quê chồng là tôi lại sợ đến rùng mình. Từ hồi mới cưới chồng đã bảo rằng mình xa quê cả năm, được nghỉ là phải tranh thủ về sum vầy với các cụ. Điều đó không phải không có lý, nhưng nghĩ cho cùng thì mình cũng phải nghĩ cho bản thân mình chứ. Làm quần quật được nghỉ mấy ngày lại phải về nhà chồng, có khác nào lao động dưới hình thức khác đâu”.

 Vắt óc bàn nhau cách trốn tránh

Theo lời kể của Linh, về quê chồng không ngày nào cô được nghỉ ngơi. Sáng dậy từ 5 giờ giờ lo ăn sáng sau đó dọn dẹp, trưa lại lo cơm trưa rồi cơm tối. Quanh quẩn một ngày chỉ có ăn uống và dọn dẹp đến oải cả người mà nhà chồng Linh coi đó như việc đương nhiên của con dâu và không ai giúp đỡ.

“Đó chỉ là kì nghỉ bình thường, còn kinh khủng nhất phải kể đến Tết. Nói thật sau mấy ngày Tết hành xác ở quê chồng, đến giờ mình vẫn còn hoảng. Vậy nên từ trong tết mình đã ra điều kiện trước với chồng, dịp nghỉ 30/4 phải cho mình về nhà ngoại. Mặc dù đã đồng ý trước đó, nhưng khi có lịch nghỉ dài ngày, chồng mình lại đổi ý bắt về quê nội”, Linh ấm ức chia sẻ.

Linh nói thẳng với chồng quan điểm của mình rằng quê nào cũng là quê, tại sao lúc nào cũng chỉ quê nội là nhất. Sau trận cãi vã om xòm, chồng Linh vẫn không thay đổi quyết định với lí do mình là con một. Cực chẳng đã, Linh đành giả vờ xuống nước: “Mình biết cố so găng với lão ấy cũng chẳng giải quyết gì nên đành giả vờ như đã nghe lời để tới gần ngày về nghĩ ra lí do gì đó thật đột xuất, cho lão ấy không kịp trở tay”.

Nghĩ là làm, chỉ còn vài ngày nữa là phải lên xe về quê nên Linh giả vờ kém ăn kém ngủ trước mặt chồng. Thấy vợ thường xuyên kêu mệt, chồng Linh giục vợ đi khám thì được vợ mang về tờ kết quả siêu âm mang thai ngoài tử cung. “Lão ấy nhìn tờ kết quả mà mặt tái lại. Mình lúc ấy tỏ ra bình tĩnh an ủi chồng rằng bây giờ chỉ cần tiêm thuốc là ổn chứ không cần phải phẫu thuật như trước kia, lúc ấy lão mới hoàn hồn và nghe lời mình về quê một hai ngày với bố mẹ rồi lên với mình cũng chưa muộn. Mình sẽ nhờ cô bạn thân đưa đi tiêm thuốc nên không phải lo, chồng mình đâu biết cô bạn ấy cũng chính là người đã giúp mình làm giả tờ giấy siêu âm đó”, Linh cười đắc chí.

Còn Hạnh, vốn khôn ngoan nên cô nàng chẳng cần ai “quân sư”. Ngay từ đầu khi chồng kiên quyết “nghỉ lễ này cả nhà về quê nội”, cô không phản ứng gay gắt với chồng như Linh. Một mặt cô vẫn hào hứng lên kế hoạch về quê với chồng, mặt khác ủ mưu tính kế để thoát trách nhiệm phút cuối.

Con dâu kỹ tính hơn mẹ chồng

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Hạnh hào hứng kể: “Mình có cô bạn thân làm dược nên nhờ nàng ấy đưa cho mấy liều thuốc xổ thật nhạy, mục đích đúng ngày về quê sẽ bị “tào tháo đuổi”. Nếu thành công thì cả nhà sẽ hoãn về quê, còn ít nhất thành công một nửa thì mình ở lại cho hai bố con nhà lão ấy về”.

Hỏi về việc có sợ chồng nghi ngờ, Hạnh quả quyết “Chắc chắn là không, vì mấy ngày nay mình toàn nói chuyện về quê với thái độ hào hứng và rủ chồng đi mua sắm rất nhiều quà cáp mang về cho bố mẹ. Không những thế còn thông báo rằng mình đã học được vài món mới đảm bảo nhà chồng thích mê”.

 “Giá mà chồng hay nhà chồng tâm lý”

Trường hợp tính kế “né” quê chồng vào dịp 30/4 như Hạnh hay Linh không phải ít. Mặc vẻ mặt nhăn nhó thắc mắc “sao mọi người nghỉ em lại phải trực” của chồng, Thúy (Hoàng Mai, Hà Nội) vẫn nhất định xin cơ quan được trực dịp nghỉ lễ để không phải theo chồng về quê. Thúy chia sẻ, “thật ra mới đầu mình cũng thích về quê chồng lắm. Nhưng sau một vài kì nghỉ mình xin phép đi du lịch hoặc về nhà ngoại thì bị cả chồng lẫn bố mẹ chồng phản đối, bắt phải về quê nội khiến mình dần thấy việc về quê như một áp lực. Mà đã áp lực thì trốn tránh là việc đương nhiên”.

Khi được hỏi, nhiều chị em chung quan điểm: giá mà chồng hay nhà chồng tâm lý hơn một chút. Kì nghỉ trước về quê nội thì kỉ nghỉ sau sẽ về quê ngoại hoặc đi du lịch, như thế sẽ chẳng nàng dâu nào phải tìm cách né tránh. Và “dẫu biết chẳng trốn được mãi, nhưng được lần nào hay lần ấy”, Thanh (Từ Liêm, Hà Nội) chia sẻ.

Theo baodansinh/ vietnamnet

“Đã yêu ai chưa?”, “Ra trường thì làm gì?”, “Cứ trẻ con thế này mãi à?” chỉ là số ít trong những câu hỏi khiến các cô gái 20 tuổi phát rồ!

  1. Thế đã có người yêu chưa?

Thực ra thì câu hỏi này sẽ khiến mọi cô gái độc thân trên thế giới này đều phát rồ chứ không chỉ riêng những ai mới 20 tuổi. Cứ chạm đến vấn đề nhạy cảm này thì ai chẳng cáu lên?

1-1b89ded77ef34d3fcp-1428931001699

  1. Bao giờ thì cưới?

Cho dù đã có người yêu đi chăng nữa thì mới chỉ 20 tuổi thôi mà, cười xin gì vào cái giờ này mà tại sao ai cũng hỏi???

2-2b89deedfee5bbcfcp-1428931001197

  1. Có hối hận vì thi vào trường này không?

Nếu hối hận thì có thể lựa chọn lại được không? Hai năm “mài quần” ở đây có được đền bù không???

3-3b89ded09eb3356fcp-1428931000779

  1. Ra trường thì định làm gì?

Đành rằng ai cũng nên có định hướng trước cho riêng mình, nhưng 20 tuổi cũng đã phải… ra trường ngay đâu? Thời thế thì mỗi ngày một khác chứ, đứa nào cũng đùa ra trường lại chả thất nghiệp cả lũ, đâu phải “định” là được…

4-4b89dedde9e58b78cp-1428931000063

  1. Tốt nghiệp rồi thì sống ở đâu?

Cứ tốt nghiệp xong rồi hẵng tính. Giờ thì niệm câu thần chú “bốn bể là nhà”, “ở đâu có việc làm thì sống luôn ở đó”…

5-5b89defa3541a144cp-1428930998700

  1. Nhỡ không xin được việc thì sao?

Thì đành cố mà xin chứ sao, làm ơn đừng để những tuổi 20 này phải hoảng hốt về chuyện cơm – áo – gạo – tiền được không?

6-6b89de0a4cd7d1b6cp-1428930997962

  1. Cứ trẻ con thế này mãi à?

Mới 20 tuổi thôi mà, đâu phải nói muốn là trưởng thành ngay được đâu? Cái gì cũng cần có thời gian chứ, trẻ con thì trẻ con, nhưng không đồng nghĩa với việc chẳng hiểu chuyện nhé!

7-7b89deb532cda0c0cp-1428930996917

  1. Nhìn người ta đã làm được khối việc rồi kia kìa, bao giờ thì định hết ăn chơi?

Hình như vốn có câu “trẻ không chơi, già hối hận”. Còn trẻ mà, phải cố gắng tận hưởng cho đến hết những đặc quyền của người trẻ chứ nhỉ? Ăn chưa hết, đi chưa chán, chơi chưa mệt nên cứ phải… tiếp tục thôi!

8-9b89de0257dbe2b3cp-1428930992941

  1. Thế rốt cuộc là muốn gì trong cuộc sống?

Đừng hỏi những câu mang tính vĩ mô như thế này nữa đi, chưa nghe thấy câu khủng hoảng tuổi 20 bao giờ à? Có nhất thiết phải đổ thêm dầu vào lửa nữa không?

9-8b89dee31b5f8541cp-1428930988744

 Theo SKĐS/kenh14

Sự lịch thiệp và giàu có của người đàn ông từng trải khiến cho chị cắt đứt liên lạc với chồng con ở nhà.

Vào những năm đầu 2000, việc xuất khẩu lao động là cơ hội đổi đời của những hộ nghèo như gia đình chị. Xuất thân thôn quê, hai anh chị đều là công nhân nhà máy tại một xã vùng xa, đến khi nhà máy giải thể, anh chị một nách xách con ra thành phố kiếm sống với đủ thứ nghề. Dù chăm chỉ vất vả cũng không lại được cái nghèo khó cứ đeo bám, lúc đó chị cũng tin vào sự cố gắng nỗ lực sẽ theo đổi cuộc sống gia đình chị.

Nhưng thực tế anh chị đều chỉ học hết phổ thông, công việc đòi hỏi bằng cấp và vốn liếng đều không đến lượt anh chị. Thế rồi qua sự giới thiệu của người quen về cơ hội xuất khẩu lao động ở trời tây, anh chị cùng bố mẹ bán nhà ở quê, lo cho chị một suất. Họ tự an ủi nhau coi đây là cơ hội trời cho.

1-sksmdanbangoaitinh1sbtu-jpgec1844551acp-1428720381138

Năm đó bé Vân con chị mới 4 tuổi, nó cứ gào khóc trong vòng tay anh khi chị bước theo đoàn ra phòng chờ. Anh nắm tay chị dặn dò chăm sóc sức khoẻ, anh sẽ chăm con gái tốt chờ chị về. Thời gian đầu mới sang chị nhớ con da diết, lúc chị đi đang mùa đông lạnh da con bé đỏ ửng nứt nẻ, chị còn chưa mua được cái áo đẹp cho con. Chị làm tăng ca ngày đêm những mong tích cóp đều đặn gửi về cho chồng trả nợ.

Hai năm đầu chị không dám ăn tiêu, cuộc sống của phụ nữ xa nhà nhiều khi khiến chị gục ngã, không còn vòng tay chồng, không còn sự chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ của anh, cuộc sống cứ lạnh lẽo với ngày hai bữa cơm. Giữa cái cảnh đàn ông xa vợ đàn bà xa chồng khiến con người ta cô đơn đến tột độ.

Sang đến năm thứ 3 một vài người đi cùng chị bắt đầu cặp kè với nhau, họ vẫn quan tâm và gửi tiền về cho gia đình nhưng họ sợ cô đơn, sự thiếu thốn về cả thể xác và tinh thần đẩy họ lại với nhau. Chị còn trẻ, chị mới gần 30 tuổi đầu và hãy còn xinh đẹp, chị cũng có những khao khát yêu đương và cũng không ít những người đàn ông nơi đất khách muốn được “bầu bạn” với chị, đã không biết bao đêm chị phải trùm chăn lại để ngăn cho mình nghe thấy tiếng động lạ từ phòng bên cạnh. Chị phải lôi hình chồng con ra ngắm cho vơi bớt nỗi nhớ.

 nhung-tam-su-buon-va-day-cam-dong

Chị những tưởng với người chồng mới của mình sẽ là bến đỗ cuối cùng nhưng cuộc đời chị lại không học được chữ ngờ (Ảnh minh họa)

Cũng trong thời gian này nhờ chăm chỉ làm việc ngày đêm, chị đã gom được số tiền khá lớn đủ để chồng chị trả nợ và lo việc học hành cho con. Sang đến năm cuối cùng của thời gian xuất khẩu, chị đã có một cuộc sống no đủ hơn rất nhiều so với khi xưa chị mơ ước.

Hết 5 năm nhờ lời động viên của chồng và gia đình, chị quyết xin Visa ở lại thêm 5 năm nữa. Trong một lần đứng máy, bất cẩn chị bị ngã gãy chân đau điếng, chính Chen – ông chủ người Malaysia đã bế chị đến phòng khám và lo liệu thuốc men như vậy.

Người đàn ông ngoài 50 góa vợ tỏ ra săn đón và yêu chiều chị, sau khi bình phục chị được tạo điều kiện làm việc tốt nhất và được hỗ trợ cả chỗ ở mới, điều mà chưa có người công nhân nước ngoài nào được ưu tiên trước đó. Sự lịch thiệp và giàu có của người đàn ông từng trải khiến cho cuộc sống hơn 5 năm xa nhà, xa hơi ấm của người đàn ông ấm áp hơn.

Thế rồi chị cứ thưa dần gọi điện về cho chồng, cũng không hỏi han nhiều đến việc học hành của cô con gái đang học cấp 1, chị biết mình đã thay đổi, sự ích kỷ trong những năm tháng một mình bươn chải cứ ngày một lớn dần. Và rồi như một lẽ tất yếu, sau 7 năm xa chồng, chị ngã vào vòng tay ông chủ của mình.

Chị không nhớ nổi cảm giác hạnh phúc của mình khi lần đầu được sống trong ngôi biệt thự rộng hơn 500m2 của ông Chen, nơi nào cũng được khảm nạm sơn son thiếp vàng lấp lánh, đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ với cuộc sống trước kia của chị. Đã bao đêm chị dặn lòng, trong suốt 7 năm chị đã gửi về cho chồng con một số tiền lớn để anh có thể kinh doanh và nuôi con, chị đối với gia đình nhỏ của mình coi như đã tận lực đến cùng.

Bằng một cuộc điện thoại đẫm nước mắt, chị đã cắt đứt với anh, con và cả người thân ở Việt Nam, chị bảo anh quên chị đi, chị đã ngoại tình, có hạnh phúc mới và sẽ không về nữa. Chị những tưởng với người chồng mới của mình sẽ là bến đỗ cuối cùng nhưng cuộc đời chị lại không học được chữ ngờ.

Sau hơn 5 năm chung sống, ông ta đuổi chị gia đường và dắt về một cô gái trẻ đẹp hơn chị. Cay đắng ngậm ngùi, kiện cáo không thành, chị phải dọn ra ngoài sống với một chút tiền nhỏ tích cóp được trong thời gian làm “bà chủ”. Cuộc sống lại quay về với cảnh làm thuê làm mướn, cực chẳng đã sau hơn 3 năm bươn chải bên ngoài, chị về Việt Nam. Chị nhớ mình đã rời quê hương tròn 15 năm. Ngày chị về Hà Nội mưa tầm tã, nước mưa hòa vào nước mắt chị mặn chát.

Chị không dám tìm đến anh và con, chị thuê một căn nhà trọ gần đó và bắt đầu cuộc sống mới. Nhờ một người bạn quen khi còn ở nước ngoài, chị xin được vào làm tư vấn ở một trung tâm việc làm. Qua người quen chị tìm đến nhà anh, bé Vân ra mở cửa tươi cười hỏi chị tìm ai, chị chỉ dám trả lời mình nhầm nhà, con gái chị đã trở khôn lớn và xinh đẹp biết nhường nào, chị chỉ kịp nhìn thấy bóng anh cao gầy đang đi vào con ngõ nhỏ, vẫn khuôn mặt ấy nhưng đã già sạm và hằn nhiều nét chân chim.

Người bạn quen chung của vợ chồng chị kể lại, anh đã một mình gà trống nuôi con khôn lớn, làm đủ thứ nghề và vẫn chắt chiu số tiền chị gửi, anh bảo tiền đó để tiết kiệm chờ đến ngày chị về, ngày chị báo sẽ ở lại không về, anh uống rượu say đập phá đồ đạc rồi ôm mặt khóc nức nở khiến con bé Vân sợ chết khiếp phải chạy gọi hàng xóm. Từ đó anh sống khép kín và trầm mặc hơn.

Hôm nay cưới Vân, nhìn con gái cười hạnh phúc bên chú rể đẹp trai thành đạt, chị tin anh đã thực hiện đúng lời hứa của mình, còn chị, một người đàn bà nhẫn tâm phụ chồng bỏ con thì đã không còn tư cách đứng bên cạnh họ nữa.

Theo SKĐS/Dân việt

Rụt rè gõ cửa, nam thanh niên giọng thỏ thẻ, ngại ngùng:“Không lấy được bác sĩ ạ!”. Bác sĩ lắc đầu nói với cả chúng tôi và chàng trai: “Đấy! Cái ở trong mình, mình còn không lấy được thì phải làm sao?”.

Chàng trai kia quay lại phòng lấy tinh trùng, hạ quyết tâm một lần nữa… Quả thật ở trung tâm hiếm muộn, nhiều câu chuyện vui, buồn lẫn lộn vẫn diễn ra.

 con-giong-b4c7b-cp-1428634346552

Phòng xét nghiệm tại Trung tâm Hỗ trợ sinh sản, Bệnh viện Bưu điện. (Ảnh: Gia đình & Xã hội).

Quyết không bỏ khẩu trang vì sợ… lộ mặt

Với mong muốn có được đứa con, nhiều cặp vợ chồng đã vượt qua biết bao nhiêu khó khăn rào cản. Chị Hiền (ở thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã có “thâm niên” 8 năm đi hết trong Nam, ngoài Bắc chữa hiếm muộn. Chị Hiền kể: “Các ông chồng vào đây chẳng còn ngại ngùng gì. Lúc nào rồi mà còn ngại. Bác sĩ bảo các ông đi lấy tinh trùng là răm rắp vào phòng tự lấy. Có anh ngoài 40 tuổi, đi vào rồi lại ra mấy lần không được. Ai cũng vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Rồi có mấy thanh niên trẻ hơn bày cho ra nhà nghỉ, nhờ “chân dài” lấy hộ. Cuối cùng bác phải làm theo phương án đó thật”.

Ngồi sụp xuống hành lang của Bệnh viện Phụ sản Trung ương sau khi nhận được kết quả xét nghiệm tinh trùng, anh Hoàn (ở Việt Trì, Phú Thọ) mặt rầu rĩ, miệng không nói nên lời. Còn vợ anh ngấn lệ. Kết quả xét nghiệm cho thấy, tinh trùng của anh Hoàn rất kém. Anh không hiểu những thuật ngữ chuyên môn kiểu “tiến tới nhanh 0%, tiến tới chậm 1%, không di động 94%” nhưng anh biết được một điều rằng, khả năng có con tự nhiên ở anh là không thể.

Trước đó, trải qua gần 2 giờ đồng hồ ngồi chờ kết quả xét nghiệm tinh trùng của chồng, vợ anh Hoàn không giấu được vẻ lo lắng. Cả hai vợ chồng không nói với nhau một lời, có lẽ vì quá căng thẳng. Anh chị kết hôn đã gần 3 năm mà vẫn chưa có con. Bao nhiêu loại thuốc bổ dưỡng từ Đông y đến Tây y, cả hai người đều đã uống, vậy mà chị vẫn chưa thể mang bầu. Trước khi biết mình khó khăn trong việc thụ tinh, anh Hoàn đã bỏ hẳn rượu. Nghề kinh doanh của anh bỏ hẳn rượu đã là nỗ lực lớn. Tuy nhiên, thành công vẫn chưa mỉm cười với anh.

Ngồi cùng hàng ghế với vợ chồng anh Hoàn là chị Linh và chồng (ở Tả Thanh Oai, Thanh Trì, Hà Nội) cũng đứng ngồi không yên. Chị Linh bảo: “Vợ chồng tôi kết hôn đã năm rưỡi rồi mà vẫn chưa có con. Gia đình hai bên sốt ruột cứ gọi điện giục liên hồi, nhưng chồng mình xấu hổ, sợ đi khám cái này người ta đánh giá nên không chịu đi. Bây giờ sốt ruột quá mới chịu đi khám. Khổ nỗi suốt từ hôm đến viện để khám và xin tư vấn cho đến nay, anh ấy lúc nào cũng đeo chặt cái khẩu trang, không chịu bỏ ra”. “Đã vào đến đây thì ai chẳng giống ai, có gì mà phải xấu hổ” – vừa nói, chị vừa liếc chồng một cái sắc lẹm. Nhưng kệ, anh chồng vẫn ngồi cúi mặt.

Đặt tên con theo tên… bác sĩ!

“Được bác sĩ cho biết mình đã có thai mà có lúc vẫn giật mình thảng thốt: Liệu có đúng là mình mang bầu thật không? Các bác sĩ ở đây đã cho mình niềm hạnh phúc quá lớn là được làm mẹ”, đôi mắt ngân ngấn lệ, chị Nguyễn Thị Nga (39 tuổi, ở Yên Sơn, Tuyên Quang) giọng lạc đi vì xúc động khi nói về đứa con đang lớn lên trong bụng, kể từ khi chị làm IVF (thụ tinh trong ống nghiệm) thành công tại Trung tâm Hỗ trợ sinh sản (Bệnh viện Bưu điện Hà Nội).

Suốt 8 năm ròng rã chạy chữa, 8 lần chuyển phôi, kể cả trữ phôi lạnh, cuốn đi của gia đình chị hàng trăm triệu đồng. Tiền nhà, tiền đi vay cứ “đội nón ra đi” mà kết quả vẫn là con số 0. Sự chờ đợi mỏi mòn, sự tuyệt vọng sau những lần thụ tinh ống nghiệm thất bại dường như cướp đi cả khao khát làm mẹ của chị.

Tình cờ biết người bạn làm thụ tinh ống nghiệm thành công tại Trung tâm Hỗ trợ sinh sản nói trên được 1 trai, 1 gái, vợ chồng chị Nga quyết định thử vận may. Cuối cùng chị đã được toại nguyện.

Câu chuyện của chị Nga khiến chúng tôi nhớ lại tâm sự của chị Trần Thị Hải Vân (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội). Ở ngưỡng tuổi 40 nhưng chị chưa được làm mẹ bao giờ. Sau khi thụ tinh ống nghiệm thành công, lúc thai nhi trong bụng chị được 6 tuần tuổi thì dọa sẩy. “Bước lên bàn siêu âm, tôi hoang mang, run lẩy bẩy. Lúc ấy BS Nhã – Phụ trách Trung tâm Hỗ trợ sinh sản đã cầm lấy tay tôi, bảo: “Ông trời phù hộ cho Vân không làm sao!”. Mình ấn tượng mãi, nhớ mãi câu nói đó bởi cô ấy không còn là bác sĩ mà như người thân của chúng tôi. Bất kể có dấu hiệu gì bất thường, mình đều gọi điện cho BS Nhã và được bác sĩ hướng dẫn, an ủi, động viên”, chị Vân chia sẻ.

Trò chuyện với chúng tôi, BS Nhã cười hạnh phúc: “Nhiều đôi thành công từ đây rồi. Có cô khi hay tin đã có bầu sung sướng nói với tôi, đứa con này trai hay gái gì thì em cũng sẽ đặt tên là Nhã. Quả thật, sau khi sinh con ra vợ chồng nhà ấy đặt tên con là tên mình thật”. Được biết hiện nay, Trung tâm Hỗ trợ sinh sản – Bệnh viện Bưu điện Hà Nội đã triển khai hầu hết các kỹ thuật như IVF, IVF/ICSI (thụ tinh trong ống nghiệm với kỹ thuật tiêm tinh trùng vào bào tương trứng), kỹ thuật PESA/ICSI (thụ tinh trong ống nghiệm bằng tinh trùng lấy từ mào tinh hoàn)… Do đó, đã mở ra hy vọng thành công cho hầu hết các nguyên nhân vô sinh mà trước kia tưởng chừng như bó tay, như trường hợp tinh trùng quá yếu, xét nghiệm không thấy tinh trùng trong mẫu tinh dịch… Tỷ lệ thành công hiện nay của Trung tâm được thống kê tháng thấp nhất là 41%, tháng cao lên tới 51%.

Vợ “cầm tay chỉ việc”

“Lần đầu đi khám như thế này nên anh ấy xấu hổ lắm, đi đến đâu cũng cứ sợ người ta nhìn rồi đánh giá. Thậm chí vào đây còn đeo khẩu trang. Lúc bác sĩ đưa cho cái lọ thủy tinh bảo đi lấy tinh trùng, anh ấy còn mặt đỏ tía tai, luống cuống vì không biết phải làm thế nào. Sau em phải rỉ tai chỉ cách rồi động viên thì anh ấy mới tự tin”.

(Tâm sự của vợ anh Hoàn ở Phú Thọ)

Theo SKĐS/Gia đình và Xã hội

Tôi yêu nhất hai người. Một là anh trai đã hy sinh tất cả vì tôi. Người còn lại chính là em. Thế nhưng anh trai tôi lại yêu em, yêu rất nhiều, nhiều như tôi vậy.

dd91b732-a0cd-4fc1-aca3-0ec2c4d91da4

Tôi đã yêu em từ khi nhìn thấy nụ cười ngây thơ, nét dịu dàng và sự yếu đuối của em. Em không phải cô gái đẹp nhất nhưng em chính là người mà tôi nguyện từ bỏ tất cả chỉ để có được hai chữ “hạnh phúc” bên em. Những tưởng mối tình đẹp đẽ bên em kéo dài mãi mãi. Tôi ngỏ lời cầu hôn, em đã từ chối: “Em rất xin lỗi, nhưng em không thể lấy anh, mình chia tay đi”. Lời nói đó như nhát dao đâm thẳng vào tim, tôi như chết lặng. Tôi chạy theo kéo tay em lại nhưng một lý do em cũng không nói, em bảo chỉ cảm thấy không còn tình cảm. Tôi tìm đến nhà em, người ta nói em chuyển chỗ ở, em đổi số điện thoại, tất cả về em bây giờ chỉ còn lại kỷ niệm.

Bố mẹ tôi mất sớm vì tai nạn giao thông. Anh trai một tay nuôi tôi ăn học. Anh đã làm đủ thứ nghề từ phụ hồ, phục vụ quán ăn cho đến chạy xe ôm. Do bươn chải nên trông anh chín chắn hơn tuổi rất nhiều. Ngày anh vì tôi định từ bỏ học bổng du học ba năm, tôi đã quyết tâm tự lập, tự đi làm. Năm đó, tôi mới học cấp ba. Tôi cầm tháng lương đầu tiên dúi vào tay anh, vỗ ngực tự hào rằng tôi có thể tự lo liệu cuộc sống, mong anh yên tâm sang nước ngoài học. Đêm đó, hai anh em ngồi nói chuyện đến sáng. Tôi biết đó là ước mơ của anh, là tương lai anh đặt cả hy vọng vào. Trước khi đi, anh để lại cho tôi số tiền lớn rồi nhờ những người quanh xóm trọ cưu mang. Anh mong tôi cố gắng học hành, anh sẽ về sớm. Thời gian anh đi, tôi cảm thấy vô cùng chán nản. Tôi từ bé luôn dựa vào anh, giờ chỗ dựa không còn, tôi lêu lổng suốt ngày đi chơi bỏ cả học.

Ngày về, anh không trách tôi bỏ học mà còn thấy hối hận vì năm ấy anh bỏ tôi một mình. Tôi rất tự hào về anh, anh tôi bây giờ rất thành đạt. Anh mua cho tôi bất cứ thứ gì như bù đắp, tôi vì anh mà cố gắng học tiếp bổ túc để lấy được bằng cấp ba. Ngày đi học đầu tiên, tôi gặp em…

Chia tay em, tôi đau khổ hơn một năm trời. Tôi lao vào rượu bia như con thiêu thân, giờ nghĩ lại thấy lúc đó mình thật ngu xuẩn. Nỗi đau của tôi cũng dần nguôi. Một ngày, anh hẹn tôi ra ngoài dùng cơm để anh giới thiệu bạn gái. Tôi mừng khôn xiết. Từ trước đến giờ, tôi chưa hề nghe anh nói có bạn gái. Lúc trước tôi hỏi lý do thì anh trả lời là chưa gặp được người thích hợp.

Tôi bước vào, cảnh tượng khiến tôi tím tái mặt mày. Người con gái dáng hình quen thuộc đang cùng anh tôi cười nói chính là em. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bế tắc như vậy. Em nhìn tôi, tôi nhìn em trầm mặc. Cả bữa cơm, chúng tôi cười gượng gạo, chỉ có anh vô tư. Sau đó em gọi cho tôi. Một năm trời em mất tích, bây giờ em xuất hiện với danh nghĩa là bạn gái anh trai tôi. Bây giờ, em mới cho tôi biết lý do: “Em xin lỗi nhưng anh không thể cho em bất cứ thứ gì. Em cần anh trai anh vì anh ấy có tất cả. Anh từng nói với em rằng anh có anh trai nhưng em không ngờ chính là anh T”. Từng câu từng chữ như cứa nát ruột gan, tôi hận em sau lời nói đó. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này. Em nói đúng, tôi chả có gì, đến cả tiền cũng xài của anh trai. Sống hai mươi mấy năm trên đời, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình vô dụng.

Anh tôi rất bận, thường đi nước ngoài nên thời gian bên cạnh em không nhiều. Em bây giờ trong mắt mọi người là vợ chưa cưới của anh trai tôi. Tôi ghét bản thân vô cùng, tại sao sau bao nhiêu chuyện tôi vẫn yêu em như điên cuồng. Tôi biết em còn yêu tôi. Có lần tôi say gây chuyện, bị người ta đánh phải nằm viện. Đêm đó em vào thăm ngồi nhìn tôi thật lâu rồi hôn tôi, tôi giả vờ ngủ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi mừng lắm vì biết em vẫn còn tình cảm nhưng lý trí nhắc tôi nhớ rằng em là của anh mình.

Tôi quyết định tỉnh ngộ, tìm hiểu vài cô gái rồi đi chơi nhưng vẫn không quên được em. Tôi tỏ thái độ ghét em ra mặt mỗi lần em quan tâm lo lắng. Em nói tình cảm trước đây dành cho tôi đều là chân thành, tôi khinh chữ chân thành của em, em hiểu thế nào là chân thành đây. Em hỏi tôi tại sao lại trở nên như vậy, chẳng lẽ em làm sai gì, chẳng lẽ quá khứ và kỷ niệm của chúng tôi đều có tội. Một hôm em hẹn tôi ra nói chuyện, chẳng lẽ tôi đã quên những lời tôi từng hứa. Tôi chỉ nói vỏn vẹn một câu: “Cô đừng quên thân phận của mình, cô là người phụ nữ của anh tôi”.

Một hôm em bị sốt cao, anh tôi đang trên đường về muộn nên kêu tôi sang trông em. Ngồi bên cạnh nhìn cơ thể gầy gò của em, tôi bất giác nắm tay em thì bị em phát hiện. Em bảo tôi “thừa nhận đi, anh không từ bỏ được em”. Tôi đứng dậy bỏ ra ngoài thì bắt gặp anh trai đứng đó từ bao giờ. Tôi giải thích rằng mọi chuyện không như anh ấy nghĩ nhưng mấy ngày liền anh không nói chuyện với tôi. Sau đó anh nói biết trước đây tôi và em yêu nhau, vì có lần anh nghe được tôi và em nói chuyện nhưng anh đã im lặng. Anh xin lỗi vì đã làm tôi buồn. Anh bảo từ trước nay chưa từng cầu xin tôi, lần này xin tôi nhường cô ấy cho anh.

Tôi chết lặng. Tôi không định cướp cô ấy về. Tôi hiểu thân phận mình. Tôi kính trọng anh trai mình như vậy, làm sao tôi có thể làm chuyện như thế này với anh. Tôi nói với anh rằng tôi chưa và không bao giờ có ý định đó. Anh kể gặp em tình cờ và yêu em lúc nào không hay. Anh biết em vì cần tiền mới đồng ý yêu anh, mẹ em bệnh nặng có thời gian sắp không qua khỏi…

Tôi bây giờ không hận em nữa, chỉ cảm thấy đau lòng cho em, cho anh trai và cho bản thân tôi. Tôi yêu em lâu như vậy, yêu trước cả anh trai tôi mà bây giờ em lại là chị dâu của tôi, thật trớ trêu. Tôi phải làm sao đây? Tôi rất muốn nói với anh rằng tôi biết tôi nợ anh rất nhiều, bất cứ chuyện gì tôi cũng có thể làm cho anh, ngoài việc để cô ấy thuộc về anh. Nhưng tôi không dám, tại sao tôi có thể đối xử với anh như vậy được.

Tôi đang nghĩ đến việc đi một nơi xa nào đó học tiếp để trốn tránh chuyện này. Đêm đó, tôi đã nhắn tin cho em, nói rằng em đừng làm anh tôi đau lòng, anh ấy thật tâm thật dạ yêu em, tôi với em bây giờ đã là chuyện của quá khứ. Tôi nghĩ bản thân tôi chỉ có thể làm tới đây thôi. Vì ba chúng tôi… đến lúc tôi phải tự lo cho tương lai không làm anh tôi lo lắng nữa.

Theo Sức khỏe và Đời sống/VNE

Em nói em muốn quay về với người cũ. Em chấp nhận tất cả hình thức trừng phạt của ông trời khi đã phản bội tôi.

Tôi nhớ mãi cái ngày tôi theo đuổi em ròng rã trong khi em thì lại ghét cay ghét đắng tôi. Em nói mình đã có người yêu nên không muốn bất kỳ người đàn ông nào tán tỉnh. Khi đó người yêu em đang đi học ở nước ngoài, em đợi người ta về và kết hôn. Nhưng cuối cùng, sau hai năm chờ đợi, em nhận được một cái tin trời đánh: người yêu em đã có người con gái khác.

Lúc đó, em mới nhận ra mình đã bị phản bội. Ở phương trời ấy, anh ta vẫn yêu đương tán tỉnh người con gái kia nhưng vẫn mặn nồng với em. Vậy là anh ta bắt cá hai tay và không biết sẽ chọn cô nào. Nếu anh ta sống ở bên đó, chắc chắn sẽ bỏ em. Còn anh ta về Việt Nam, có thể em sẽ là sự lựa chọn. Vì trả thù người yêu và hận anh ta, em quyết định đồng ý làm bạn gái tôi. Tôi vì quá yêu em nên đã chấp nhận tất cả, tôi muốn được làm người đàn ông của em.

Sau vài tháng yêu đương, chúng tôi quyết định lấy nhau. Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị tất cả mọi thứ, chỉ chờ ngày đám cưới . Bạn bè ai cũng nói chúng tôi là một đôi đẹp. Bố mẹ đôi bên mừng cho chúng tôi vì dù sao hai đứa công việc cũng ổn định, mọi thứ đều có tương lai. Tôi cũng tin tôi và em sẽ là một gia đình hạnh phúc.

Bạn gái quay lưng phản bội khi ngày cưới cận kề

Ảnh minh họa.

Nào ngờ, trước ngày cưới vài tuần, người yêu cũ của em quay về. Anh ta đòi gặp em khi nào tôi không hay biết. Em cũng nói, vì không muốn tôi buồn nên em đã lén gặp anh ta. Không biết anh ta nói gì với em, vậy mà ngày hôm ấy, khi về nhà, em buồn bực, không nói năng gì. Em đã khóc, tôi cố hỏi lý do nhưng em không nói, sau này khi biết chuyện tôi mới vỡ lẽ vì em còn thương tình cũ, thấy có lỗi với anh ta nên em khóc nhiều như vậy.

Người đàn ông đó nói, anh ta đã chia tay cô gái kia, quyết định trở về và muốn lấy em làm vợ. Anh ta nói xin lỗi vì phản bội em. Anh ta biện lý do rằng, ở xa em, cuộc sống cô đơn, bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể chịu đươc. Anh ta chỉ yêu chơi bời, không có ý định kết hôn với cô gái đó. Còn với em, anh ta xác định sẽ đi đến hôn nhân. Anh ta nói, ngay cả bây giờ, khi em đã chuẩn bị lấy chồng, anh ta vẫn không ngại nếu em đồng ý lấy anh ta và hủy hôn.

Hôm ấy, em đã suy nghĩ rất nhiều thì phải. Và trong đêm em nói, muốn hủy hôn. Em nói xin lỗi tôi vì thật lòng em không yêu tôi. Em muốn ở bên người đàn ông em đã chờ đợi suốt mấy năm. Và em chấp nhận tất cả hình thức trừng phạt của ông trời khi đã phản bội tôi. Em xin tôi tha thứ, mong rằng tôi sẽ tìm được người phụ nữ tốt hơn em.

Thực sự tôi không biết mình phải làm gì và muốn gì trong lúc này. Mọi thứ sụp đổ, tôi làm sao đối diện với mọi người, gia đình, bạn bè… Tôi làm sao chịu được nỗi đau này đây? Tôi không hiểu em đang nghĩ gì, tại sao em lại đối xử với tôi như vậy?

Theo  Pháp luật và Xã hội/Ngôi sao

   Em 26 tuổi, đã có chồng, ly hôn và có con gái 2 tuổi. Hiện tại em đang làm cho một công ty du lịch, nhưng công việc không ổn định.

tu-hoi1

Tại đây em quen một người con trai chưa có vợ. Anh ấy tỏ ra mến em, rủ em đi uống nước hai lần. Lần thứ ba, thấy anh ấy thân mật quá mức, em nói cho anh ấy biết hoàn cảnh của em. Anh ấy hơi bất ngờ, nhưng vẫn nói khâm phục nghị lực của em và vẫn muốn làm bạn với em. Những lần đi chơi sau, anh ấy ôm hôn em rất lâu và rủ em đi nhà nghỉ, nhưng em từ chối.

Em cảm thấy đã yêu anh ấy, nhưng không biết anh ấy có yêu em thật lòng không? Em phải nói thế nào để anh ấy không rủ em đi nhà nghỉ? Em đang trong tâm trạng rối bời của một người đang yêu, mong nhận được sự chia sẻ và tư vấn của chuyên gia.

(tae.won.bin2212@gmai.com.vn)

Người con trai chưa có vợ có thể nảy sinh tình yêu với một phụ nữ có chồng, ly dị chồng, có con riêng bởi họ có sự hấp dẫn, quyến rũ riêng của họ. Tuy nhiên, quyết định có đi đến hôn nhân không lại là chuyện không đơn giản.

Anh ấy có yêu bạn thật lòng hay không, không ai dám đoán mò. Phải có thời gian và sự chứng minh mới có thể khẳng định chính xác. Nếu anh ấy quan tâm tới mẹ con bạn, giúp đỡ bạn những lúc khó khăn, chia sẻ với bạn những vui buồn của cuộc sống, đưa bạn đi đây đi đó, giới thiệu với mọi người thân quen mà không ngại ngùng, mặc cảm thì bạn có thể phần nào tin. Anh ấy không lén lút hẹn bạn ở quán và phê rồi rủ đi nhà nghỉ, mà tới thăm mẹ con bạn, xin phép bố mẹ bạn được quan tâm tới cả cháu bé, đưa hai mẹ con đi chơi, thương yêu cả đứa con của bạn và thường xuyên bàn bạc tới chuyện kết hôn, thì bạn có thể tin tưởng hoàn toàn.

Chấp nhận hẹn hò vô điều kiện, chấp nhận đi nhà nghỉ với anh ấy thì có thể bạn được bù đắp chút ít sự thiếu thốn tình cảm, nhưng lâu dài chưa chắc đã gìn giữ được. Đừng vì một chút mềm lòng mà để người khác lợi dụng. Mối quan hệ của bạn và anh ấy mới đang ở chặng đường đầu tiên là tìm hiểu nhau, đừng vội nghĩ đến chuyện quá xa. Có người bạn trai chia sẻ lúc này cũng là quý rồi bạn ạ.

Theo Thiên Lương (Gia đình và Trẻ em)

Trước ngưỡng cửa ba mươi, phụ nữ có nhiều lựa chọn và trong đó điều quan tâm nhất là việc có con. Có phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ, có phụ nữ chỉ chọn làm mẹ đơn thân.

o-single-mom-facebook-1427549785792-crop-1427549812826-crop1427549818129p

 “Cả hai đều dũng cảm như nhau. Thậm chí người ta vẫn nói làm mẹ một mình là những phụ nữ dũng cảm mạnh mẽ. Tôi lại thấy những phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ mới thật sự là dũng cảm.

Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn tìm lời khuyên, rằng, hãy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng ký kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu….” – Nhà văn Trang Hạ bày tỏ quan điểm của mình về bà mẹ đơn thân.

Trang Hạ nói rõ, cô không nhận xét về “trào lưu” bà mẹ đơn thân đang có xu hướng gia tăng đang gia tăng như một số điều tra đã công bố. Với tư cách là người phụ nữ đã có con, đã trải qua giai đoạn làm bà mẹ đơn thân Trang Hạ cho rằng những phụ nữ khi quyết định một vấn đề lớn trong cuộc đời hãy suy nghĩ thật kỹ càng.

Trên thực tế, những năm gần đây, trào lưu sinh con và nuôi dạy con một mình ngày càng phổ biến hơn trong giới phụ nữ trẻ. Kết quả điều tra toàn quốc về gia đình Việt Nam do Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch và Tổ chức UNICEF công bố, có khoảng 2,5% dân số sống độc thân, trong đó chủ yếu là nữ giới và đa phần trong số họ chấp nhận nuôi con một mình. Xu hướng gia đình đơn thân nuôi con ngày một gia tăng theo tỉ lệ ly hôn và lượng trí thức nữ giới tại các thành phố lớn, cũng như nhiều tên tuổi văn nghệ sĩ nổi tiếng công khai giãi bày chuyện sinh con một mình hoặc đơn thân nuôi con sau khi ly hôn.

1-ga-mai5-3f005-c494f-1427549626779

(Ảnh minh họa; tác giả: Tâm Bùi)

Theo sự phát triển, quan niệm của xã hội cũng đã thay đổi, phụ nữ không nhất thiết phải kết hôn mới sinh con. Nhiều phụ nữ do lỡ làng trong chuyện tình cảm, hay có một cú sốc về tâm lý không muốn lấy chồng nhưng vẫn muốn có con đã chọn giải pháp này. Họ khao khát làm mẹ nhưng không vì thế mà chấp nhận lấy người đàn ông họ không yêu.

Tuy nhiên, theo một chuyên gia xã hội học, khi lựa chọn nuôi con một mình, người phụ nữ nên nhìn thấy trước những khó khăn mà mình sẽ phải đối mặt. Tùy thuộc vào hoàn cảnh mà người mẹ đơn thân gặp nhiều hay ít khó khăn. Thực tế đã diễn ra cảnh nhiều người mẹ đơn thân khó khăn về kinh tế, nhất là lúc đau ốm, hoạn nạn không ai chăm sóc. Họ bị sức ép từ cha mẹ, họ hàng và chính từ bản thân mình, điều này không dễ để vượt qua.

Đặc biệt, đối với đứa trẻ, do đặc điểm giới tính (đàn ông cứng rắn, kiên quyết hơn), người mẹ dù có cố gắng đến đâu cũng không thay thế được vai trò người cha. Thông thường, những bà mẹ đơn thân sẽ cố gắng tìm cách bù đắp sự khuyết thiếu của người cha. Chính vì vậy, những đứa trẻ dễ bị nuông chiều quá mức dẫn đến sự phát triển lệch lạc.

“Những khó khăn luôn diễn ra trong đời sống của những người lưa chọn là single-mom. Song, tôi thấy đáng sợ hơn là những người bị buộc phải làm single-mom mặc dù vẫn có chồng, vẫn có gia đình. Vừa phải nuôi chồng vừa phải vượt cạn, một mình, vừa “nằm ổ” sau sinh vừa phải cáng đáng mọi gánh nặng kinh tế cũng như công việc trong gia đình. Những người mẹ “độc thân” bất đắc dĩ ấy trong gia đình nhiều tới mức, tôi đã gặp ở mẹ tôi, ở bạn bè mẹ tôi, ở bạn bè tôi, ở đời tôi, ở những người tôi gặp, tôi quen, tôi nghe kể….”, nhà văn Trang Hạ chia sẻ.

Theo Sức khỏe và Đời sống/ Dân Trí

Con bị ngã, mẹ chạy ra đỡ con dậy, vừa đánh xuống đất vừa nói: “Đánh chừa cái chỗ đất này, nó làm con mẹ ngã”. Đứa con nín bặt. Thấy con điểm kém, bố mẹ nghĩ ngay rằng “chắc tại thầy cô không nâng đỡ”, đứa trẻ đinh ninh mình vô tội… Cứ như thế dần dần hình thành nên tâm lý đổ lỗi, một căn bệnh kinh niên.

can-benh-do-loi-1

Từ lâu, các nhà tâm lý học, giáo dục học đã cảnh báo về sự lây lan của căn bệnh đổ lỗi này. Họ cho rằng một đứa trẻ nói riêng và một con người nói chung chỉ tiến bộ khi sau mỗi vụ việc biết nhận ra một phần hay hoàn toàn trách nhiệm ở bản thân.

Khi con cái học giỏi, ngoan ngoãn, thành đạt, người bố, người ông vui vẻ nhận rằng: “Con nhà công chẳng giống lông cũng giống cánh, nó giỏi như bố nó ngày xưa”, hay “Nhà có truyền thống từ mấy đời nay mà”. Vậy mà khi con cháu hư, học kém, bỏ học, vi phạm pháp luật, bố đổ lỗi cho mẹ, ông đổ lỗi cho bà và cả hai đồng thanh hô: “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”.

Lớn lên một chút, đứa trẻ học được cách đổ lỗi của người lớn, hoặc người lớn vô tình hàng ngày gieo vào đầu óc của chúng những lỗi lầm của người khác. Học kém, nó bảo tại thầy giáo giảng nhanh, nó không nghe được. Bỏ học đi chơi điện tử, bị cha mẹ bắt được, nó bảo tại bạn A, bạn B rủ con. Bị thi lại môn nào đó, cả bố và mẹ nghĩ rằng: “Hay tại hôm 20/11 mình quên không tặng… hoa cho cô?”. Hai đứa trẻ xích mích, đánh cãi nhau, bố mẹ chạy ra bênh con, mắng té tát con nhà khác rằng: “Mày mất dạy, con tao nó làm sao mà mày gây sự!”. Rồi có khi cả hai bên bố mẹ vào cuộc, thi nhau nói tốt cho con mình, nói xấu con người, dần dần thành cuộc khẩu chiến bất phân thắng bại. Trong khi đó hai đứa trẻ đã làm lành và tiếp tục chơi với nhau rồi.

Tâm lý đổ lỗi được học từ nhỏ, nó còn đeo đẳng con người theo suốt cuộc đời. Khi thành công trong công việc, học hành, sự nghiệp, người ta không tiếc lời tự khen ngợi bản thân. Khi nói về những thất bại, người ta thường tìm những nguyên nhân từ bên ngoài như tình hình chính trị xã hội bất ổn, khủng hoảng kinh tế toàn cầu, thiên tai, dịch bệnh, văn hóa độc hại…

Trong các bản kiểm điểm cá nhân, mục “Ưu điểm” được viết khá dài, đầy đủ. Nào là có sự nỗ lực của bản thân, không ngừng học hỏi vươn lên, biết tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè, đồng nghiệp, biết nắm bắt thời cơ, vận dụng sáng tạo kinh nghiệm của những người đi trước…

Nhưng gần như đã thành “thói quen”, trong phần “Khuyết điểm” người ta viết rất sơ sài. Có trường hợp phải “vắt óc” ra để nghĩ ra một vài khuyết điểm nho nhỏ như: “Tinh thần đấu tranh phê và tự phê còn hạn chế”, nào là: “đôi lúc còn rụt rè, khiêm tốn quá mức”.   1-23205-20140311083032-1427356286661

Một tờ báo có nội dung không hay, bán được ít, ban lãnh đạo đổ lỗi ngay cho “văn hóa đọc của người dân ngày càng giảm sút”. Một quán ăn phục vụ tồi, khách hàng bỏ sang quán bên cạnh, chủ quán ế khách nghĩ ngay rằng do chủ quán bên kia “chơi xấu”, lôi kéo khách của mình. Cứ như vậy, khó mà có sự tiến bộ, thành công!

Chúng ta nói nhiều đến dạy cho con em mình giá trị sống, kỹ năng sống. Nhưng một trong những kỹ năng quan trọng nhất là nhận ra “giá trị đích thực” của mình và dũng cảm nhận ra sai lầm của mình mỗi khi thất bại. Thất bại có thể dìm người này xuống bùn đen, nhưng nó cũng có thể là mẹ của thành công đối với người khác.

Trong việc rèn kỹ năng này, cha mẹ, thầy cô, người lớn phải làm gương. Con học kém, cha mẹ mạnh dạn nói với con rằng bố mẹ có một phần trách nhiệm, chưa thực sự quan tâm và giúp đỡ con. Con ngã, nhắc con gượng đứng dậy và hỏi con có biết tại sao con ngã không? Nếu trẻ không nhận ra, hãy cho trẻ thấy do nó vội vàng, bất cẩn, cần chú ý lần sau. Cứ như vậy, trẻ em hình thành thói quen tìm ra những khiếm khuyết, sai lầm của mình để có hướng khắc phục, để tiến bộ.

Căn bệnh đổ lỗi tuy không làm chết người, nhưng nó làm hư hoại tâm hồn, trí tuệ, càn bước đường phát triển của cá nhân và cộng đồng, rất cần mọi người quan tâm và chung tay khắc phục!

Theo Đinh Đoàn (Gia đình & Trẻ em)