Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Xây tổ ấm

   Chiếc xe lăn bánh qua cầu Thăng Long, anh thấy mắt mình cay xè. Nhìn em mải miết lo cho con ốm nhách mà lòng anh nặng trĩu… Vợ ơi, biết khi nào gia đình mình mới trở lại, sống và làm việc ở Thủ đô?

Trần tình của người chồng chưa thành đạt

Gặp em, cô gái miền sơn cước mới chập chững bước vào cơ quan. Nhìn gương mặt hiền hậu và ánh mắt sáng ngời, anh đã quyết tâm phải có em bằng được. Biết hoàn cảnh gia đình em, anh càng thêm yêu quý và kính phục nghị lực, sự yêu đời của em.

Cha em mất từ khi hai chị em còn nhỏ, lúc gia đình em mới chuyển vào Nam được 5 năm. Chuyển nhà từ Thái Nguyên vào miền Nam, bố mẹ em cũng đắn đo nhiều, nhưng vì mưu sinh, họ chấp nhận “dịch chuyển”. Những ngày đầu cuộc sống ở vùng đất mới khó khăn vô cùng, nhưng bố mẹ em đã vượt qua. Tới khi dần ổn định thì tai nạn ập tới, cha em mất trong một tai nạn giao thông. Mẹ em, khi ấy mới hơn 30 tuổi. Một năm sau khi cha mất, dù có công việc ổn định, nhưng một mình mẹ em không đủ sức chăm lo cho hai con. Lại nghe tiếng gọi của quê hương, mẹ bồng bế các con ra Bắc. Gia đình em được nhiều người cưu mang, em là cả, sớm biết giúp mẹ và luôn phấn đấu. Thông minh, ham hiểu biết, em được nhận vào tổng công ty lớn ở Hà Nội, duyên mình cũng bén từ đây.

Anh đến từ một miền quê nghèo ở tỉnh Phú Thọ, nhưng may mắn hơn em, anh có một gia đình đầy đủ, hạnh phúc tuy không giàu có. Là con út, anh luôn được bố mẹ và các chị cưng chiều. Nhưng gặp em, anh thấy mình phải mạnh mẽ, phải che chở cho em. Tận đáy lòng, anh dặn mình phải bù đắp cho em sau những mất mát em đã phải trải qua…

Mẹ em – người luôn lo lắng nhiều nhất cho con gái, chỉ mong con lấy được tấm chồng giàu có, giỏi giang, nơi em có thể “dựa” được. Bà chỉ sợ con gái cũng khổ như mẹ… Vì vậy, mẹ không vui khi thấy em quen anh. Nhà anh không giàu, anh cũng chỉ là một chàng trai xuất thân từ nông dân. Giống em, anh may mắn được tuyển vào làm ở công ty. Hai đứa cùng cảnh, nên càng yêu thương nhau nhiều.

Anh và em vẫn luôn lạc quan, có tình yêu, có sức khỏe, có nghị lực, nhất định chúng mình sẽ trụ vững ở Hà Nội. Theo kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, chúng mình sẽ mua nhà trả góp, sinh một em bé. Với thu nhập trung bình cao so với bạn bè, anh tin chúng mình làm được.

Thế nhưng, cuộc sống không như là mơ. Anh được cơ quan chuyển vào văn phòng miền Trung. Ở Hà Nội, chỉ có hai mẹ con em… bơ vơ. Gia đình hai bên neo người, không ai xuống giúp. Con nhỏ, nay ốm, mai đau, công việc vất vả, vợ anh gầy đi trông thấy. Hai tháng một lần, anh được về phép 7 ngày. Gia đình mình lúc này tràn ngập niềm vui. Nhìn mẹ gầy, con gầy anh không khỏi xót xa. Hi vọng mang hạnh phúc đến cho em, nhưng anh lại khiến em vất vả hơn…

Mẹ vợ không thích anh, anh biết. Bà bảo anh nghèo, rằng anh không lo nổi cuộc sống cho em và con. “Nhưng vợ chồng mình còn trẻ, nếu tu chí sẽ chẳng mấy mà ổn định. Cùng cố gắng em nhé”, anh vẫn thường động viên em như vậy. Và em, người đã khiến anh yêu lại càng yêu. Chưa một lần em trách mắng hay giận dỗi chồng. Em lúc nào cũng nhẹ nhàng động viên khiến anh càng nể phục.

Đôi khi anh rơi vào bế tắc. Tiền anh làm ra cũng có, nhưng tiền đi lại, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt của hai vợ chồng rất tốn kém. Tính ra, mỗi tháng mình không tiết kiệm được là bao. Nhất là hai năm gần đây, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã khiến nhiều gia đình chao đảo. Nhà mình cũng ảnh hưởng rõ rệt. Song, điều khiến vợ chồng mình lo lắng nhất là chuyện con cái. Anh ở xa, không giúp được gì cho em mỗi khi con ốm. Em bận rộn, đi từ sáng tới 7 -8 giờ tối. Con gái phải đem gửi hàng xóm, rất tội nghiệp. Dưới hai tuổi, sức khỏe của bé phụ thuộc nhiều vào thời tiết. Mỗi khi bé ốm, mẹ không nghỉ làm được lại phải gọi bà ngoại ở quê… Cuộc sống luẩn quẩn, loanh quanh khiến cả gia đình mình mệt mỏi.

Bà ngoại giục em chuyển về công tác ở quê. Chí ít cũng gần bà, gần họ hàng, để em đỡ vất vả và con được sống trong môi trường thân thiện, trong lành. Bà sợ cháu bà bị “giam cầm” trong bốn bức tường ở nhà trông trẻ sẽ không lanh lợi, hoạt bát. Thực tế cho thấy, nhiều bé chậm nói, tự kỷ… cũng vì ít giao tiếp, chơi đùa.

Anh và em, dù im lặng nhưng trong thâm tâm không muốn. Ở Hà Nội đã là quá xa khi anh ở miền Trung, đôi tháng mới về một lần. Giờ em chuyển về tận Cao Bằng, quãng đường anh về với mẹ con em càng xa. Hơn nữa, em đã quen với phong cách làm việc chuyên nghiệp ở thành phố, sợ về quê sẽ buồn… Vì thế, hai đứa mình luôn tìm cách thoái thác mỗi khi bà ngoại giục giã.

Sau trận ốm dài ngày của con, em thấm thía thế nào là nỗi cơ cực, tủi thân khi một thân một mình ở nơi đất khách quê người. Gạt nước mắt, em nói muốn về quê. Chưa khi nào anh thấy mình bất lực như thế. Là đàn ông, nhưng anh đã không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha. Vì anh mà mẹ con em chịu khổ…

Dọn nhà, giữa cái nắng nóng gay gắt của mùa hè, mắt anh cay xè vì mồ hôi và nước mắt. Trước em hiền lành và thánh thiện, anh thấy mình yếu đuối và bất lực. Hứa với em mấy năm nữa ổn định, anh sẽ trở lại Hà Nội để thực hiện tiếp kế hoạch của vợ chồng mình…

Cuộc sống hiện đại ngày nay kéo theo tất cả mọi người vào guồng quay hối hả, dường như công việc là ưu tiên hàng đầu và chuyện “cơm-áo-gạo-tiền” lại là mối bận tâm lớn nhất. Người đàn ông nào cũng muốn mình thành công, có địa vị xã hội hoặc ít ra cũng có thể lo cho gia đình nhỏ của mình về mặt kinh tế.

 Theo Phan Trần (Gia đình và Trẻ em)

Nhớ mẹ ngày xưa dù khó khăn đến mấy cũng cố cho con có tiền tiêu vặt để bằng bạn bằng bè. Nên khi xa mẹ và thiếu thốn, thua kém những bạn giàu có, con mới bắt đầu thấy vắng mẹ thật buồn.

Sáng sáng chạy chợ, chiều chiều làm hàng, lúc nào mẹ cũng bận rộn. Mẹ có ho, có sổ mũi hắt hơi, có mệt nhoài như thế nào đi nữa, thì vẫn luôn gượng dậy với gánh hàng của mình. Bởi mẹ nghỉ một bữa chợ, là nhà mình bớt đi một bữa cơm.

Con chỉ biết miệt mài bên trang sách, mà vô tâm không đỡ đần mẹ, không lau nổi cho mẹ một giọt mồ hôi. Mỗi bữa ăn đạm bạc, không vừa miệng, con lại phụng phịu ăn qua loa vài miếng cơm rồi thôi. Cần gì, con chỉ gọi mẹ. Bởi con nghĩ đơn giản mẹ là mẹ, và việc của một người mẹ là phải làm tất cả mọi thứ. Con đã suy nghĩ ngốc nghếch như thế từ thưở còn thơ cho đến khi thành cô gái 18 tuổi, rời vòng tay mẹ để đi học xa nhà.
me

Con bắt đầu thấy nhớ mẹ. Nhưng chỉ biết nhớ việc mẹ ngày ba bữa cơm chuẩn bị sẵn, là lượt áo quần, chăm chút cho con từng giấc ngủ say. Nhớ mẹ ngày xưa dù khó khăn đến mấy cũng cố cho con có tiền tiêu vặt để bằng bạn bằng bè. Nên khi xa mẹ và thiếu thốn, thua kém những bạn giàu có, con mới bắt đầu thấy vắng mẹ thật buồn.

Con gọi điện cho mẹ một tháng vài lần, khi trong túi chỉ còn lại ít tiền đủ sống trong hai ngày. Con ước chừng đến hẹn mẹ gửi tiền là gọi về nhắc, sợ mẹ quên. Nhưng mẹ chẳng tháng nào quên cả, cứ đều đặn gửi “lương” ra cho con. Con tiêu xài thoải mái vô cùng, nghĩ mẹ thừa sức để nuôi một đứa sinh viên đại học, bởi con chưa bao giờ thấy mẹ than phiền hết tiền, cũng không ngăn cấm khi con muốn mua bất cứ món đồ nào mới để phục vụ việc học hay việc chơi.
Nhưng con đã nhầm. Số tiền nợ sau bốn năm học của nhà mình khiến con hoảng hốt. Con nhìn mẹ thấy đầy hối hận. Nhưng mẹ chỉ cười hiền nhìn con, “không sao đâu con, mẹ sẽ cày cuốc trả nợ dần.” Con đã hứa với lòng mình, hứa với mẹ, rằng con sẽ chăm chỉ đi làm để thay mẹ trả nợ. Quyết tâm làm một đứa con có hiếu của con khi đó cao lắm, vời vợi lắm. Nhưng con vô tâm, lại nhanh chóng quên mất, khi rời vòng tay mẹ ra thành phố làm việc.

Con nướng sạch những đồng lương của mình cho chi phí sinh hoạt, tiệc tùng, bạn bè và những chuyến đi chơi xa. Không biết là cố tình hay vô tình, mà con bỗng quên đi khoản nợ mình để lại cho bố mẹ. Và khi con vừa kịp nhớ đến nó, thì con lại đi lấy chồng. Mẹ vẫn cười dịu dàng như thế, tất tả ngược xuôi lo lắng cho ngày trọng đại của con được trọn vẹn. Chưa một lần, mẹ hỏi liệu con có tiền cho mẹ không?

Mẹ, con có tiền mẹ ạ. Chắc là con giàu hơn mẹ nghĩ nhiều lắm. Khi một khẩu phần trong bữa tiệc con tham dự bằng tiền thức ăn cả tháng của nhà mình, khi một chiếc váy con mặc, có giá bằng cả tạ thóc mẹ làm nên bằng trăm lần nắng sương phơi mình trên đồng ruộng…
Con đã sống như thể mẹ của con cũng giàu có lắm vậy, đủ đầy lắm thay. Làm sao thế được mẹ nhỉ, làm sao mà một đứa con sinh ra từ miền quê đất cằn lên sỏi đá như con mà lại có thể quên được những nhọc nhằn mẹ phải gánh? Lại chẳng mấy khi nghĩ đến việc gom góp gửi tiền về cho mẹ?

Con cứ mải lo cho gia đình nhỏ của mình, lo cho hai đứa con của con từng li từng tí. Còn lo chúng nó ăn thức ăn thành phố nhiều hóa chất, nên định kỳ mỗi tháng hai lần lại nhờ mẹ gom góp thịt thà, cá mú, rau sạch quê mình gửi ra. Mà con không để ý thấy mẹ đang ngày một già đi, tóc đã pha hai màu, vẫn miệt mài vất vả lo toan cho đứa con gái lớn đầu còn ngốc là con.
Con đã không muốn nghĩ rằng mẹ rồi cũng sẽ già đi, cứ nghĩ mẹ vẫn mãi là mẹ của hai mươi bảy năm trước, khi sinh con ra trên cuộc đời này. Nhưng mẹ, mẹ già thật rồi. Nên hôm nay mẹ mệt đến mức không gượng dậy để nghe điện thoại của con được nữa. Chẳng phải những lần trước, ốm đến mấy mẹ cũng đủ sức để vừa cười vừa nói với con rằng “Mẹ có sao đâu, tự dưng muốn lười nhác một ngày thôi.”

Giấc ngủ đêm qua của con, lần đầu tiên chập chờn vì hình ảnh mái nhà mình mưa dột nát. Con thấy mẹ cứ chạy từ phòng này qua phòng kia mà không có chỗ trú cho khỏi ướt, nước cứ rơi đều trên mái nhà xuống làm mẹ của con ướt sũng. Con đã khóc. Con choàng tỉnh giữa đêm, thở phào vì chỉ là mộng mị. Nhưng giấc mơ ấy đủ để con có một quyết định dứt khoát, rõ ràng, ngay khi trời sáng sẽ cùng hai đứa bắt chuyến xe sớm về thăm mẹ.

Mẹ ạ, con lớn rồi. Nên từ nay mẹ đừng lo lắng gì cho con nữa, hãy để con được chăm sóc mẹ./.

Theo ktdt.vn/ Dân Trí

Một cô nàng sung sướng khi cưới rồi mới biết chồng là đại gia, trong khi một anh chàng thất vọng vì phát hiện vợ chẳng biết nấu món gì.

Người ta nói rằng bạn chỉ thực sự hiểu một người khi đã về chung một nhà với họ nhưng nhiều người vẫn sốc khi phát hiện những sự thật khó ngờ về vợ, chồng mình.

Hưởng ứng một chủ đề trên diễn đàn mạng Reddit, hàng chục phụ nữ và nam giới đã bày tỏ những điều họ chỉ được biết về bạn đời khi đã làm đám cưới.

Một phụ nữ kể, một ngày, khi trở về từ kỳ trăng mật, chị nhận ra chồng mình có khả năng mắc căn bệnh di truyền về thần kinh rất nghiêm trọng. “Anh ấy phát hiện ra bố mình bị bệnh này 4 ngày trước khi đám cưới diễn ra và không nói cho tôi biết”, chị nói.

Một người đàn ông kể rằng, anh rất ngạc nhiên khi thấy vợ thường xuyên ăn nguyên cả cục đường to. “Cô ấy mua nhiều đường về, không phải để pha trà hay cà phê mà ăn trực tiếp luôn. Điều đó chẳng có gì sai nhưng quá lạ với tôi”, anh kể.
vo-chong-cai-nhauẢnh minh họa

Một nam giới phát hiện bạn đời là một người sùng đạo, trong khi anh chàng khác chưng hửng khi biết vợ mình chẳng hề biết gì về nấu ăn. Một bà vợ đã rất sốc vì sau 10 năm cưới mới biết chồng là một kẻ bịp bợm chuyên nghiệp. Trong khi đó, một phụ nữ lại sung sướng khi phát hiện mình đã cưới được anh chàng sinh ra trong một gia đình giàu có nổi tiếng thế giới.

Cũng trên diễn đàn này, một thành viên mạng kể rằng cô đã vô cùng bực tức khi phát hiện chồng mê nhạc đồng quê. “Tôi thích nhạc rock và nhiều loại khác, ngoại trừ nhạc rap, jazz và đặc biệt là nhạc đồng quê. Thế mà suốt 2 năm bên nhau anh ta không hé lộ chút gì. Rõ ràng, đám cưới của chúng tôi dựa trên một lời nói dối. Cưới nhau về rồi, mỗi lần nghe thấy giai điệu nhạc đồng quê của chồng, tôi dựng cả tóc gáy”, cô kể.

Một người khác cho biết vợ anh chẳng hề tiết lộ cô là một thành phần hồi giáo cực đoan cho tới khi đám cưới xong xuôi. Cặp uyên ương đã mau chóng ly hôn sau đó.

Ngược lại, một phụ nữ vô cùng vui mừng khi phát hiện ra chồng cô có một tài năng bí mật là biết chơi đàn guitar. “Hẹn hò 3 năm rồi mới cưới và ở với nhau đã hai năm nhưng mãi tới khi tới nhà một người bạn chơi, anh cầm đàn lên đánh thì tôi mới biết. Tôi đã hoàn toàn lặng đi. Một giai điệu tuyệt vời và một sự ngạc nhiên đáng yêu”, cô nói.

Một cô vợ khác lại sốc khi biết chồng có vài thói quen ngủ kỳ lạ, bao gồm nói lảm nhảm, đấm vào tường và cố đi tiểu vào máy sấy trong khi nửa thức nửa ngủ.

Theo Giadinhvatreem.vn/ (Vnexpress.net)

0 280

Khi kể các trục trặc của vợ chồng mình với một đồng nghiệp khác giới, bạn đã manh nha việc ngoại tình tư tưởng rồi.

Bài viết dưới đây là chia sẻ của chuyên gia tâm lý người Mỹ Sharon Davis trên Yourtango về những tình huống người trong cuộc cho là mình không hề ngoại tình, nhưng thực tế đó chính là một hình thức phản bội bạn đời.

Trong những năm trị liệu, tôi đã gặp nhiều đôi phải chật vật với chuyện ngoại tình. Những người đàn ông khăng khăng cãi điều mình làm không phải là ngoại tình nhưng họ lại kịch liệt phản đối khi vợ làm như vậy. Chia sẻ thời gian, năng lượng với người khác (đáng ra nên dành cho chồng hay vợ mình) chính là ngoại tình về tư tưởng. Năm tình huống dưới đây rất điển hình cho các trường hợp đó:

  1. Bạn kể các trục trặc của vợ chồng mình với một đồng nghiệp khác giới.
  1. Bạn đi công tác với một nhóm đồng nghiệp khác giới. Họ rủ bạn đi ăn tối rồi cả nhóm vào bar và xem đá bóng. Sau đó tất cả cùng ra bể bơi, chuyện trò, uống bia. Bạn về phòng lúc nửa đêm và say mèm. Bạn quên cả việc đáng ra phải gọi điện cho vợ hay chồng mình vào lúc 9h tối. Hôm sau, bạn nói dối bạn đời về lý do không gọi điện tối trước.

Yêu đồng nghiệp – phiêu lưu và rủi ro

Ảnh minh họa

  1. Bạn làm việc chung với một số người khác giới. Một trong số đó còn độc thân và nhờ bạn qua nhà họ giúp vài việc. Bạn ghé qua đó sau giờ làm. Vài ngày sau, đồng nghiệp này lại cần giúp việc khác. Bạn đồng ý nhưng không kể cho vợ hay chồng mình biết. Người đồng nghiệp ấy tán tỉnh bạn ở nơi làm việc. Bạn cảm thấy phấn chấn và cũng à ơi lại.
  1. Một người khác giới đề nghị kết bạn với bạn qua Facebook. Bạn đồng ý. Sau vài cuộc chat, bạn thấy người này đang làm mẹ đơn thân của 3 đứa con. Họ hay kể với bạn về những mệt mỏi khi phải chăm lũ trẻ. Bạn cho họ số điện thoại và hai người trò chuyện với nhau vài tiếng cả ngày lẫn đêm. Bạn không kể với vợ mình chuyện này.
  1. Vợ chồng bạn mới cưới. Bạn từng hẹn hò với một số người và giờ họ vẫn gọi cho bạn. Bạn không kể với vợ hay chồng mình sự thật về những mối tình cũ và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè với họ dù biết người xưa thực sự vẫn muốn quay lại với bạn.

Không cần tranh cãi rằng một mối quan hệ tới mức độ nào thì được coi là ngoại tình, bạn chỉ cần tự hỏi mình một câu: “Nếu vợ hay chồng mình làm việc đó, tôi thấy có chấp nhận được không?”. Nếu câu trả lời là “không”, hãy dừng lại.

Theo Giadinhvatreem.vnVnExpress.net

0 650

Vợ hứa massage dạo đầu nhưng cuối cùng không đụng chạm gì… là một trong những điều khiến đàn ông thất vọng nhất.

Hãy nhớ rõ điều này: Chồng không ghét bạn mà anh ấy chỉ ghét những điều bạn hay làm dưới đây, theo một số ông chồng chia sẻ trên Yourtango. 

Bày la liệt đủ thứ trong phòng tắm

Quần áo bẩn treo trên móc, vài chục lọ chăm sóc da, tóc chất trên kệ, rồi bát, chổi pha đồ đắp mặt… tất cả đều là sản phẩm của vợ. Chúng tôi cảm giác như đó là lãnh địa riêng của vợ và tôi chẳng còn chỗ mà đặt thứ gì vào đó.

Khi vợ hứa có màn chủ động dạo đầu tuyệt vời nhưng không làm 

Đây là điều khiến cánh mày râu rất bực bội. Khi vợ hứa có một màn massage mơn trớn đặc biệt thì trong đầu chúng tôi đã tưởng tượng đến khoảnh khắc ấy và mong chờ nó xảy ra. Việc đó khiến chúng tôi chẳng thể tập trung vào điều gì khác. Nhưng cuối cùng, vợ lại làm lơ chỉ bởi “em mệt”, “em hết hứng”… Với đàn ông, đó là một sự thất hứa lớn.

vo-chong2-1443569048
Khi vợ cứ liên mồm chỉ đường bên tai dù chồng biết rõ phải đi đến đâu

Đúng là đôi khi chúng tôi cũng đánh giá cao những hướng dẫn của chị em nhưng không phải mọi lúc. Chúng tôi không cần vợ phải bảo mình rẽ trái hay rẽ phải trên con đường đã biết. Và dù đường đó chưa đi lần nào thì chúng tôi cũng sẽ biết cách để đến đích. Vấn đề lớn hơn là, việc vợ chỉ trỏ đó khiến chúng tôi có cảm giác vợ không tin tưởng vào năng lực của mình.

Khi vợ hỏi “Anh định mặc cái đó thật à?”

Đúng vậy, chúng tôi sẽ mặc chiếc quần đã sờn với cái áo trắng đó khi ra ngoài ăn tối. Có thể gu thẩm mỹ của cánh đàn ông không được tinh tế lắm nhưng các bà vợ làm ơn đừng lúc nào cũng chăm chăm chỉnh sửa và bắt chúng tôi phải diện đồ này, không được mặc đồ kia hoặc mỉa mai về lựa chọn thời trang của chồng.

Khi vợ nổi điên với chồng về việc gì đó mà vợ đinh ninh chồng đã biết (nhưng thực tế thì không)

Đàn ông nhiều khi không hiểu nổi vợ đang giận hay cáu kỉnh với mình về việc gì. Chúng tôi không thể biết những gì đang có trong đầu vợ nếu họ chưa từng nói ra. Chúng tôi cũng không giỏi suy diễn như phụ nữ nên làm ơn đừng khiến chúng tôi phải vò đầu bứt tai vì không biết mình đã mắc tội gì và cần phải làm sao để làm mát “núi lửa”.

Khi vợ nổi đóa vì chúng tôi liếc nhìn phụ nữ khác

Ngắm những bóng hồng chỉ là một bản năng. Nếu chúng tôi nhìn kiểu háo sắc, săm soi hay muốn tán tỉnh những cô gái khác đã đành, còn không, xin các bà vợ chớ suy diễn và áp lên chúng tôi đủ thứ tội.

Khi vợ hành động như thể chồng làm “chuyện ấy” chỉ để thỏa mãn sở thích riêng mà không quan tâm tới vợ

Mối bận tâm lớn nhất của chúng tôi trong “chuyện ấy” là làm vợ hài lòng. Vì thế, nếu có thấy chúng tôi yêu thích một tư thế nào đó mà vợ không mấy thích thì cũng đừng cho rằng đó là do chúng tôi ích kỷ, không quan tâm đến cảm xúc của vợ.

Khi vợ nhắn một đống câu hỏi lúc chồng đang ra ngoài với đám bạn thân

Điều này thật không công bằng và khiến cánh mày râu chúng tôi bối rối. Đừng nhắn những tin kiểu như: “Chắc anh đang vui lắm phải không? Đừng quên là anh có vợ con rồi đấy. Sáng mai chúng ta còn phải đi gặp nhà tư vấn đấy?”… Hay “Anh đang ở chỗ nào, hay lại vào mấy chỗ cà phê đèn mờ, karaoke tay vịn?”… Chẳng lẽ chúng tôi không tạo dựng được chút niềm tin nào ở vợ mình sao?

Theo giadinhvatreem.vn/Vnexpress.net

0 366

Một số người trưởng thành khi 15 hay 16 tuổi trong khi có những nam giới ở độ tuổi 30 hay 40 vẫn còn trẻ con.

Bạn đã bao giờ tự hỏi chính xác thời điểm nào thì người đàn ông thực sự chín chắn? Theo Bright Side, dưới đây là 8 đặc điểm cho thấy một người đàn ông đã có độ chín về mặt cảm xúc và tuổi tác không phải là vấn đề.

Anh ấy không chỉ trích vẻ ngoài của bạn

“Sao em lại nhuộm tóc màu vàng”, “Anh chỉ ước em thon thả hơn một chút”… Một người đàn ông thực sự yêu bạn sẽ không bao giờ nói về vẻ ngoài của bạn theo cách này. Khi nói như vậy, anh ta không phải đang cố gắng giúp bạn mà là cố ý hạ thấp lòng tự tin của bạn, khiến bạn không đủ dũng khí để rời khỏi anh ta. Một người đàn ông chín chắn sẽ không bao giờ chỉ trích người yêu hay vợ chỉ để thỏa mãn cái tôi của chính mình. Nam giới có “yêu” bằng tai?

Ảnh minh họa

Anh ấy không xâm phạm vào không gian riêng của bạn

Nếu hai bạn thực sự gắn bó và yêu nhau chân thành, bạn chẳng phải giấu bất cứ điều gì, dù là những tin nhắn Facebook hay các liên lạc trong điện thoại của mình. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là anh ấy có thể lục túi hay đọc các thư từ của bạn. Nếu làm như vậy, anh ấy đang thể hiện sự nghi hoặc và thiếu tôn trọng bạn.

Anh ấy không bỏ chạy khi gặp khó khăn

Một người đàn ông trưởng thành biết rõ cách tốt nhất để giải quyết bất cứ vấn đề gì về công việc, gia đình, cá nhân chứ không trốn tránh. Điều quan trọng hơn, anh ấy biết khi nào cần đối mặt với các rắc rối và lúc nào nên tránh tranh cãi.

Anh ấy không coi việc thể hiện cảm xúc là dấu hiệu của sự yếu đuối

Là một người đàn ông không có nghĩa là lúc nào cũng cần cứng rắn và giấu cảm xúc. Một người đàn ông khôn ngoan không sợ bị chỉ trích vì thể hiện sự vui sướng và dịu dàng, lãng mạn. Anh ấy biết rằng mình không bớt nam tính đi nếu thể hiện những điều này. Hơn nữa, hành vi này là một phần quan trọng trong việc xây đắp một mối quan hệ lành mạnh.

Anh ấy không chỉ nghĩ cho hiện tại

Một số nam giới dễ dàng tiêu đến xu cuối cùng để ăn một bữa ngon tại nhà hàng đắt đỏ mà không lo gì cho ngày mai. Họ cũng có thể say sưa nhậu nhẹt vào tối giữa tuần, khiến hôm sau không thể đi làm. Những người đàn ông này không có khả năng lên kế hoạch và dự tính cho tương lai. Thực tế, những nam giới tuổi trung niên vẫn cư xử như những cậu trai tuổi teen chỉ khiến phụ nữ phát hoảng. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cuộc đời bạn sẽ buồn chán và không có những lúc bốc đồng – chỉ là bạn đừng chỉ sống hôm nay mà quên ngày mai.

Anh ấy không khiến bạn phải lo lắng về bạn bè mình

Tất cả đàn ông đều cần giao du với bạn bè mình và thích những đêm tự do như thời độc thân. Nhưng một người đàn ông chín chắn sẽ không bao giờ khiến vợ phải băn khoăn về bạn bè của anh ấy. Những nam giới mà chỉ nghe lời bạn bè mà bỏ ngoài tai ý kiến của người thân rất dễ có vấn đề về tâm lý. Thường họ còn quá trẻ con.

Anh ấy có mối quan hệ lành mạnh với mẹ mình

Một người đàn ông chín chắn luôn dành thời gian cho cha mẹ, ngay cả khi mối quan hệ của họ không tốt lắm. Anh ấy hiểu rằng việc chăm lo cho những người đã sinh thành và dưỡng dục mình là rất quan trọng. Tuy nhiên, anh ấy cũng không quá phụ thuộc vào cha mẹ mà quên đi gia đình nhỏ của mình.

Anh ấy tôn trọng và không bao giờ bạo hành bạn

Việc bạo hành này không phải chỉ là về thể chất mà về cả tâm lý. Nếu bạn bị chồng hay người yêu bạo hành, đừng tìm cách bao biện cho anh ta mà hãy rời bỏ người đàn ông ấy ngay. Một người đàn ông tử tế không đánh phụ nữ, dù anh ta giận dữ thế nào.

Cách một người đàn ông đối xử với người phụ nữ của mình phụ thuộc không chỉ vào tính cách của anh ta mà cả vào hành vi của chính người phụ nữ. Một mối quan hệ lành mạnh cần sự vun đắp của hai người và phụ nữ cũng cần tránh các lỗi nhất định để duy trì được cuộc sống hạnh phúc với bạn đời.

Theo Giadinhvatreem.vn /(Vnexpress.net)

0 411

Hiên xinh xắn và chỉn chu, cô luôn luôn chu toàn trong mọi việc: chăm con, chiều chồng, chăm sóc nhà cửa, lo toan việc nhà nội ngoại… Thắng, chồng cô, dường như lại không trân quý những điều đó. Anh cảm thấy hôn nhân nhàn nhạt, buồn tẻ đến phát chán. Và rồi, người chồng trẻ ấy lặng lẽ rời khỏi vợ con với lời nhắn: “Anh sẽ ra đi, để lại nhà cho 3 mẹ con. Mỗi tháng, anh sẽ gửi về 10 triệu nuôi con”. Hiên như phát điên, cô tìm mọi cách níu kéo chồng, nhưng thật khó để thay đổi anh.

Nhung cuoc hon nhan rong ruot

Hiên đã dùng mọi cách níu kéo, thậm chí uống thuốc ngủ tự tử nhưng không níu kéo được chồng. 

Thèm một người vợ… “hư”

Là bạn của cả hai người, chúng tôi không thể đứng ngoài cuộc khi hôn nhân của họ trục trặc. Thắng gặp tôi, cười buồn:

– Đừng cố để hàn gắn nữa, khi tình cảm trong tôi không còn một chút nào.

– Điều gì đã làm anh thay đổi như vậy? Phải chăng có người thứ 3…

– Tôi chưa có ai cả. Nhưng tôi không cảm thấy hạnh phúc khi về nhà. Sau một ngày dài lăn lộn kiếm tiền, đáng lẽ niềm vui cuối ngày là được trở về ngôi nhà thân yêu với hai con trai nhỏ đáng yêu, rôm rả chuyện trò với người vợ đầu gối tay ấp… Nhưng sao tôi không thể vui được.

– Hiên là một người vợ “ngoan”, ai cũng nhìn thấy điều đó. Thời nay, tìm được người vợ như vậy không dễ…

– Có lẽ tôi mệt mỏi, chán nản chính vì sự “ngoan” quá của cô ấy. Vợ tôi ngoan một cách vô điều kiện, cho dù tôi có phát cáu, tôi sai thì cô ấy vẫn cung cúc nghe theo. Nhà chồng có yêu câu gì vô lý, cô cũng không dám ý kiến, phản đối, lúc nào cũng chỉ một câu: “Anh quyết thế nào em nghe vậy”. Đôi khi, tôi cần một lời khuyên, một ý kiến phản bác để nhìn rõ vấn đề của mình mà không có… Chúng tôi như hai hạt cơm buồn tẻ và rời rạc. Chúng tôi mới 30, không lẽ cứ để cuộc sống trôi qua mãi như vậy?

– Sao anh không góp ý cho Hiên?

– Tôi đã cố gắng thay đổi cô ấy, nhưng không có tác dụng. Tôi đã thử là người chồng bê tha, ở bẩn, uống rượu quậy phá, thậm chí chửi mắng vợ con… Nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhục chịu đựng. Sáng dậy, cô ấy vẫn là lượt quần áo cho chồng, vẫn bữa sáng nấu sẵn, vẫn chuẩn bị giầy, tất chỉn chu. Sao cô ấy không yêu và trân trọng chính mình? Tôi có phải vua chúa gì đâu mà cô tôn thờ, chấp nhận tôi vô lý như thế? Tôi muốn vợ chồng bình đẳng, vui vẻ, thi thoảng đi chơi, thi thoảng cô ấy giận dỗi, thi thoảng nổi loạn với chồng…

Thắng còn nói nhiều, rất nhiều nữa, tôi thấy ở anh sự quyết tâm rời bỏ. Thắng bảo, sẽ không tiếp tục “sống mòn” nữa.

Bí kíp để tránh mâu thuẫn hôn nhân

Phải chăng, vợ ngoan thì nhạt?

Níu chồng trong vô vọng

Có thể nói, bạn bè và gia đình chồng “tiếc” Hiên. Họ thấy ở cô có đầy đủ những phẩm chất để làm người vợ, người con dâu tốt. Hiên còn yêu chồng rất nhiều, cô quan niệm, đã lấy chồng là theo chồng, thuộc về gia đình chồng. Thế nên, khi nhà “có chuyện”, cô được nhiều người “trợ giúp”. Thậm chí, bố mẹ Thắng còn bảo “sẽ từ mặt con” nếu Thắng quyết tâm bỏ vợ. Thế nhưng, Thắng vẫn quyết. Và chỉ hai ngày sau, Hiên lại thấy mẹ chồng tất tả đến chăm con trai ở nhà trọ. Cô hồ nghi về tình cảm của mọi người dành cho mình. Nhưng, cô vẫn quả quyết với bố mẹ chồng: Chồng con có thể bỏ con, chứ con và các cháu vẫn thuộc về gia đình mình, thuộc về bố mẹ. Và rồi, cô vẫn chỉn chu, vẫn chăm sóc bố mẹ chồng thật tốt. Mọi người bảo, nếu chồng đã không tốt với mình, thì sao phải nhọc công “lấy lòng” nhà chồng như thế? Phải chăng, Hiên muốn dùng họ để níu chồng? Trong khi người quan trọng nhất – là Thắng – thì trái tim đã hoàn toàn đóng băng.

Trong tình yêu, chúng ta chỉ có thể giữ một người muốn ở lại chứ không thể giữ một người muốn ra đi. Hơn nữa, không phải sự hy sinh nào cũng được đền đáp xứng đáng, không phải khi ta nghĩ là hy sinh thì “người ta” sẽ cho đó là sự hy sinh. Tôi đồng cảm với nỗi buồn của Hiên, nhưng không quên nhắc cô hãy yêu lấy bản thân vì không ai có thể làm việc đó tốt hơn chính cô ấy.

Ai cũng nghĩ, Hiên còn trẻ (chưa đầy 30), tội gì phải sống thế cho khổ? Nếu chồng đã không yêu mình thì tốt nhất là giải phóng cho nhau, ít ra vẫn còn cơ hội làm lại.

Bởi lẽ, “Một khi chồng muốn ly hôn/ Tức là tình đã không còn trong tim/ Tình giờ tăm cá bóng chim/ Đừng nên níu kéo chỉ thêm đau buồn/ Tình kia giờ đã không còn/ Nhưng còn lẽ sống hai con trên đời/ Bây giờ hụt hẫng chơi vơi/ Về sau quên hết cuộc đời sẽ vui” (thơ bạn đọc). Hi vọng, thời gian có thể lấy đi tình cảm của Thắng thì cũng cũng có thể lấy đi tình cảm của Hiên, để cô sớm cân bằng…

Thay lời kết

Ở đời, người ta có câu “nhàn rỗi sinh nông nổi”, nặng nề hơn, người ta nói “sướng quá hóa dại”. Người chồng trong câu chuyện kể trên, phải chăng là như vậy? Có một người vợ nết na, hiền thục với những phẩm chất truyền thống của phụ nữ Á đông, anh lại thấy vợ tẻ nhạt, đến nỗi phải dứt bỏ vợ để sống riêng một mình. Không biết khi đã thỏa nguyện một mình một cõi, anh có tìm được những niềm vui “mặn mòi” hơn cô vợ “nhạt” của anh không? Cuộc sống thật khôn lường, con người ta cũng phức tạp không biết đâu mà kể. Lại có câu, “biết đủ” là hạnh phúc. Có cảm giác người chồng trong câu chuyện kể trên, đã được voi lại đòi tiên. Nếu tôi là nhân vật Hiên trong câu chuyện này, tôi sẽ tìm cách để “yêu lấy bản thân mình”…

Theo Châu Anh (Tạp chí Gia đình và Trẻ em)

0 651

Anh không phải người đàn ông duy nhất rơi vào cảnh gà trống nuôi con, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy cuộc sống của anh vào nỗi buồn này thật cay đắng.

Anh cũng không biết nên trách chị, trách mình hay trách ai, nhưng điều anh day dứt nhất là đã không giữ được cho con một cuộc sống trọn vẹn tình yêu của cả bố và mẹ.

Chủ nhật, anh tranh thủ dọn dẹp nhà cửa vì ngày thường không có thời gian nên hai đứa con trai bày ra khắp nơi cũng đành chịu. Bỗng cu bé từ đâu chạy về nước mắt ngắn, nước mắt dài ôm lấy bố, theo sau thằng anh cũng hậm hực, tóc tai rối bù, quần áo bẩn thỉu. Anh hỏi vội: “Hai anh em làm gì thế, sao lại đánh em”. “Con có đánh em đâu, con vừa đánh nhau với bạn Lâm. Bạn ấy dám bảo là anh em con bị mẹ ghét, nên bỏ rơi đi lấy chồng khác rồi. Không phải đâu bố nhỉ, chỉ là mẹ phải đi kiếm thật nhiều tiền về xây nhà thôi” – thằng anh nói và ánh mắt đầy hy vọng. “Và mua cho em cái ô tô thật to nữa cơ, giống anh Tiến ở đầu ngõ ấy” – thằng bé vừa lau nước mắt vừa nói xen vào.

Anh ôm hai đứa con vào lòng mà không biết nói sao. Muốn khóc cũng không dám, chỉ thấy lòng chùng xuống. Chúng còn quá bé, đứa lớn mới học lớp 3, đứa bé vừa vào lớp 1, làm sao hiểu hết được chuyện người lớn. Sau khi rửa chân tay, thay quần áo cho hai anh em, đưa chúng vào phòng để chúng chơi với nhau, anh quay ra ngồi thẫn thờ trên ghế. Nghe tiếng cười của con vọng ra, anh lại càng thấy đau lòng nhớ lại những ngày hạnh phúc không xa.

Khi đó, cuộc sống gia đình anh không giàu có, nhưng cũng đủ đầy. Hạnh phúc đơn giản và vui vẻ tưởng như không có gì làm thay đổi được. Sau khi thằng bé mới được 2 tuổi, chị được công ty cử đi một văn phòng đại diện ở nước ngoài, khi ấy chị cũng cứ băn khoăn giữa ở và đi. Anh dù không phản đối, nhưng anh không vui khi chị bỏ con lại cho anh để đi, anh bảo “chuyện sự nghiệp của phụ nữ cũng cần, nhưng con cái mới là quan trọng”. Nhưng chị thuyết phục: Nếu để mấy năm nữa, chắc gì cơ hội đã đến. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để vợ chồng chị cải thiện điều kiện kinh tế nhanh hơn, lo cho con được tốt hơn.

Tính đi tính lại thấy cũng phải, thế là anh đồng ý để chị đi. Còn anh ở nhà, vừa đi làm vừa chăm các con. Năm đầu tiên mọi việc đều yên ổn, thi thoảng chị gửi tiền về cho bố con anh. Năm thứ hai cũng không có gì xảy ra. Nhưng rồi hết ba năm chị cũng không về thăm nhà lấy một lần. Anh nghĩ, có lẽ chị bận quá, phải làm thêm để chút vốn. Chỉ đến khi nhận được thư của chị gửi về, với những lời lẽ đầy nước mắt nói là chị sẽ không về nước nữa, chị đã cảm mến và chuẩn bị lấy một người bên này để thay đổi cuộc đời. Chị hy vọng anh sẽ tha thứ và giúp chị nuôi dạy các con.

Anh như không tin ở mắt mình khi đọc bức thư. Rồi anh tìm mọi cách cho chị hiểu là bố con anh đang chờ mong chị, rằng các con không thể thiếu mẹ, rằng tiền không phải là quan trọng, chị hãy trở về… Nhưng rốt cục, chị vẫn muốn đi tìm một cuộc sống mới. Anh cay đắng, nhưng còn biết làm sao, chả nhẽ bay sang bên kia kéo chị về. Khi bạn bè biết chuyện, ai cũng trách anh dại quá, vợ xinh như thế thả ra chả mất. Trách anh chán, họ lại quay ra trách chị vô tình, hai đứa con trứng gà, trứng vịt thế kia mà nỡ bỏ sao. Thật tội nghiệp.
Các con còn quá nhỏ, không thể nói để chúng hiểu, mỗi khi nhắc đến mẹ, anh lại nói dối rằng còn phải đi làm để lấy tiền xây nhà to, mua ô tô. Chúng tin là thật, quấn quýt bên bố và chờ đợi. Rồi cuộc sống cũng trôi qua, công việc, con cái bận rộn làm anh cũng nguôi ngoai nỗi đau trong lòng. Nhưng những lúc con ốm, chúng cứ gọi đòi mẹ, đặc biệt là đứa nhỏ, anh dỗ không được lại quay ra quát chúng, quát xong lại ôm lấy con mà khóc. Rồi những lần phải đi công tác xa, ông bà hai bên đều đã mất cả, đêm không biết gửi con vào đâu, đành chạy nhờ người nọ người kia. Anh không ngại cảnh gà trống nuôi con, nhưng thực sự anh không biết chúng sẽ đối diện với sự thật về mẹ thế nào đây. Anh lại nhớ đến lời chị nói trước lúc đi: Một người phụ nữ, chị không bao giờ quên lời dạy của bố mẹ, làm vợ phải sinh con rồi nuôi con cho tròn nghĩa vụ, chuyện vươn lên trong công danh là tốt, nhưng không phải là quan trọng nhất. Nhưng không nên bỏ qua cơ hội, để tạo dựng cho hai con cuộc sống đủ đầy hơn. Phải xa con, chị cũng đứt từng khúc ruột, thật không nỡ, nhưng… Những lời ấy mỗi khi nghĩ lại anh thấy thật xót xa.

Theo Bảo Quyên (ktdt.vn)

0 2136

Theo các nhà nghiên cứu khoa học, khi hôn con người phải sử dụng đến 30 loại cơ khác nhau, điều này rất có lợi cho cơ bắp, giúp chúng săn chắc, nhất là vùng cơ má. Do đó, những người chồng thường xuyên hôn vợ sống lâu hơn người bình thường là 5 năm.

hon vo

Riêng những người chồng mỗi sáng hôn vợ đều đặn trước khi đi làm sẽ giúp thành công trong công việc, thành đạt hơn trong cuộc sống.
Có được điều này là do khi hôn vợ, người đàn ông có thể nghe, nhìn và cảm nhận được tình cảm với người vợ thông qua những dây thần kinh truyền dữ liệu từ đôi môi tới vỏ não. Khi đó, nụ hôn sẽ kích thích tế bào thần kinh.
Do đó, khi hôn vợ mỗi buổi sáng trước khi đi làm giúp người đàn ông kích thích thần kinh, giảm stress và áp lực công việc.
Chính vì vậy, một nụ hôn sáng sớm trước khi đi làm giúp người đàn ông trở nên mạnh mẽ, tự tin và thành đạt hơn trong cuộc sống.
Từ xưa, nụ hôn được biết đến như một cách thức biểu hiện tình cảm giữa nam với nữ, giúp cho 2 trái tim tim xích lại gần nhau hơn, nhưng phút giây tình yêu trở nên nồng nàn đáng nhớ.

Không những thế, theo các nhà nghiên cứu khoa học, nụ hôn còn giúp cải thiện làn da, kích thích tuần hoàn máu, ngăn ngừa sâu răng và thậm chí làm giảm cơn đau đầu, giảm béo….

“Thực hiện nụ hôn 3 lần mỗi ngày sẽ làm giảm một lượng mỡ tương đương với một bài thể dục nhẹ trong 15 phút”, một chuyên gia nghiên cứu khoa học cho biết.

 Theo baodansinh.vn

0 213
Hạt mướp đắng sao vàng tán nhỏ có tác dụng giúp "cậu nhỏ" thêm khỏe.
Y học cổ truyền có nhiều bài thuốc bổ thận tráng dương, sinh tinh ích khí, chữa chứng “trên bảo dưới không nghe” rất hiệu nghiệm với các vị thuốc như: hải cẩu, hải mã, nhục thung dung, dâm dương hoắc, thỏ ty tử, đỗ trọng, lộc giác giao (nhung hươu), ba kích…

Y học cổ truyền có nhiều bài thuốc bổ thận tráng dương, sinh tinh ích khí, chữa chứng “trên bảo dưới không nghe” rất hiệu nghiệm với các vị thuốc như: hải cẩu, hải mã, nhục thung dung, dâm dương hoắc, thỏ ty tử, đỗ trọng, lộc giác giao (nhung hươu), ba kích… Để đơn giản hóa, bạn có thể dùng các thực đơn thông minh để chữa rối loạn cương như dưới đây:

Bài 1: thịt chó 500g; đậu đen 50g. Cho cả hai thứ vào nấu nhừ, ăn liên tục.

Bài 2: chim sẻ mùa đông 5 con. Làm sạch, luộc chín ăn nhạt.

Bài 3: tinh hoàn gà 10 quả (hoặc tinh hoàn bò một đôi); rượu gạo nếp vừa phải. Cho vào nấu ăn, cấm ăn các thứ lạnh, trong thời gian ăn, chữa, không sinh hoạt vợ chồng.

Hạt mướp đắng sao vàng tán nhỏ có tác dụng giúp "cậu nhỏ" thêm khỏe.
Hạt mướp đắng sao vàng tán nhỏ có tác dụng giúp “cậu nhỏ” thêm khỏe.

Bài 4: hạt mướp đắng 300g sao vàng tán nhỏ, cho vào lọ, mỗi ngày uống 10g bằng rượu vang. Mỗi ngày uống 2 lần. 10 ngày là một đợt.

Bài 5: thịt hươu 200g; nhục thung dung 30g. Thịt hươu rửa sạch, thái miếng, nhục thung dung ngâm nước xong thái lát, cả hai thứ cho vào nấu, cho gừng, hành, muối làm gia vị. Sau khi nấu chín, bỏ nhục thung dung đi, còn lại ăn hết.

Bài 6: thịt dê 20g; tỏi 50g; nõn tôm 30g. Thịt dê rửa sạch, thái lát mỏng, nấu tôm nõn và tỏi, cho hành trước, sau đó mới cho thịt dê lát vào, ăn hết thịt và tôm. Chữa liệt dương do thận hư.

Bài 7: gan gà trống 2 bộ; dây tơ hồng 15g; cho vào sắc cùng lấy nước uống. Uống thường xuyên chữa liệt dương do thận hư.

Bài 8: hành củ già 20g; rượu trắng 50g. Hành củ rửa sạch, băm nhỏ, cho vào xào cho thật nóng, cho rượu trắng vào, tranh thủ lúc nóng, buộc vào bụng dưới.

Theo Sức khỏe và đời sống