Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Xây tổ ấm

0 1113

Chuyện “ăn phở” luôn bàn tán xôn xao trên các diễn đàn, các mặt báo và len lỏi tới từng con phố, từng gia đình. Làm gì khi biết chồng ngoại tình, là câu hỏi nhức nhối của nhiều chị em phụ nữ.

Chắc tôi “chết” mất

Là câu nói đầu tiên của chị Hoàng Thị Lê (Hoàng Mai, HN) khi được hỏi. “Bây giờ tôi đang yêu chồng, yêu con như thế, tự nhiên một ngày nghe tin chồng bồ bịch thì có lẽ… tôi chết. Nếu chồng có bồ, tôi cầu mong anh đừng cho tôi biết, (Tôi chỉ nói điều này với bạn thôi nhé, nếu chồng biết mình yêu anh ấy như thế, lại làm kiêu thì… khổ), (cười).

Thực sự, từ khi lấy chồng, tôi chỉ biết có anh ấy, sinh cho anh hai đứa con đẹp như tranh, nhà cửa, ôtô đàng hoàng. Chưa lúc nào tôi nghĩ rằng mình hoặc chồng mình sẽ phản bội nhau. Chúng tôi thực sự rất yêu thương và rất cần nhau. Chồng tôi là chỗ dựa lớn nhất về tinh thần. Eo ôi, tôi sẽ không dám tưởng tượng tiếp về điều đó.

Thương con, thương cả mình

Chị Phạm Thị Hà Phương (Thanh Ba, Phú Thọ) chia sẻ: Nếu biết chồng có bồ, tôi chỉ thương con. Nếu thực sự vợ chồng không còn tình cảm nữa, thì tốt nhất là nên chia tay. Thế nhưng, người khổ nhất sẽ là con cái. Bé nhà tôi, một ngày bố không ở nhà là mếu máo tìm. Bạn không thể tưởng tượng nổi niềm vui của con trẻ khi cả gia đình đầy đủ sum họp, sau một ngày đi học, đi làm. Nhìn những đứa con thiếu bố hoặc mẹ tội lắm, chắc chắn chúng sẽ không phát triển toàn diện về tinh thần.

Chị Phương ngập ngừng chia sẻ tiếp: Thương con nhất, nhưng cũng thương mình nữa chứ. Đàn ông chia tay rồi rất dễ có gia đình mới. Còn phụ nữ thì ít cơ hội hơn. Nếu tôi nhớ không nhầm thì tỉ lệ tái hôn của phụ nữ thấp hơn nhiều so với nam giới.

Khuất mắt trông coi

Có lẽ sẽ không ai dám chắc 100% là chồng mình không bao giờ ngoại tình. Tôi cũng nằm trong số đó, chị Minh Thư (đường Kim Liên mới, HN) cho biết. Nếu chồng tôi ngoại tình, tôi cũng không thể ngăn cấm được anh ta. Tuy nhiên, đừng bao giờ để tôi nghe, nhìn thấy. Tôi cũng sẽ không bao giờ đi theo dõi chồng hay đánh ghen ầm ĩ ngoài đường. Điều đó sẽ chỉ làm tôi tổn thương hơn mà thôi. Tôi luôn cần bố cho các con của tôi, vì thế, tôi yêu cầu anh tôn trọng những quy tắc tình cảm mà tôi đặt ra.

 Làm gì khi biết chồng ngoại tình?

Luôn độc lập và tự chủ

Có thể tôi là người lý trí, tôi chưa bao giờ đặt trọn niềm tin vào đàn ông. Tôi nhớ mãi lời khuyên của ông hàng xóm dành cho bố tôi: “Con gái lấy chồng rồi, đừng cho nó tất cả. Biết chàng rể của mình sau này thế nào? Nếu định cho con thứ gì, hãy giữ lại cho nó”. Đó là kinh nghiệm “xương máu” mà ông bà đang phải trải qua. Họ chỉ có hai cô con gái, cô nào cũng lấy được chồng giàu có, điển trai. Tưởng rằng đây sẽ là niềm vui tuổi già, nhưng bỗng nhiên chàng rể đầu sinh đổ đốn, cờ bạc phải bán hết nhà cửa rồi về đánh đập vợ con. Sau gần hai mươi năm lấy chồng, con gái lại trở về ở cùng bố mẹ, trắng tay, mang theo hai đứa con nhỏ. Ông bà phải nuôi con, nuôi cháu.

Theo tính toán của Wylliam Joy, một nhà xã hội học người Mỹ, thì trung bình một người sống ở thành phố New York hiện nay có thể có quan hệ với 500 người. Nếu bạn là người có sức hấp dẫn và chỉ cần một trong số đó nảy sinh tình yêu với mình đã đủ đe dọa mối quan hệ tình cảm giữa hai người.


Tôi cho rằng, khi phụ nữ độc lập và tự chủ về tài chính thì cũng tự tin hơn. Họ sẽ vững vàng trước những va vấp trong cuộc sống. Và, tất nhiên, trước những cú sốc tình cảm, ví dụ như phát hiện ra chồng cặp bồ, họ sẽ bình tĩnh hơn và tìm cách vượt qua dễ dàng hơn. Chị Chu Thị Hảo (Cầu Diễn, HN) cho hay.

Ép chồng vào trách nhiệm

Cô bạn tôi đã từng phải “ra tay” giải quyết chuyện tình cảm của chồng với một cô bé mới lớn (học lớp 12) thì quả quyết: Phải ép các ông ấy vào bổn phận và trách nhiệm. Hôn nhân là sự ràng buộc về pháp lý, nhưng không ràng buộc được tình cảm. Tôi biết, mình sẽ không quản lý được chồng, ngay cả khi anh ta ở ngay bên cạnh mình. Trong thời đại này, chỉ cần 15 – 20 phút, nếu thích anh ta đã có thể liên lạc hay gặp gỡ người tình. Vì thế, tôi luôn “nghĩ ra việc” để anh tập trung “chuyên môn” mà bỏ tính “léng phéng” bên ngoài.

Từ một mảnh đất được bố mẹ cho, chúng tôi đem cắm sổ đỏ, vay tiền mua thêm mảnh nữa. Tôi ra quy ước, lương anh để trả gốc và lãi ngân hàng, còn tôi sẽ lo tiền sinh hoạt, học tập của cả gia đình. Nói thật, mỗi tháng trừ tiền ngân hàng, anh phải rất khéo mới đủ thu chi cho nhu cầu bản thân, lấy đâu tiền bao gái.

Chuyên gia tư vấn nói gì?

Nhà xã hội học Francois Sagan gọi ngoại tình là “căn bệnh trầm kha của xã hội hiện đại”, vì thực ra ngoại tình thời nào cũng có nhưng chưa bao giờ nó “bùng nổ” như vài ba thập kỷ gần đây, thậm chí có người gọi là “mốt ngoại tình”.

Theo chuyên gia tâm lí Trịnh Trung Hòa, khi phát hiện chồng ngoại tình, chị em thường tìm mọi cách ngăn chặn từ bên ngoài, giám sát nghiêm ngặt, nhưng họ không biết rằng, đa số trường hợp ngoại tình, chủ yếu không phải do các nguyên nhân từ bên ngoài mà lại chính là từ bên trong, làm cho tế bào gia đình rệu rã, rạn nứt, tạo kẽ hở cho kẻ thứ ba xâm nhập.

Ông Trịnh Trung Hòa nói thêm: Muốn chống ngoại tình tận gốc, không phải bằng cách nhân danh vợ hay chồng để quản lý nhau thật nghiêm ngặt mà phải bằng cách tăng cường lực hấp dẫn giữa hai người. Làm sao để vợ chồng luôn hấp dẫn nhau về ngoại hình, giọng nói, điệu cười, quyến rũ tình dục, thoả mãn các nhu cầu vật chất; Hòa hợp về tâm hồn, tư tưởng, tính cách. Cả hai cần phải không ngừng nỗ lực đầu tư công sức cho chất lượng hôn nhân, củng cố hạnh phúc gia đình.

Theo Thảo Vân (Gia đình và Trẻ em)

0 1165
Ngoài lời nói, con người còn có một phương tiện giao tiếp khá hữu hiệu. Đó là ngôn ngữ không lời. Chị em hãy học cách giao tiếp không lời để nhận ra tình yêu của người chồng, bởi đàn ông ít thể hiện tình yêu bằng lời nói.

 Năm dấu hiệu chồng yêu vợẢnh minh họa.

Mắt nhớn nhác tìm kiếmNhiều anh chồng khi ở cạnh vợ không nói “anh yêu em”, không âu yếm, ôm ấp vợ, khiến vợ tưởng anh ta lạnh nhạt hay không yêu mình. Song mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên anh ấy nhớn nhác tìm kiếm xem vợ đã về chưa, đi đâu. Đã có bà mẹ chồng bực mình khi thấy con trai về đến nhà, chưa dựng xe đã hỏi: “Nhà con về chưa”. Có cô con gái mách với mẹ rằng: “Cứ về đến nhà là bố hỏi mẹ đi đâu rồi”, khiến chị vợ cười tít mắt. Những người vợ ấy hiểu rằng dù anh ấy không nhắc đi nhắc lại câu nói anh yêu em, nhưng anh ấy muốn được ở bên vợ, nhìn thấy vợ và chỉ yên tâm khi vợ ở nhà. Đây là một trong những biểu hiện tình yêu ở đàn ông mà chị em cần ghi nhận. Sợ nhất là ông chồng không cần biết vợ đi đâu, làm gì, bởi với anh ấy, vợ không tồn tại trong tim.

Thích rủ vợ đi gặp bạn bè

Hãy học cách cảm nhận tình yêu không lời để bổ sung cho những gì người ta không thể nói bằng lời. Điều này sẽ làm tăng cường khả năng giao tiếp của con người, tạo ra khả năng truyền cảm vô hạn của chúng ta. Một điều nữa muốn nhắc các bà, các chị rằng điều người đàn ông sợ nhất ở người phụ nữ là sự lắm lời.

Có những chị vợ khi chồng rủ đi gặp bạn bè của anh ấy hoặc đi ăn nhậu cùng đám bạn thì lại nổi máu lười, từ chối. Chị vợ ấy dại dột, chị đâu có biết anh ấy rất yêu chị, rất hãnh diện về chị, muốn thể hiện cho mọi người biết mình hạnh phúc thế nào khi có vợ và cũng muốn khoe khéo, bạn bè rằng mình có cô vợ hết ý. Tại sao chị em lại bỏ lỡ cơ hội làm chồng đẹp lòng như vậy. Chị em đừng ngại rằng đàn ông họ có chuyện riêng tư, không muốn phụ nữ biết mà từ chối. Khi nào đàn ông có chuyện bí mật, họ sẽ không rủ vợ đi cùng. Còn khi đã muốn vợ đi cùng, nghĩa là chỉ có chuyện vui vẻ mà thôi. Nếu chị em muốn làm nũng tí chút, hãy nói rằng: Em xấu xí, lại già thế này, đi gặp bạn bè, liệu có làm anh xấu hổ không? Chắc chắn chị em sẽ được anh ấy hé lộ rằng em vẫn đẹp, vẫn trẻ lắm!

Thiết thực chứ không lãng mạn

Xin chị em đừng giận nếu vào ngày 8/ 3 hay sinh nhật mà các ông chồng không mua một bó hoa hồng to đùng, một món quà quý giá mà chỉ đưa ít tiền bảo em thích gì cứ mua. Cũng đừng chị nào giận khi chồng không mua bánh ga tô mà lại chở mấy mẹ con đi ăn tiệm. Khi thành vợ chồng rồi, đàn ông thích vứt bỏ bớt những rườm rà, thủ tục, thích thể hiện tình yêu bằng hành động thiết thực.

Có chị em phụ nữ khôn ngoan nhận ra những hành động thể hiện tình yêu ấy của chồng và đón nhận vui vẻ. Có anh chồng thú nhận rằng anh ấy chỉ mua hoa, mua quà tặng người yêu trước kia thôi, chứ còn vợ phải là vợ – thiết thực mà không kém phần ấm áp.

Có cô bán hoa và quà lưu niệm đã nhận xét: Mấy anh tuổi ngoài 30 vào hàng mua hoa và quà cho vợ đâu. 10 anh thì đến 8 anh là mua cho bồ nhí!

Ham việc cũng là vì tình yêu

Đã có người vợ trách cứ ông chồng rằng: “Anh có thương yêu gì em đâu. Suốt ngày anh chỉ có công việc và công việc”. Chị vợ đâu có biết rằng khi đã cưới nhau rồi, người đàn ông có ý thức mình là trụ cột gia đình. Đỉnh cao của tình yêu lúc này là tinh thần trách nhiệm. Anh ấy cố gắng làm việc, kiếm tiền có phải đâu để anh ấy ăn chơi riêng, mà muốn bảo đảm cho vợ con một cuộc sống vật chất không quá thiếu thốn. Giá các bà vợ biết được điều ấy, quan tâm chăm sóc người chồng bằng một vài cử chỉ nho nhỏ như nhắc anh ấy đừng quá ham việc mà hại sức khoẻ, pha cho anh ấy cốc nước mát khi anh ấy đi làm về, đỡ anh ấy một vài việc lặt vặt… chắc chắn người chồng sẽ vô cùng hạnh phúc và sẽ lại lao vào làm việc quên mình vì gia đình.

Quan tâm đến gia đình bên vợ

Đây cũng là một trong những biểu hiện của tình yêu đối với vợ của những người chồng. Thấy bố mẹ vợ ốm đau, anh ấy lo lắng, sốt sắng. Thấy nhà ngoại có việc, anh ấy xắn tay áo lên lao vào làm, không nề hà bất cứ việc gì.

Chị em thử nghĩ xem, nếu không vì muốn đẹp lòng người vợ, không vì tình yêu với vợ thì các anh chồng đối xử với gia đình nhà vợ tốt sao được. Nếu nhận ra điều này, chị em hãy mỉm cười trong lòng, biết rằng chồng mình yêu mình lắm, cho dù anh ấy không nói bằng lời.

Theo Duy Bình (Gia đình và Trẻ em)

0 656
… “Khi gần gũi nhau, người chồng nào cũng muốn mang lại cho vợ những giây phút hạnh phúc. Nhưng khi vợ tỏ ra không có hứng thú, người đàn ông cũng “cụt hứng” luôn”; “Nhiều đêm định yêu vợ, song thấy cô ấy có vẻ không muốn, tôi nén lòng mình, lấy sách ra đọc cho khuây khỏa”….

Khi vợ như "khúc gỗ"Ảnh minh họa.

Thực tế, những người vợ lạnh lùng như khúc gỗ, hững hờ với chuyện “yêu nhau” không hiếm gặp. Một số chị em lạnh lùng kinh niên, tức là từ trước đến nay vẫn thế. Có người vợ, trước đó khá nồng nàn, sau này lại nguội lạnh dần.

Lý do thứ nhất là giáo dục gia đình. Ngay từ nhỏ, hay lúc mới lớn, cô gái được gia đình bảo vệ cẩn thận, sợ con hư hỏng hay bước vào yêu sớm, dẫn tới tình trạng “khôn ba năm, dại một giờ”, nên những bà mẹ (và cả các công bố) ra sức “bôi nhọ tình dục”, nói rằng đó là “chuyện bậy bạ”, “chuyện thấp hèn”. Thế là hình thành trong đầu cô gái ác cảm với chuyện nam nữ, coi đó chỉ là nghĩa vụ, chẳng chú ý tới việc mình có khoái cảm hay không, chỉ đáp ứng khi chồng đòi hỏi, hệt như người mẹ cho con bú khi nó… khóc vậy.

Nhưng lý do chính dẫn tới tình trạng phụ nữ bị nguội lạnh chính là sự căng thẳng, sức ép từ công việc gia đình, cơ quan. Nếu người vợ quá bận rộn ở công sở, về nhà lại chân năm tay mười lao vào việc nhà đến mức “thở không ra hơi”, rồi lo lắng chuyện có thai ngoài ý muốn, nhà ở chật chội, vợ chồng không có phòng riêng, con cái quấy khóc, bố mẹ già khó ngủ, ho hắng liên tục… thì cũng khó mà toàn tâm toàn ý với chuyện yêu chồng.

Ngoài ra, sự nhàm chán, đơn điệu trong “trận chiến vợ chồng” cũng khiến cho cả vợ và chồng đều mất hứng thú. Món ngon ăn mãi cũng chán, huống chi chuyện “yêu nhau” là việc rất cần cảm xúc, cảm hứng, sự thăng hoa, lãng mạn và nghệ thuật. Nếu người chồng vô tâm, chỉ chăm chú vào việc làm sao mình đạt được khoái cảm, mà quên rằng “đối tác” cũng cần được chăm sóc, yêu thương, thì người vợ có cảm giác mình đang bị “bóc lột”, đang là người phục vụ chồng, nên “làm theo nghĩa vụ” là chuyện đương nhiên. Đổi mới cung cách, hình thức, khung cảnh xung quanh, thời điểm và tư thế… là những điều cần làm, tránh cho tình dục trở nên đơn điệu.

Để khắc phục tình trạng vợ “khô như ngói”, người chồng hãy chia sẻ việc gia đình với vợ, tạo ra những niềm vui nho nhỏ, bất ngờ mỗi ngày. Người chồng không nên vội vã nài ép vợ khi chưa có đủ điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Đặc biệt, người chồng cũng phải học cách giao tiếp với vợ, luôn luôn làm mới bản thân và bầu không khí gia đình. Chỉ có tình cảm đẹp mới khơi gợi tình dục đẹp mà thôi.

Ngoài ra, tình dục vừa là một khoa học, nó cũng là một nghệ thuật. Mỗi người chồng (kể cả người vợ) phải đọc sách báo, tìm kiếm tài liệu, trang bị cho mình kiến thức, kinh nghiệm về sinh hoạt vợ chồng. Người ta nói không có người phụ nữ lãnh cảm, chỉ có những người chồng chưa biết làm cho người vợ trở nên hào hứng mà thôi. Bản nhạc có hay hay không, chất lượng cây đàn chỉ là một mặt. Nếu cây đàn quý giá bạc tỉ mà rơi vào tay một nghệ sĩ chơi đàn tồi, cũng khó mà có được tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời.

Theo Đinh Đoàn (Gia đình và Trẻ em)

0 396
Mang bầu gần tới tháng sinh nhưng đêm qua Linh phải đi taxi đến quán nhậu đón chồng xỉn vì liên hoan tất niên. Chị than nhà cần dọn, việc Tết chưa xong mà chồng suốt ngày nhậu.

Chẳng hiểu từ bao giờ người ta cứ so sánh “vui như Tết”, chứ mỗi dịp năm hết, Tết đến, tôi lại có dịp chia sẻ nỗi buồn với nhiều chị em đến nhờ chuyên gia tư vấn, mà nguyên nhân chính là chồng con nhậu nhẹt quá đà “Tháng ăn chơi…”. Mới đây tôi nhận được yêu cầu trợ giúp của chị Linh, tư vấn qua chat. Cô ấy hết để biểu tượng mặt méo lại đến khóc ròng vì nỗi chồng liên miên tất niên, nhậu nhẹt với các nhóm bạn mà chả thiết gì đến nhà cửa đang sửa, vợ mang bầu sắp sinh. Đêm qua mưa lạnh là thế mà cô phải đi taxi đến đón chồng ở quán nhậu về. “Thật không thể hiểu nổi”, là những gì cô ấy đang nghĩ về thói quen này của chồng.

“Truyền thống nó thế ấy…”

Thực ra, có rất nhiều thói quen chưa tốt vẫn được mọi người chấp nhận thậm chí là cổ vũ bằng cách viện những lý do vô cùng chính đáng. Ví dụ, trong trường hợp này thì những ông chồng hay tiệc tùng sẽ lấp liếm thói xấu của mình bằng những cớ như truyền thống ăn tết Nguyên đán của người Việt:

“Một năm là mấy tháng xuân

Ăn chơi cho thỏa phong trần ai ơi”

Cùng với truyền thống ăn chơi ngày tết, cánh đàn ông còn được cỗ vũ bởi rất nhiều quan điểm kiểu “Nam vô tửu như cờ vô phong”. Vậy nên, các ông chồng gần như tha hồ chén chú, chén anh trong những dịp lễ tết mà chả phải lo nghĩ gì.

 Làm gì để chồng bớt nhậu dịp Tết?

Ảnh minh họa: Abcnews.go.com.

Những hậu quả khôn lường của “vui” quá đà

– Đầu tiên là tai nạn giao thông, đột quỵ do bia rượu. Các bệnh viện lớn như Bạch Mai, Việt Đức, Chợ Rẫy… mỗi năm lại công bố nhiều con số giật mình về các vụ tai nạn thương tâm trong dịp này.

– Tiếp theo là những mâu thuẫn trong gia đình được dịp bùng phát. Năm nào cũng vậy, cứ sau dịp nghỉ Tết là chúng tôi lại nhận được vô số các ca nan giải từ chuyện mâu thuẫn gia đình. Thường thì ngày Xuân với đàn ông là nghỉ ngơi, chè chén nhưng với phụ nữ là những ngày tất bật nhất năm. Người giúp việc nghỉ, con cái ở nhà không đi học, rồi việc làm cơm cúng, trang trí, dọn dẹp nhà cửa khiến chị em mệt mỏi, cuống quít, từ đó trở nên nóng tính hơn ngày thường. Thêm vào đó, cảnh người thì làm không hết việc, người chỉ bầy việc ra khiến các cặp vợ chồng không ít lần mâu thuẫn, nhỏ thì lời qua tiếng lại, nặng hơn thì đập bàn đập ghế và hơn thế nữa.

– Do sức khỏe đã phung phí trong cả chục ngày nghỉ nên nhiều người rất khó bắt đầu công việc năm mới với một cơ thể rệu rã hoặc hưng phấn quá đà.

– Còn một hệ lụy nữa mà nhiều khi chúng ta không thấy ngay hậu quả, đó chính sự ảnh hưởng theo kiểu vòng tròn với con cái. Những em bé trai sẽ học được từ cha rằng ngày Tết thì đàn ông được quyền vui chơi, nhậu nhẹt. Còn những em bé gái sẽ giống mẹ khi chấp nhận rằng, dịp lễ quan trọng nhất này, phụ nữ phải đảm đang nội trợ, chăm sóc nhà cửa và con cái… Chính những định kiến như thế sẽ tồn tại trong tiềm thức con trẻ hơn cả những gì mà cha mẹ dạy dỗ.

Các bà vợ có thể làm gì để thay đổi?

Thực chất, việc thay đổi một tập quán là không hề dễ dàng, nhất là bằng cách ôn hòa. Cái gì cũng cần có thời gian. Nếu chị em muốn chồng không nhậu nhiều quá trong dịp Tết thì có thể trước đó, từ khi chưa Tết, các bạn đã cần cùng chồng “đàm phán” về việc ấy rồi. Rất nhiều chị cứ đợi đến Tết mới ca với chồng rằng: “Anh phải giúp đỡ em việc nhà” hay “Anh không được đàn đúm bạn bè đấy nhé!”… mà không để ý rằng thói quen “chén chú, chén anh” đã trở thành bạn đồng hành của ông chồng từ lâu rồi, rất khó thay đổi.

Ngay trong các ngày bình thường, vợ chồng cũng nên phân chia công việc theo trách nhiệm và năng lực, nguyện vọng của cả đôi bên. Nhiều người vẫn nghĩ bình đẳng giới nghĩa là vợ nấu cơm thì chồng rửa bát, còn khi chồng uống rượu thì vợ uống bia… nhưng đâu phải thế. Bình đẳng giới nghĩa là vợ và chồng được tạo điều kiện để làm tốt những việc mình có khả năng. Ví dụ, nếu anh chồng giỏi chơi với con thì cứ chơi với con, vợ giỏi trang trí, bầy biện nhà cửa thì cứ tha hồ sáng tạo. Phân chia công việc rõ ràng như thế cũng là cách để vợ chồng cũng được vui chơi ngày Tết, cùng được thấy hứng thú khi năm mới tới. Tôi tin chắc, nhiều ông chồng ngày nay luôn sẵn sàng cùng vợ chia sẻ việc nhà chứ không đến nỗi chỉ biết ăn nhậu và bầy bừa.

Ngoài ra, nếu chị em muốn dần giúp chồng từ bỏ thói quen xấu là nhậu quá đà, hãy tách biệt hành vi nhậu với con người chồng. Hãy xác định rằng nhậu quá đà là một thói quen chưa tốt và dù khó thì vẫn có thể kiên trì để thay đổi nó thành một thói quen tốt hơn, chứ nó không phản ánh bản chất của ông chồng. Có thể nói với anh ấy rằng “Anh là người chồng, người cha tuyệt vời, chỉ có điều hay nhậu quá đà”, thay vì “Anh chẳng làm được gì cả, chỉ suốt ngày say xỉn”…

Khi chia sẻ với chồng về việc nhậu, cần chọn thời điểm thích hợp. Trước hết, việc chọn thời điểm tốt sẽ giảm nguy cơ bị bạo lực từ chồng. Sau nữa, nói chuyện với một người tỉnh táo và không bị hạn chế về nhận thức cũng khiến họ hiểu hơn điều mình muốn nói.

Chị em hãy đưa ra các lý do thuyết phục cho câu hỏi “Tại sao anh cần từ bỏ thói quen nhậu nhẹt?” bằng các yếu tố liên quan đến sức khỏe, an toàn giao thông, việc dạy dỗ con cái, xây dựng hình ảnh tốt về bản thân. Đừng nói với giọng chì chiết, buộc tội và kể lể thêm những điều chưa đúng của đối phương nhưng không liên quan. Ví dụ như nhiều bà vợ có thói quen nhân tiện chồng nhậu nhẹt thì kể hết các tật xấu khác như bẩn, lười tắm, để đồ lộn xộn… Điều đó thực tế lại khiến cho cuộc nói chuyện của hai vợ chồng trở nên căng thẳng và chẳng giải quyết được vấn đề cần thiết. Thay vì chỉ trích, hãy tôn trọng đối phương và giúp đỡ họ khắc phục nhược điểm.

Thay đổi thói quen của một người luôn cần sự kiên trì và khích lệ với mỗi thay đổi của họ. Nếu hôm 30 họ còn uống 5 chai mà ngày mùng một chỉ uống 4 chai, đó đã là một thành công cần được khuyến khích ngay. Thêm vào đó, nếu chồng bạn là người bố yêu con, hãy chọn những lúc anh ấy kiềm chế được bản thân mà khen ngợi ngay trước mặt con, chẳng hạn thể hiện mong muốn con sau này cũng giống bố vì bố rất tỉnh trước các lời mời hại cho sức khỏe.

Bên cạnh việc mềm mỏng, chị em cũng cần có thái độ cương quyết nếu xẩy ra các tình trạng quá đà. Nếu ông chồng là người lái xe đưa đón cả nhà thì phải yêu cầu không được lái xe, gọi taxi khi đã quá chén. Dù thế nào, điều quan trọng nhất vẫn là giữ gìn an toàn cho các thành viên trong gia đình. Sau đó, khi chồng đã tỉnh rượu thì vợ có thể đưa hóa đơn xe taxi để chồng thanh toán và đề nghị chịu trách nhiệm về hành vi quá đà của mình.

Cuối cùng thì chúc các chị em và gia đình một năm mới dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng và yên ấm trong gia đình.

Theo Sức khỏe và Đời sống/vnexpress

0 887
 “Mẹ chồng, nàng dâu” vẫn luôn là cuộc đối đầu nảy lửa và “lâu bền” nhất trong lịch sử gia đình. Những nguyên nhân đã được lý giải từ sâu xa đến bộc phát và luôn cập nhật những kiến thức khoa học hiện đại nhất của lịch sử, di truyền, tâm sinh lý… Nhưng làm sao hoá giải hiềm khích, thay được đối thoại cho đối đầu và nhất là làm sao được lòng cả hai để không phải nhận những tối hậu thư kiểu “Giữa mẹ và vợ, anh chọn ai?”, là nỗi niềm rất thật của các đấng mày râu.

Mẹ và vợ, anh chọn ai?

Ảnh minh họa.

Khi kinh nghiệm đối đầu với khoa học

Mọi chuyện êm ả với gia đình của Hoàng cho đến khi vợ anh sinh con. Mẹ anh thương con, quý cháu, bỏ vườn, cậy con chăm chồng tay nải lên thành phố chăm con dâu. Vợ anh vốn là người biết điều, trong những lần về quê chồng hay đón người nhà quê lên chơi, cô chưa để mất lòng ai bao giờ, mẹ anh vẫn tự hào có được cô dâu hiểu biết, khéo léo. Vậy mà…

Mẹ anh tự hào mát tay nuôi 5 con khôn lớn khoẻ mạnh, ăn học thành người. Vợ anh trước khi sinh đã theo học lớp chuẩn bị làm mẹ, gối đầu giường rất nhiều cẩm nang, bí quyết, cách thức chăm sóc trẻ từ sơ sinh đến 5 tuổi. Vậy là hàng ngày, hàng giờ, từ âm thầm đến ầm ĩ, những cuộc tranh luận giữa kinh nghiệm và khoa học lại nổ ra xung quanh việc làm sao để chăm sóc bé cho tốt. Từ chuyện ăn kiêng của sản phụ, chuyện vệ sinh, bao lâu sau khi đẻ thì tắm…

Lúc đầu con dâu tăm tắp nghe mẹ chồng, dù vẫn còn ấm ức, nhưng càng về sau thì càng lý lẽ: “Mẹ xem quyển sách này mà xem, họ nói rõ ràng mà, không làm như các cụ nhà mình đâu”; “Mẹ ơi, bây giờ nuôi con không như ngày trước đâu”. Mẹ chồng lúc đầu còn thoải mái, sau dằn dỗi: “Tôi nuôi mấy đứa con rồi mà lại không biết à!”. Sau bà dỗi thật, bà bỏ cơm rồi đòi về. Hoàng hỏi, bà nhát gừng: “Tôi ngu dốt không chăm được con dâu, cháu nội hiện đại, tôi về”. Buổi tối Hoàng hỏi, vợ trả lời bằng một trận lụt nước mắt rồi nức nở: “Con em em phải xót chứ, nuôi khoai sắn như bà nhỡ có thế nào, anh có chịu không?”.

Khi nạn nhân là trọng tài

Trọng tài của cuộc đấu tay đôi giữa mẹ và vợ luôn được chọn duy nhất là người con trai, người chồng. Cả hai đối thủ đều không tiếc sức vận động hành lang. Bênh mẹ thì “phụ tình”, bênh vợ thì “bất hiếu”, trọng tài bất đắc dĩ thành nạn nhân thực sự.

Nếu như các “đối thủ” còn bận “bới bèo ra tội” địch thủ thì nạn nhân chỉ biết tiếc ngọc thương hoa. Mẹ vất vả nuôi con, vợ đầu gối má kề… chao ôi! Lời khuyên của các chuyên gia trong trường hợp này là mềm nắn rắn buông. Người đàn ông cần lắng nghe và thấu hiểu cả hai phía. Nhưng đây là một nhiệm vụ bất khả thi mà theo như các “nhân chứng” thì càng xuống nước các bà càng… làm già!

Anh bạn tôi – người đã có thâm niên sống chung cùng với vợ và mẹ gần hai mươi năm rút ra kết luận: Mẹ chồng nàng dâu có mâu thuẫn với nhau một thì mình phải mâu thuẫn với cả hai bà mười, như vậy hai bà sẽ phải nhanh chóng kết tình thân lại ngay. Mẹ nói xấu con dâu, nếu con trai nói cứng, bà thấy nó thế thì con bỏ luôn, hẳn các bà sẽ xuống nước. Vợ cằn nhằn mẹ chồng, mình nói cứng lại, cô không chấp nhận được bà thì tôi lấy người khác. Còn nếu cả hai bà cùng làm găng thì cứ mở cửa đuổi luôn, lần sau có thách cũng không dám “đối đầu” ra mặt.

 Theo Ngọc Lĩnh (Gia đình và Trẻ em)

 

0 475
   Có những khi con muốn bố mẹ lắng nghe con, dù chỉ một chút thôi

Giá như bố mẹ lắng nghe

– Là khi con gọi cho bố, mừng rỡ: “Bố ơi! Con vừa được cô giáo khen là có cách giải độc đáo cho bài toán này đấy”. Đáp lại, bố chỉ thờ ơ: “Vậy hả con?”

  • Là khi con hân hoan chạy ra chỗ mẹ: “Mẹ ơi, vào mà xem, bài viết của con có trên báo Thiếu niên tiền phong này.” Nhưng mẹ lại đang mải cắm cúi vào bản báo cáo tổng kết cuối năm của cơ quan.

  • Là khi những ngón chân con tím bầm, sưng mọng vì sương giá. Con nhăn nhó: “Chân con đau lắm, đi chẳng nổi nữa”. Thật ra, con chỉ cần bố mẹ nhắc con pha nước muối để ngâm chân thôi.

  • Là khi con lo lắng trước kỳ thi chuyển cấp. Con run rẩy: “Chắc là con chẳng đỗ vào lớp chọn đâu, các bạn khác làm bài tốt thế cơ mà!”. Giá như mẹ nắm lấy tay con mà an ủi: “Đừng lo, con gái!” thì con sẽ thấy vững tin bao nhiêu. Đằng này, mẹ chỉ lạnh lùng: “Con nhà cô Thủy vừa đỗ vào Ams đấy. Con cố mà bằng nó!”.

  • Là khi, con vụng về pha một bát nước chấm mặn lè. Phải chi mẹ nhẹ nhàng hướng dẫn con làm lại; thay vì chì chiết: “Con gái nhà người ta làm gì cũng khéo léo, chẳng bù cho con nhà này!”.

  • Là khi…

Con vẫn thường ao ước một điều nhỏ nhoi như thế và đôi lúc thầm trách bố mẹ. Nhưng con chợt nhận ra: Bố mẹ bận bịu tối ngày và con lại chẳng bao giờ chịu gần gũi, tâm sự với bố mẹ. Thế thì làm sao bố mẹ lắng nghe con được? Hình như con đã quá ích kỷ.

Có lẽ từ ngày mai, con sẽ phải thay đổi thôi.

 Theo Mai Hà Uyên (Gia đình và Trẻ em)

0 749
Xưa nay, hễ nói tới chuyện có vợ đi xuất khẩu là người ta lại dị nghị: Để vợ đi Tây chả khác gì để xe máy ở Bờ Hồ. Nhưng thực tế, không phải gia đình nào có người đi xuất khẩu lao động cũng lâm vào bi kịch, càng không phải vì phụ nữ tham gia xuất khẩu lao động mà gia đình lung lay.

Vợ đi xuất khẩu lao động: Gia đình lung lay?

Ảnh minh họa.

Áp lực kép trên vai chị em

Cô em dâu họ (ở vùng nông thôn Hải Phòng) gọi điện lên cho tôi, ấm ức: “Chị ạ, gia cảnh nhà em thế nào chị biết rồi đấy. Chồng ốm đau liên miên, không làm được việc nặng, chỉ suốt ngày quẩn quanh nhà cửa, chăm con. Ở quê nhưng đồng áng không có, nghề phụ cũng không. Em thì ai thuê gì làm đấy, nhưng công việc thất thường, bữa đói bữa no. Chán quá. Cháu bác mới học mầm non, chưa tốn kém, nhưng vài năm nữa vào tiểu học, tiền ăn, tiền học tăng thì em biết lấy tiền đâu cho ăn học. Phân tích đủ kiểu rồi mà hễ nói chuyện em đi giúp việc ở Đài Loan là mọi người trong nhà lại nhảy hết cả lên. Chả nhẽ cứ nằm nhà ôm nhau đói mãi thế này à? Có gì chị nói với ông bà và nhà em hộ em nhé”.

Cô em dâu họ tôi được tiếng đảm đang, tháo vát. Lấy chồng ba năm, có một cháu gái, nhưng chẳng may chồng bị tai nạn lao động, nên mọi việc trong nhà, một mình em gánh vác. Bố mẹ chồng ở cạnh cũng không giúp đỡ được nhiều do tuổi cao, sức yếu.

“Không có chuyện nữ đi xuất khẩu lao động về thường… bỏ chồng”, đó là khẳng định của nguyên Bộ trưởng Bộ LĐTBXH Nguyễn Thị Kim Ngân “bác” ý kiến cho rằng, phụ nữ đi lao động tại Đài Loan trở về thường có xu hướng bỏ chồng. Theo bà Ngân, một một nghiên cứu mới đây cho thấy, tỷ lệ phụ nữ đi xuất khẩu lao động ly hôn không cao bằng những người ở trong nước.

Trong làng đang có phong trào xuất khẩu lao động, mỗi gia đình ở nhà tháng nào cũng nhận được từ 4 đến 7 triệu từ người thân bên nước ngoài. Vì thế mà cuộc sống của họ khá lên trông thấy. Em bàn với chồng, để em đi vài năm, kiếm được ít vốn rồi về mở cửa hàng, buôn bán. Trong khi chồng em còn do dự, bố mẹ chồng biết chuyện đã can ngăn: “Mày cho vợ đi, mất vợ lúc nào không biết. Nhìn nhà thằng T. xóm trên kìa, vợ bảo đi bốn năm rồi về, nhưng được hai năm đã có chồng, sinh con. Không chỉ vậy, nó còn về nước, xui hai đứa em gái bỏ chồng, sang Đài Loan lấy chồng khác, giàu có, sung sướng. Mày không lo cho mày thì phải lo cho con chứ”. Không chỉ có vậy, bố mẹ chồng em còn nhờ họ hàng “khuyên bảo”, góp ý, rằng đi xuất khẩu thì gia đình có nguy cơ tan vỡ rất cao, con cái bị chia lìa, hư hỏng, rồi chồng/vợ ngoại tình…

Quan niệm truyền thống về phụ nữ là người giữ lửa cho gia đình đã dẫn đến suy nghĩ rằng, việc phụ nữ “vắng nhà” khiến nhiều gia đình rơi vào cảnh “tắt lửa”. Việc cảnh báo các nguy cơ đối với gia đình khi có vợ đi lao động xuất khẩu, vô tình lại đặt thêm một áp lực khác lên đôi vai phụ nữ. Chị em cảm thấy mình chưa làm tròn vai trò của mình – thứ vai trò lâu nay được xã hội mặc định, đó là: nội trợ, chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái… Đôi khi, ngay cả người thân trong gia đình cũng không dễ gì đồng cảm và đồng lòng với quyết định của người phụ nữ. Điều này khiến em dâu tôi, cũng như không ít phụ nữ cảm thấy khó khăn với quyết định đi xuất ngoại kiếm tiền.

Cần có sự chuẩn bị trước tâm thế

Phụ nữ không phải người duy nhất giữ lửa cho gia đình. Nếu những người đàn ông đừng quá quen với nếp nghĩ rằng mình được quyền hưởng thụ sự ngăn nắp, yên ấm; vun vén gia đình thuộc về vai trò người vợ thì có lẽ nhiều ông chồng đã không hành xử kiểu như: nhậu nhẹt, chơi bời, bỏ bê con cái… khi vợ đi xuất khẩu.

Theo bà Nguyễn Vân Anh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu & Ứng dụng khoa học về Giới – Gia đình – Phụ nữ và Vị thành niên (Csaga): Trên thực tế, sự tan vỡ gia đình hay sự bất ổn trong đời sống gia đình của các gia đình có vợ/chồng đi xuất khẩu lao động được củng cố bởi định kiến về vai trò của phụ nữ trong gia đình, bởi quan niệm về sự chung thủy, đức tính hay bản chất của nam và nữ. Đồng thời, sự thiếu hụt về kiến thức, kỹ năng xử lý tình huống hay trong điều kiện sống mới đã làm cho phụ nữ/nam giới gặp nhiều khó khăn trong việc đối mặt với thách thức.

Rõ ràng, tìm kiếm việc làm phù hợp là mong muốn của cả phụ nữ và nam giới. Khi lựa chọn bất cứ công việc nào, môi trường nào cũng có những thuận lợi và hạn chế nhất định. “Vì vậy, những người đi xuất khẩu lao động cần được trang bị kiến thức, kỹ năng khi đi làm việc ở một môi trường mới. Bản thân những gia đình có người đi xuất khẩu lao động cũng phải chuẩn bị trước tâm thế, hiểu biết khó khăn của người đi, người ở lại để sẵn sàng chủ động trong nếp sinh hoạt của cuộc sống gia đình khi thiếu vắng người phụ nữ. Có như vậy mới thích ứng được một cách tích cực, tránh được những tác động xấu từ dời sống xã hội”, bà Vân Anh nói.

  Theo Vân Nhi (Gia đình và Trẻ em)

0 842
 Đã qua rồi cái thời yêu đương mãnh liệt, vợ chồng trung niên khi yêu ít nói ra lời. Tình yêu bây giờ là sự quan tâm đặc biệt, là những chăm sóc tỉ mỉ, tinh tế, nếu không tinh chắc khó nhận ra.

Vợ chồng trung niên: Xa là nhớ

Ảnh minh họa.

Buồn như vợ vắng nhà

Nhà có hai cô con gái, lại làm việc và lấy chồng ở Hà Nội nên vợ chồng anh Tuấn bỗng nhiên thành vợ chồng son. Hàng ngày, anh Tuấn vẫn đi làm cơ quan Nhà nước, còn chị Thúy, vợ anh ở nhà tăng gia: chăm sóc đàn gà, mấy con chó, con lợn, rồi cơm nước sẵn sàng chờ chồng về cùng ăn. Những hôm anh tăng ca, hay đổi lịch trực, chị lại cặm cụi ăn một mình. Thương vợ ở nhà cô quạnh, anh Tuấn luôn hạn chế tối đa các cuộc nhậu để về cùng ăn với vợ.

Con gái cả sinh con, anh chị – vẫn ở tuổi còn son, lên chức ông bà. Niềm vui đến cùng với sự xáo trộn trong gia đình. Chị Thúy phải lên chăm con, chăm cháu. Lấn bấn mãi, chị Thúy mới bán hết đàn lợn, đàn gà. Mấy con chó thì để trông nhà. Trước khi xa chồng, chị dặn dò anh đủ điều, chị cũng chuẩn bị sẵn gạo, nước, thức ăn trong tủ lạnh. Không những thế, chị còn gửi tiền nhà người bà con ở gần, nói thi thoảng mua hộ đồ ăn nếu anh Tuấn về muộn.

Ở tuổi trung niên, người phụ nữ không hấp dẫn đàn ông bằng nhan sắc là chính, mà hấp dẫn chồng mình bằng sự chu đáo, dịu dàng, tinh tế, sự nồng nàn của bề dày kinh nghiệm và sự hiểu biết sâu sắc. (Nhà báo Hồ Bất Khuất)

Những ngày đầu xa vợ, cảm giác thật thoải mái, anh Tuấn có thể ngồi nhậu với đám bạn tới phút cuối mà không phải lo có người đang chờ cơm. Anh cũng có thể ngồi chơi phỏm giết thời gian nếu ngại về giữa trời nắng. Đã vậy, bạn bè, đồng nghiệp cứ thay phiên tổ chức ăn uống mừng anh lên chức… Nhưng cũng chỉ được dăm bữa, nửa tháng. Vui mấy thì mọi người rồi cũng đến lúc phải giải tán, về với gia đình. Lúc này, anh Tuấn mới thấm cảnh “vắng đàn bà quạnh bếp”. Căn nhà như rộng thêm ra, bếp núc lạnh tanh, bát đũa có khi cả tuần không động tới. Mảnh vườn có chị ở nhà xanh tốt là thế, rau quả lúc nào cũng sẵn thì giờ xác xơ, vàng vọt.

Có hôm tan ca về nhà đã 10 giờ, nếu bình thường, anh sẽ được chị nấu cho bát mì nóng, rồi thay đồ đi nghỉ. Nhưng vợ đi vắng, anh đành ôm cái bụng đói lên giường. Chợt nhớ ra cả ngày con chó chưa được ăn, anh lại lụi cụi mò dậy, lấy gạo thổi cơm… cho chó. Đến khi lên giường đã gần 12 giờ đêm. Nghĩ vừa cực, vừa nhớ, vừa thương vợ. “Xa vợ, mới biết giá trị của người mà hàng ngày mình cứ nghĩ là đã quá thân quen, nhàm chán, thậm chí đôi khi còn vô tình với “mụ”, anh Tuấn kể.

Khóc như trẻ con vì nhớ chồng

Hơn hai chục năm sống với nhau, mặc dù chồng đi làm Nhà nước, mình ở nhà lao động tự do, nhưng chưa khi nào chị Thúy thấy tự ti, mặc cảm. Vốn nhanh nhẹn, tháo vát, lại yêu chồng con, chị Thúy có vai trò quan trọng trong việc tạo ra không khí gia đình vui vẻ, thoải mái. Tiếng cười luôn tràn ngập trong gia đình anh chị. Mọi người hay nói, chị có duyên giữ chồng. Bởi ở quê chị, việc sinh toàn con gái vẫn còn rất nặng nề, nhiều ông bắt vợ đẻ thêm hoặc ra ngoài “cơi nới”. Nhưng anh Tuấn thì không, mặc cho mọi người trêu, khích bác… anh vẫn bình thản và vẫn yêu gia đình nhỏ của mình.

Đây có lẽ là lần đầu tiên chị Thúy xa chồng lâu ngày đến thế. Mặc dù cả ngày bận rộn chăm con, chăm cháu, nhưng tối đến, chị lại thao thức nhớ chồng, không ngủ được. Rảnh là chị lại gọi điện cho anh, nhắc nhở chuyện nhà cửa, thực chất là để xem anh ăn uống thế nào, có khỏe không.

Con gái chị ở cùng bố chồng đã già yếu, lên Hà Nội chăm con, chị Thúy nấu nướng luôn cho cả ông thông gia. Hôm đầu, bưng cơm lên mời ông ấy xong, chị chạy luôn vào phòng, khóc nức nở. Con gặng hỏi mãi, chị mới nói: “Mẹ ở đây bê cơm cho người đàn ông khác, trong khi bố con ở nhà thì cơm bụi, cơm chợ, nghĩ khổ thân bố con quá”. Con gái chị tâm lý, từ đó không để mẹ bưng cơm cho bố chồng mà tự mình làm lấy. Mỗi tháng hai tuần, con gái lại giục mẹ về nhà “động viên bố”. Liều thuốc tinh thần này giúp vợ chồng anh chị thêm gắn bó, và có giá trị hơn bất cứ cuộc điện thoại hay món quà nào.

Theo Minh Châu (Gia đình và Trẻ em)

0 513
   Khi cái rét tràn về, gió thổi ào ào dữ dội ngoài trời, từng cây nhỏ như sát lại vì rét. Ngồi bên bếp lửa bập bùng tỏa ra hơi ấm mà lòng tôi se lại. Tôi nhớ những ngày đông đã xa khi chỉ là một con nhóc bé xíu, không thích ở nhà với ba mẹ mà đòi sang ở với ông nội.

Bếp lửa

Ngày ấy, nhà ai cũng nghèo, mùa đông ít áo, những ngày đại hàn có khi chỉ ở nhà sưởi lửa. Ông nội đã già lại mắc bệnh phổi, nên khi mùa đông về, ông thường nhóm bếp để đun nước sôi và sưởi ấm. Đêm hai ông cháu chỉ có chiếc chăn bông mỏng manh bé tẹo. Sợ tôi lạnh, ông đã đắp cả áo bông cho tôi và ông chỉ mặc áo cánh đi ngủ.

Tôi thương ông nhiều lắm. Mỗi buổi sáng khi tôi thức dậy, ông đã dậy rồi, bếp đã rực lửa và nước đang sôi. Thấy tôi dậy, ông nhấc xuống lấy một nửa ủ ấm đất và một nửa hòa nước lá thơm rửa mặt cho tôi. Rồi ông lại nấu đồ cho tôi ăn sáng, khi thì bát cơm rang, khi thì cái bánh. Tuy đạm bạc nhưng thật ngon.

Bên bếp lửa ấy, ông thường dạy bảo tôi phải chăm ngoan, học giỏi, biết nghe lới người lớn… Ông nhóm lên bếp lửa mà như nhóm lên tình yêu thương của ông dành cho tôi.

Tôi lớn lên, phải đi học nhiều hơn nhưng nếu có thời gian rảnh rỗi là sang với ông ngay. Hai ông cháu lại chuyện trò vui vẻ nếu như không có một ngày… Một ngày trời đông lạnh giá ông tôi lại trở bệnh cũ.

Hôm đó, bà tôi đi chùa, cô chú, ba mẹ tôi đi làm còn ba chị em tôi thì đi học. Không có ai chăm ông, ông không thể dậy nhóm bếp và cũng không ăn được gì nên đã kiệt sức. Ông đã ra đi mãi mãi…

Ngày ông mất, tôi suy sụp vì đã mất đi một người thân, một chỗ dựa tinh thần. Tôi đau khổ và tự dằn vặt vì đã không ở bên khi ông mất. Đến tận bây giờ, nỗi đau ấy vẫn chưa hề nguôi ngoai.

Mỗi khi mùa đông đến, ngồi bên bếp lửa lòng tôi như thắt lại. Những lúc ấy và ngay cả lúc này từ sâu thẳm trong lòng có gì đó làm tôi nghẹn lại, tôi như muốn gọi hai tiếng “Ông ơi!!!”.

 Theo Phạm Thị Thanh Ngọc (Gia đình và Trẻ em)

 

0 645
 Rồi đây đến tuổi cũng sẽ tóc bạc, da mồi. Quên quên nhớ nhớ. Đôi khi còn không nhớ nổi nhà mình để tìm về. Lại thấy người già giống như trẻ con, tính hay hờn dỗi, thích được dỗ dành, nuông chiều… Và người trẻ phải mở lòng ra, để người già không thấy mình bị thừa ra.

Ai cũng sẽ già

Hai tâm hồn mệt mỏi dựa vào nhau, dìu đỡ nhau trong sự nương nhẹ ân cần từng phút một.

Ngày nghỉ theo người bạn lên Ba Vì thăm người thân ở Nhà dưỡng lão. Đồng hành là những người đi du lịch hoang dã, tất nhiên nhiều người trong họ không biết ở nơi núi rừng xa xôi này lại có trung tâm dành cho vài trăm cụ già ở cùng nhau.

Các cụ vào đây, mỗi người có số phận khác nhau. Có cụ từ con cháu mà lẳng lặng sống nốt phần đời cô độc. Có cụ thì giận con cháu rồi bỏ nhà “đi bụi”, khi được đưa về đây nhất quyết không chịu nói địa chỉ nhà mình. Có cụ bị lạc tình cờ, chẳng nhớ nhà mình ở đâu? Có cụ bị con cái ruồng rẫy, mang tới đây rồi một đi không trở lại, hỏi thì được cụ bảo nó hận cụ vì cụ không chịu kí vào cái đơn cho chúng nó bán nhà… Cũng không ít cụ khi liên lạc được với gia đình về một thời gian lại đòi lên đây vì ở nhà bị “giam lỏng”, bị “bắt nạt”…

Thấy có khách, các cụ đứng ra cửa, hiên nhà ngóng nhìn, có cụ vẫy tay, có cụ im lặng buồn phiền, cụ thì gạt nước mắt.

Tôi ở đến bữa cơm dành cho các cụ, nhiều cụ tay cầm bát cơm mà mãi không ăn, cầm thìa dắn dắn như trẻ con tập ăn. Nhưng chuyện trò thì không bao giờ đủ, như tất cả những gì khi còn trẻ không có thời gian đàm đạo nay ngồi với nhau là miên man bất tận, nhất là bữa cơm của người già. Thậm chí còn tự vui vì trí nhớ chưa phản bội mình mà đi cả.

Có một cụ ăn xong, kêu no, mang ghế ra hiên hóng gió. Chị y tá bảo nhỏ với chúng tôi cứ bữa cơm xong là cụ ra hiên ngồi mặc mưa hay nắng. Cụ có người chồng đã quá cố, cụ ngồi đấy có khi thảng thốt gọi tên chồng!

Ai sẽ đi cùng ta đến cuối con đường tình? Liệu có thể tìm được một tình yêu vĩnh cửu không? Có thể tìm được một người nào đó yêu mình đến tận lúc đầu bạc răng long, bệnh tật buộc mình nằm yên một chỗ? Ai trong đời cũng tự hỏi câu hỏi đó. Ai cũng sẽ già. Rồi cũng sẽ bệnh tật. Năm 2012, bộ phim “Tình yêu” đoạt giải thưởng Cành cọ vàng tại liên hoan phim Cannes năm 2012. Một tiếng rưỡi của bộ phim có tới 98% bối cảnh là căn phòng nơi một cụ bà phải nằm đó trong sự chăm sóc của người chồng tận tâm, trong một tình yêu giản dị mà bền bỉ đến tận phút cuối cùng.

Phim đơn giản như một phim tài liệu về cuộc sống của cặp vợ chồng già ngoài 80 tuổi, từng là giáo viên dạy nhạc có cô con gái sống xa và hai vợ chồng nương tựa vừa nhau lúc tuổi già bóng xế. Rồi một ngày, bà bị đột quỵ liệt nửa người, rồi bất động, cái chết cận kề. Ông, khỏe mạnh hơn bà nhưng cũng đã già yếu. Cũng có lúc ông thấy mình bất lực, muốn buông xuôi, có khi hơi nổi nóng, bực dọc vì sự trái tính trái nết của người vợ. Nhưng rồi tình yêu vụt lên trên tất cả đã giúp ông tận tụy với bà trong từng giây phút một. Tuổi già cộng với bệnh tật không đủ lực cản để người chồng từ bỏ người vợ. Họ chắt chiu những niềm vui hiếm hoi và ngắn ngủi. Hai tâm hồn mệt mỏi dựa vào nhau, dìu đỡ nhau trong sự nương nhẹ ân cần từng phút một. Những người đã đến và đi… chỉ còn lại ông và bà, cùng một tình yêu thực sự như cuộc sống. Tình yêu ấy hiện hữu trong cách ông chăm bà từng thìa cháo, giúp bà tập thể dục cho đôi chân rệu rã, hứng từng gáo nước để gội đầu cho bà… Hơn ai hết, ông thấu hiểu nỗi mặc cảm của bà, hiểu nỗi đau của một người tự thấy mình chính là gánh nặng của người khác mà người khác chính là người mà mình yêu thương nhất. Và cũng hơn ai hết, ông hiểu tình yêu mà bà dành cho mình, với tình yêu bà vẫn đủ trẻ trung, thừa hờn dỗi và khát khao được làm nũng, chiều chuộng chồng.

 Theo Hồng Lĩnh (Gia đình và Trẻ em)