Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Blog tình yêu

0 952
Ảnh minh họa

Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao bỏ được cảm giác tội lỗi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi và anh quen nhau khi tôi mới là cô sinh viên đại học. Anh hơn tôi 7 tuổi nhưng đã là trưởng phòng một công ty nước ngoài có thu nhập khá. Bốn năm sau tôi chính thức trở thành Vợ anh. Sau đám cưới bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi một căn nhà để ra riêng. Anh rất yêu và biết cách quan tâm tới Vợ. Dù bận công việc nhưng hễ có thời gian rảnh là anh phụ tôi công việc nhà. Những ngày lễ hay ngày kỷ niệm của hai đứa anh đều sắp xếp thời gian vào bếp tự tay nấu những món ăn ngon cho tôi (anh nấu ăn khá ngon).

Bạn bè và gia đình ai cũng mừng khi tôi lấy được người chồng như anh. Thời gian cứ thế trôi đi, đến 5 năm sau ngày cưới chúng tôi vẫn chưa có gì (hai năm đầu Vợ chồng tôi kế hoạch). Tôi bắt đầu lo lắng, hai Vợ chồng cùng đi khám. Kết quả tôi hoàn toàn bình thường, anh tỷ lệ tinh trùng kém di động (cơ hội có con là 5% hoặc thấp hơn). Anh buồn và sốc rất nhiều, bác sĩ động viên vợ chồng tôi nên thử thụ tinh nhân tạo.

7 năm nữa trôi qua nhưng đều thất vọng tràn trề. Áp lực gia đình khiến cho anh thường xuyên cáu gắt, hiểu được điều đó tôi càng thương anh nhiều hơn. Cứ mỗi lần thất bại, nhìn anh khóc tôi cũng không thể kìm lòng. Ai mách ở đâu có phương thuốc hay vợ chồng tôi cùng tìm đến nhưng đều không có kết quả.

Trong công ty có sếp phó thích tôi từ lâu lắm rồi, tôi biết điều đó nhưng luôn tỏ thái độ rõ ràng vì bản thân rất yêu chồng và không muốn làm gì có lỗi với chồng. Cưới nhau 12 năm mà vẫn chưa có con nên lúc cáu giận tôi anh đã viết đơn ly hôn. Chiều hôm đó, cơ quan có buổi tiệc liên hoan vì vừa hoàn thành xong dự án, buồn và giận việc anh làm nên tôi đã uống hơi nhiều dù trước đó tôi chưa bao giờ uống, nếu có thì cũng rất ít, chưa bao giờ để say xỉn không biết gì như hôm đó. Chính lúc đó ông sếp đã đưa tôi vào khách sạn thay vì đưa về nhà, sáng tỉnh dậy tôi đã chửi rủa ông ta thậm tệ rồi xin nghỉ việc ở công ty. Trước đó chồng tôi đã có quyết định làm giám đốc điều hành cho một chi nhánh ở phía Nam nhưng vẫn băn khoăn chưa nhận lời. Sự việc xảy ra, tôi lấy cớ đó để nghỉ việc, rồi vận động anh cùng chuyển vào Nam thay đổi môi trường, biết đâu may mắn sẽ tới với chúng tôi và anh đồng ý.

Sau đó một tháng tôi phát hiện mình có bầu, thông báo cho chồng (anh không nghi ngờ gì vì chúng tôi cũng vừa đi Singapore thụ tinh thêm lần cuối). Anh hét lên vì vui sướng, nghĩ cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng. Những ngày sau đó cứ hết giờ làm là anh tức tốc về nhà, lo cho tôi từng tí một. Cả nhà anh cũng rất vui, tôi biết anh chờ đợi con rất lâu rồi nhưng làm sao anh chịu nổi khi biết đứa con trong bụng tôi không phải con anh. Năm tháng nữa trôi qua, biết đứa con tôi đang mang là con trai anh càng vui mừng. Nhìn anh cưng nựng đứa con trong bụng, tối tối lại ôm ấp cái bụng bầu của tôi, rồi kể đủ thứ chuyện cho con nghe, nước mắt của tôi cứ chảy dài. Anh nắm lấy tay tôi nói “Thời gian qua vất vả cho em rồi, cảm ơn em, anh hạnh phúc lắm”. Nghe lời anh nói tôi thấy mình thật tồi tệ.

Rồi con trai chào đời, anh xin nghỉ phép được ít hôm, nhìn anh vụng về thay bỉm, bế bồng chăm sóc con khiến tôi thêm day dứt. Suốt 12 năm hôn nhân tôi đều toàn tâm toàn ý với chồng, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi. Khi biết mình mang bầu, dù biết nó không phải con anh nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ lại vì cũng như anh, tôi rất khao khát một đứa con.

Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao bỏ được cảm giác tội lỗi. Giờ đêm ngủ tôi cứ giật mình thức giấc, thấy tâm trạng bất an. Liệu tôi có nên nói cho chồng biết và cầu xin anh tha thứ? Thực sự tôi rất yêu anh, không muốn mất anh.

Theo baodansinh.vn/vnexpress

0 1040
Ảnh minh họa

Phát hiện ra người yêu ngoại tình, chưa hết bàng hoàng thì cô này thông báo có thai. Oái oăm hơn chính lúc đó, Trà cũng phát hiện ra trong mình cũng đã xuất hiện một sinh linh bé bỏng.

Mới đây thôi, Trà phát hiện Mạnh – bạn trai mình đang lén lút qua lại với một cô nàng khác cùng công ty. Bao nhiêu mộng tưởng về một tương lai tốt đẹp với gia đình và những đứa trẻ trong cô phút chốc như muốn vỡ vụn.

Mạnh hết lời giải thích và cầu xin cô tha thứ. Nhưng cho dù cô nàng ấy có là một cơn say nắng, cho dù có là cô ta chủ động lả lơi quyến rũ anh, hay trong thâm tâm chỉ coi cô ta là “gái” thì sự thật anh đã phản bội cô là không thể thay đổi. Mạnh là người đàn ông khá ưu tú, đối xử với cô rất tốt, cô luôn nghĩ tương lai anh sẽ là chồng mình. Vậy mà không ngờ sự thể lại ra nông nỗi này. Nhất thời cô không biết phải làm sao. Trà buồn vô hạn, đã nhiều lúc nghĩ đến sẽ dứt áo ra đi, nhưng mối tình hơn 3 năm gắn bó mặn nồng đâu thể nói chia tay là chia tay ngay được.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Giữa lúc con tim yếu mềm và tình yêu dành cho anh vẫn còn khiến Trà đang nghiêng về phương án tha thứ cho Mạnh, thì tin cô nàng kia đã có bầu truyền đến khiến tim Trà đập hẫng một nhịp. Thậm chí cô ả còn gọi điện cho cô, đắc thắng thông báo tin mừng và quả quyết sẽ không để Mạnh tuột khỏi tay mình, bằng mọi giá sẽ sinh đứa con ra để Mạnh phải cưới cô ta, hoặc nếu Mạnh cố ruồng rẫy thì sẽ dùng đứa con để ám Mạnh và cô cả đời.

Chua xót và đắng cay làm sao. Cái thai của cô nàng ấy đã chặn đứng tất cả cơ hội làm lại của 2 người rồi còn đâu! Giờ đây, cho dù cô có muốn bỏ qua cho Mạnh thì cũng không thể nữa rồi. Có đứa con ấy, mặc dầu không muốn anh cũng phải chịu trách nhiệm với cô ta. Còn cô, đành ôm đau thương, một mình rẽ sang ngả đường khác vậy.

Gần một tháng trời Trà chìm trong đau khổ, không thiết tha tới bất cứ việc gì. Mạnh vẫn thường nhắn tin hỏi han cô, xin cô cho anh thời gian để giải quyết hậu quả mình gây nên. Trà đọc nhưng không trả lời, tới nước này anh còn có gì để nói nữa. Hơn nữa, lòng cô cũng xác định phải quên con người bội bạc ấy rồi.

Nhưng vừa hay lúc đó, Trà thấy người khang khác. Đi khám thì cô nhận được kết quả phát hiện có thai hơn 1 tháng!. Bàng hoàng, lo lắng, sợ hãi… đủ thứ cảm xúc đan xen trong lòng cô. Sao ông trời lại cho cô làm mẹ vào lúc này? Éo le hơn nữa, cha của đứa trẻ lại là Mạnh – người đàn ông cũng đang là cha của một đứa bé trong bụng người phụ nữ khác!

Mặc dù hoang mang và mông lung không biết phải đi tiếp như nào, nhưng Trà quyết định sẽ giữ con lại, sinh con ra khỏe mạnh, bình yên và cho con một cuộc sống tốt nhất có thể. Trà thông báo cho Mạnh biết, vì dù gì anh cũng là cha của con. Khỏi phải nói, anh vui mừng đến mức nào. “Ông trời không tuyệt đường quay lại của chúng mình rồi!” – anh đã reo lên như thế. Trà cười buồn. Đúng là giờ đây 2 người đã có một sợi dây vô hình gắn kết, khiến cô không thể dễ dàng dứt áo ra đi như trước, nhưng cô biết, đường về bên nhau còn khó khăn và gian lao vô cùng.

Sau đó, Mạnh liền thông báo cho cô nàng kia biết chuyện và tuyên bố sẽ cưới Trà chứ không bao giờ cưới cô ta, nếu cô ta cố tình sinh con ra thì anh sẽ có trách nhiệm, vậy thôi. Cô ả tất nhiên sao có thể cam chịu như thế. Cô ta nhảy dựng lên tìm đến Trà nói cô trơ trẽn cướp chồng, cướp cha con của cô ta vì rõ ràng cái thai của cô ta lớn hơn của cô. Cô ta dọa dẫm, nếu Trà cứ ngoan cố giành bằng được Mạnh về tay mình thì cô ta sẽ không để cô sống được yên ổn.

Mang thai đã mệt mỏi, thêm chuyện nhì nhằng phức tạp của cuộc tình tay ba giữa Mạnh, cô ả đó và cô, khiến Trà gần như muốn kiệt sức. Bao nhiêu lần Mạnh ở bên cô là từng ấy lần cô ta gọi tới mức cháy máy, khi thì than khóc, khi thì giận dữ, khi thì nài xin, khi thì dọa dẫm… đủ cả. Cô ta thậm chí còn đe sẽ tự tử, 2 mẹ con làm ma đến ám Mạnh cả đời. Mạnh nghe vậy cũng hãi, tạm thời không thể quá tuyệt tình với cô ta. Vì thế, Mạnh đành chạy qua chạy lại giữa 2 người. Người yêu và bồ đồng thời có thai, một bên là tình cảm, một bên là áp lực, Mạnh cũng phờ phạc cả người.

Nhìn cảnh ấy, trong lòng Trà ngập tràn ngao ngán và chán chường. Nếu cô và Mạnh quyết bất chấp tất cả để cưới nhau, thì đúng là con cô sẽ có một gia đình đầy đủ cả bố lẫn mẹ. Nhưng liệu những ngày tháng sau này có được bình yên?

Theo baodansinh.vn/Trí thức trẻ

1 2136

Anh bảo rằng “cô ta nói láo”. Chuyện họ quan hệ như vợ chồng là có thật nhưng là trong quá khứ và nói rằng “đã yêu thì đôi nào chẳng thế” và “ngày xưa anh chơi bời nhưng từ khi quen em, anh đã đoạn tuyệt”.

Mình mới làm đám cưới được gần 2 tháng. Lẽ ra đây là những ngày “mật ngọt” của đôi vợ chồng trẻ. Vậy mà với mình thật kinh khủng. Chưa hết mệt mỏi sau đêm tân hôn không như mong đợi, mình phải đón nhận một sự thật đau đớn.

Chúng mình biết nhau qua một người chị họ mai mối. Mình là giáo viên còn anh là công an. Quen nhau được gần 7 tháng, anh đòi tổ chức đám cưới trong khi mình muốn tiếp tục thời gian tìm hiểu. Trước sự thúc giục của anh, phần nữa là gia đình ủng hộ, mình đã đồng ý.

Mình là giáo viên dạy văn, tính tình có phần hiền lành, được nhiều người nhận xét là dịu dàng.

Đám cưới xong, ngay sau đêm tân hôn, mình đã cảm thấy thất vọng và mệt mỏi bởi chồng mình lao vào mình hùng hục, mình chỉ có cảm giác đau đớn chứ không có gì là sung sướng, lãng mạn như những gì mình từng xem trong phim ảnh, tiểu thuyết.

chong yeu nguoi xua

Ảnh minh họa

Không những thế, 5 ngày sau, lúc mình đang ở trên trường thì nhận được tin nhắn điện thoại của một số lạ nhắn đến xưng là người yêu cũ của chồng mình với lời lẽ rất hỗn xược, thông báo rằng chồng mình đã qua đêm cùng cô ấy ngay sau khi cưới 2 ngày. Thậm chí, cô ấy còn thách thức mình không giữ được chồng thì để cô ta giữ hộ cho và gửi kèm hai bức ảnh cô ấy và chồng mình đang quan hệ.

Thực sự lúc đó mình bị sốc nặng, phải nhờ đồng nghiệp dạy thay và định thần mãi mới gọi được taxi để về nhà. Từ trước đến giờ, mình chưa trải qua nỗi đau và tổn thương nào lớn đến vậy.

Buổi tối, về nhà, mình có đưa cho chồng mình xem tin nhắn của cô gái ấy. Anh bảo rằng đó là chuyện ngày xưa, nào là “cô ta nói láo”. Chuyện họ quan hệ như vợ chồng là có thật nhưng là trong quá khứ và nói rằng “đã yêu thì đôi nào chẳng thế” và “ngày xưa anh chơi bời nhưng từ khi quen em, anh đã đoạn tuyệt”.

Rồi anh hứa này, hứa nọ. Mình tạm tin. Cho đến khi lại nhận được những tin nhắn, hình ảnh chứng tỏ họ mới gặp nhau thời gian gần đây thì mình quyết làm căng với chồng. Một là anh chọn mình, hai là cô gái đó. Đồng thời mình cũng nhắn lại cho cô gái đó “cô đừng dụ dỗ, bám lấy chồng tôi” thì cô ta gọi điện lại tuyên chiến với mình, nói là chính mình mới là người cướp anh khỏi cô ấy.

Nói thật, đến giờ mình vẫn không biết thật sự chồng có yêu mình hay không dù hàng ngày, trước mặt mọi người và khi có mỗi mình, anh luôn tỏ ra quan tâm, chăm sóc. Chuyện quan hệ vợ chồng của mình và anh cũng có vẻ cải thiện hơn chút nhưng mình vẫn không thoát được những hình ảnh cô gái đó gửi cho mình. Có lúc mình đã nghĩ đến chuyện chia tay khi mình còn trẻ, chưa có con nhưng nghĩ đến sĩ diện của bản thân, của gia đình hai bên mình lại chùn lòng. Mình ngại mọi người sẽ chê cười bởi mới cưới đã ly hôn. Tuy nhiên, mình không muốn kéo dài cuộc sống như hiện tại. Mình phải làm sao để cải thiện tình hình này? Mong mọi người cho mình lời khuyên.

Theo baodansinh.vn/ Báo Gia đình & Xã hội

0 404

Tờ đơn li hôn không phải giấy khai tử cuộc đời bạn, nó chỉ là tờ giấy khai tử cho một cuộc hôn nhân đã không còn hạnh phúc. Và tôi đã chọn cách bơi ra khỏi cuộc hôn nhân bế tắc của mình…

Tôi có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Chồng tôi làm kinh doanh, phần lớn thời gian anh ở xa gia đình. Một mình tôi ở nhà cặm cụi chăm hai con, anh ít về nhà tới mức hàng xóm nhìn vào ai cũng tưởng tôi đã li dị chồng. Tôi biết anh đi làm xa cũng vì lo kinh tế cho gia đình, nhưng giây phút cả nhà quây quần cùng nhau cũng quan trọng lắm chứ. Lúc con ốm, tôi đau, một cuộc điện thoại từ anh cũng không có. “Vì lúc đó anh đang bận bù đầu, không nghe điện thoại được” – anh nói thế.

Hè năm ngoái, tôi phát hiện anh ngoại tình khi tôi dắt hai con đi du lịch . Anh nói rằng anh rất bận, không thể đi cùng ba mẹ con tôi được. Anh dắt cô gái ấy về nhà mà không hề hay biết vì con ốm nên tôi phải về nhà sớm hơn dự định. Tôi suy sụp. Tôi khóc mỗi đêm. Nhưng tuyệt nhiên tôi không chất vấn hay trách móc anh. Tôi cũng không cần biết cô gái ấy là ai, cô ta hơn tôi ở điểm nào, và tại sao cô ta lại can tâm phá nát gia đình tôi.

Tôi chỉ hỏi anh duy nhất một câu: “Sao anh không cùng cô ta tới khách sạn mà lại dắt cô ta về nhà?”. Bạn nghĩ tôi cao thượng? Không đâu. Một người đàn ông đã luôn vắng mặt lúc vợ đau, con ốm nhưng lại sẵn lòng mời tình nhân về nhà khi vợ con tạm đi vắng, thì chất vấn để làm gì. Chất vấn chỉ khiến tôi thêm đau.

nhung-tam-su-buon-va-day-cam-dong

Tôi im lặng suốt mấy tháng sau đó. Tôi không nói chuyện, không nghe điện thoại, tôi coi như anh chưa hề tồn tại trong cuộc sống của mình. Sự im lặng của tôi khiến anh sợ hãi. Anh quyết định thú nhận tất cả với tôi rồi mong tôi rộng lòng tha thứ. Và thế là, tôi biết thêm một sự thực: anh đã phản bội tôi từ khi tôi bắt đầu sinh bé thứ hai. Và cô gái tôi tình cờ bắt gặp trong phòng ngủ của mình hôm đó không phải là người duy nhất. Chút niềm tin còn sót lại trong tôi đã bị anh làm vỡ vụn.

Tôi nói với anh rằng tôi cần thêm thời gian để quên đi mọi chuyện. Anh đồng ý. Suốt một năm sau đó, tôi tập làm quen với cuộc sống không có anh. Tôi vẫn nói chuyện với anh, vẫn chuẩn bị quần áo cho anh trước mỗi chuyến công tác dài ngày, vẫn gọi và nghe điện thoại của anh. Nhưng tôi đã âm thầm sắp xếp và chuẩn bị một cuộc sống khác trước khi gửi anh tờ đơn li dị.

Tôi đã gần bốn mươi tuổi, không còn là cô gái hai mươi, ba mươi tuổi để có thể nằm khóc lóc từ ngày này qua tháng nọ, càng không thể gào thét hay chửi bới chỉ để thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Tôi đã có con. Mọi hành xử và quyết định của tôi đều có ảnh hưởng rất lớn tới cảm xúc và cuộc sống sau này của các con. Vì thế, tôi không thể hấp tấp, hồ đồ.

Tôi may mắn có công việc ổn định, thu nhập khá. Số tiền tiết kiệm bấy lâu đủ để tôi mua một căn nhà nhỏ cho ba mẹ con. Tôi tìm luật sư để bàn bạc mọi chuyện. Tôi âm thầm chuẩn bị tất cả mọi thứ, để đến khi tôi thật sự sẵn sàng, tôi sẽ kí vào tờ đơn đã viết sẵn. Trong suốt một năm đó, đã có nhiều lần tôi buông tay vì quá mỏi mệt. Nhưng chỉ cần nhớ tới sự vô tâm của anh, cái cách anh xuất hiện trong gia đình không khác gì một vị khách, hoàn toàn thờ ơ với các con lại khiến tôi sực tỉnh.

Ngày chúng tôi ra tòa, bố mẹ khóc lóc van nài tôi hãy suy nghĩ lại thật kĩ, bạn bè trách móc tôi lạnh lùng và chẳng biết nghĩ cho các con. Nhưng bạn ơi, những đau đớn, thất vọng, đổ vỡ trong tôi, cuộc sống thiếu thốn tình cảm lẫn sự quan tâm từ bố của các con tôi, có ai hiểu không? Những đêm con tôi co giật vì sốt cao, giấc ngủ không tròn vì thi thoảng lại giật mình tỉnh dậy hỏi “Bố con đâu rồi?”, cả những dịp đặc biệt các con chỉ có mỗi mình mẹ, có ai thấy không?

Nếu chỉ cần đi làm kiếm tiền gửi về nuôi con, thì chồng tôi chỉ là bố nuôi của các con chứ đâu phải bố ruột. Đâu phải đàn ông cứ ngoại tình rồi khi bị phát hiện thì lại quay đầu về nhà hối lỗi với vợ đã là xong. Tôi cũng muốn tha thứ và lãng quên lắm chứ, nhưng đâu phải cứ muốn là làm được. Giả sử nếu chồng tôi ngoại tình mà không bị phát hiện, thì anh sẽ còn giả dối với tôi đến tận bao giờ?

Tôi và các con dọn ra ở riêng. Tôi vẫn đi làm, các con tôi vẫn đi học. Cuộc sống thiếu vắng đi một người thậm chí còn khiến tôi thấy dễ chịu hơn, vì mỗi ngày tôi không còn day dứt tự hỏi: “Rốt cục, tôi lấy chồng để làm gì? Chồng tôi đang ở đâu?”. Ba mẹ con tôi đã có một cuộc sống thoải mái, cùng nhau nấu ăn, đi xem phim, mua sắm và đi du lịch.

Sau li hôn, tôi nhận thấy mình càng phải yêu thương bản thân nhiều hơn. Các con tôi sẽ hạnh phúc hơn khi thấy một tôi vui vẻ, một tôi tự tin, một tôi hạnh phúc. Chúng không muốn thấy một người mẹ lúc nào cũng ủ rũ, than phiền, khóc lóc và suy sụp. Bạn bảo tôi không vì con ư? Tôi đã nỗ lực để trở thành một bà mẹ độc lập, mạnh mẽ và hạnh phúc, cũng là vì các con.

Tôi không đánh ghen, càng không dùng con cái để níu kéo một cuộc hôn nhân đã tàn, là tôi ích kỉ. Đúng thế! Một người phụ nữ không biết yêu bản thân mình trước nhất, là một người phụ nữ đáng thương. Tôi từng thấy có những người phụ nữ tìm “tình địch” để đánh ghen rồi thậm chí còn quay cả clip tung lên mạng. Tôi từng thấy có những người phụ nữ kiên quyết không li dị chồng mà tiếp tục chung sống để dằn vặt chồng.

lam-thu-tuc-ly-hon

Tôi cũng từng thấy có những người phụ nữ ngoại tình để trả thù chồng, hoặc tệ hại hơn – giết chồng. Đó không phải là giải pháp hay lối thoát. Đó là tự hành hạ mình, tự hủy hoại cuộc sống của chính mình. Đừng chỉ vì một con sâu mà đốt cháy cả một khóm hồng. Hãy nhẹ nhàng bắt sâu ra, tiếp tục chăm sóc cho khóm hồng ấy ngày một thêm xanh tươi, rực rỡ.

Hôn nhân đã ít nhiều trải qua sóng gió, cũng giống như một chiếc áo rách đã được may vá lại. Vết rách dù nhỏ hay lớn, đường kim mũi chỉ dù có chắc chắn đến đâu, thì khả năng chỗ vá bị bục chỉ là rất lớn.

Tôi chỉ muốn nói rằng, không phải cứ rộng lòng là tha thứ được, cứ hứa hẹn là sẽ không tiếp tục mắc sai lầm. Để hàn gắn đổ vỡ hôn nhân, cần rất nhiều bản lĩnh. Nhưng khi một cuộc hôn nhân đã sắp tàn, tức người trong cuộc đã không còn thiết tha hàn gắn nữa, thì nên buông tay thôi. Tờ đơn li hôn không phải giấy khai tử cuộc đời bạn, nó chỉ là tờ giấy khai tử cho một cuộc hôn nhân đã không còn hạnh phúc. Và tôi đã chọn cách bơi ra khỏi cuộc hôn nhân bế tắc của mình, để tìm một cuộc sống khác vui vẻ và hạnh phúc hơn.

Theo giadinhvatreem.vn/Trí thức trẻ

0 1846

Một người đàn ông đã cay đắng kể lại nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ cuộc hôn nhân tưởng như rất hạnh phúc của anh.

Tất cả khởi nguồn từ khi vợ anh tình cờ biết những câu nói yêu thương của anh thời yêu người trước. Chị luôn chất chứa trong lòng, cứ có cơ hội là lại “đào bới quá khứ”, mặc cho anh giải thích đấy là chuyện cũ, giờ cô gái ấy cũng đã yên bề gia thất, chị mới chính là hạnh phúc của anh… Nhưng chị không chịu quên, cứ xem đấy như một chuyện lớn. Từ tin tưởng chồng, cô chuyển thành đa nghi. Cứ anh về muộn là cô lại soi mói, lục vấn. Đến một lúc anh không giải thích nữa, bởi chỉ thấy bực mình, khó chịu và muốn thoát ra khỏi mái nhà ấy, còn chính chị cũng khổ sở không kém khi vô tình phủ đám mây xám lên cuộc sống của mình.

10

Không ai là không có quá khứ, cái gì qua nên để cho qua, không nên lúc nào cũng bới tung mọi chuyện dù đẹp, dù xấu, đó là kinh nghiệm nhiều người đã đúc kết. Thực tế cho thấy, vợ chồng muốn hạnh phúc phải có sự tin tưởng lẫn nhau kể cả trong tình cảm và vật chất. Việc ghen tuông hay nghi ngờ nếu đúng chỗ, đúng mức độ và đúng lúc cũng là một liều thuốc tăng thêm thi vị cho cuộc sống vợ chồng. Nhưng cái gì thái quá cũng đều không tốt. Câu chuyện trên không phải là cá biệt. Theo nhiều kết quả nghiên cứu, một nguyên nhân dẫn đến rạn nứt trong hôn nhân mà không phải ai cũng chú ý đến chính là sự tôn trọng và tin tưởng lẫn nhau. Một người đàn ông khác kể câu chuyện của mình, từ ngày lấy vợ, anh đúng là sống trong sự nghi ngờ đến nghẹt thở. Cơ quan ở xa, nhưng vợ anh cứ bắt trưa phải về nhà ăn cơm bởi lý do “nhỡ trưa anh đưa cô nào đi ăn thì sao. Anh không nghe người ta nói đầy đến những mối tình công sở đó à”. Anh đã phải giải thích đến… gẫy cả lưỡi mà vợ vẫn kiên quyết: “Với em, anh đừng bao giờ nghĩ đến người khác, em có thể kiểm soát được cả suy nghĩ của anh đấy”. Anh thấy nóng mặt vặc lại, “thế anh là tù nhân của em đấy à”. Chị cũng vặc lại, thế là thành cãi nhau.

Nhiều nhà tâm lý học cho rằng, đa nghi hay ghen là một phần của tình yêu. Nói một cách chính xác, đa nghi hay ghen đúng mức sẽ làm tình yêu thêm nồng thắm. Những cơn ghen của phụ nữ thường ầm ĩ và nhiều nước mắt nhưng không khủng khiếp như những cơn ghen của “phái mạnh”, họ có thể im lặng nhưng bên trong là những cơn sóng ngầm vô cùng khủng khiếp. Ghen tuông mù quáng thể hiện chính sự bất lực của họ, họ có thể là người quá ảo tưởng về mình, ngộ nhận mình là số một hoặc đã quá tự ti… Cách tốt nhất để tránh những sai lầm đáng tiếc là cả hai người cần phải biết làm chủ bản thân, hãy cho rằng mọi việc không đến mức như vậy và điều quan trọng hơn cả là phải học cách tin tưởng lẫn nhau.

Theo Minh Tâm (ktdt,vn)

0 539

Vào một lúc nào đó... ta phải chi xài tuổi trẻ của mình một cách hợp lý, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy.

Nữ diễn viên Emma Watson (25 tuổi)

Tháng 4, tôi đi Tây Ninh. Buổi chiều hôm ấy ngồi trong quán cafe, nói chuyện với một em trai 17 tuổi. Nhà em ở huyện Bến Cầu, nghỉ học giữa chừng, em đi làm giữ xe ở quán cafe, một tháng kiếm 2 triệu, chủ quán bao cơm.

Em ngồi như vậy từ 7 giờ sáng đến 11 giờ tối, cùng với một người nữa, có thay phiên để nghỉ ngơi chút đỉnh trong giờ vắng khách. Mỗi ngày em kiếm được chừng 70 ngàn đồng. Em không phải người trẻ đầu tiên tôi gặp phải bán thời gian trẻ nhất của mình để kiếm đủ số tiền lo hai bữa ăn và giúp đỡ một người thân nào đó trong cuộc sống thường nhật.

Ở Sài Gòn cũng không khác. Hàng chục ngàn em trai, em gái, 13 -15 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, lơ ngơ vào thành phố, làm một công việc gì đó như giữ xe, ngồi ghi vé xe, ngồi xếp trái cây, đứng xếp sữa lên kệ, ngồi đánh dấu người ra vào cơ quan. Những công việc ấy có ưu điểm: đem lại miếng ăn – vốn cực kỳ ngặt nghèo và khó khăn với những đứa trẻ ở nông thôn, sinh ra trong gia đình nghèo khó và không có việc làm. Em nói với tôi: “Em may mắn có việc, chứ bạn em ngồi quán cafe cả ngày, không việc làm, lại nợ tiền… cafe”.

Chuyện nói ra như đùa. Thật là một tin mừng vì cuối cùng những người trẻ ở nông thôn cũng tìm được việc gì đó làm, kiếm được chút tiền cho bữa ăn hàng ngày, và họ không phạm tội ác gì ghê gớm vì… quá rảnh. Nghĩ như vậy cho lạc quan, bởi còn biết bao người trẻ ngoài kia la cà ngoài quán game, thất nghiệp thành trộm cướp, cắn đá, ăn bám gia đình.

Nhưng tương lai của họ là gì, nếu năm tháng đáng giá nhất này, họ chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12 tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền lương mỗi tháng. Họ không tiến triển chút nào trong nghề nghiệp – hoặc có thêm rất ít chuyên môn, vì chuyên môn chính chỉ là ngồi, nhìn, đứng, đi lại, hỏi han, dắt xe.

Đó là các nghề lương thiện. Nhưng đó là các nghề bán đổi tuổi trẻ và thời gian để lấy tiền mưu sinh, nơi các ông bà chủ nhìn vào bạn, thấy bạn 18 -20 tuổi, trẻ khỏe, xinh đẹp, có thể dắt xe không mỏi tay, đứng lâu không mỏi chân, hay xinh đẹp cho khách đến nhìn cho đẹp mắt (giống một cái bình hoa). Người ta trả tiền để mua tuổi trẻ và tháng ngày của bạn, với giá 100 ngàn/24 giờ (giá siêu rẻ!)

Tôi quen một thầy giáo, ông rất giỏi tiếng Anh. Khi ông theo một chương trình nghiên cứu đi Mỹ, chúng tôi ngồi nói chuyện. Ông kể rằng năm ông 14 tuổi, vì gia đình gặp nạn, cha ông đi tù, mẹ ông từ người làm công chức phải ra hàng chạy chợ kiếm tiền nuôi 4 đứa con. Ông “đã lớn” nên phải theo mẹ ra chợ giữ xe, nghỉ học sớm. Hàng ngày ông xé một trang trong quyển từ điển tiếng Anh loại rẻ tiền mà ông mua ở một hàng sách cũ, dắt theo trong người, rồi ra bãi giữ xe.

Hết ngày hôm đó, dù có phải dắt xe hay không dắt xe, đông khách hay không đông khách, ông cũng quyết phải học thuộc các từ trong ấy, dùng bút chép lung tung vào quyển vở mang theo. Quyển từ điển vơi dần, ông cũng thuộc thêm nhiều từ, nhiều câu, cộng với mấy quyển sách học viết, ông tự học tiếng Anh và vẫn đi giữ xe, kiếm tiền phụ mẹ nuôi em. Khi tiễn ông ra sân bay, tôi không thể tin người đàn ông chững chạc và thành đạt trước mắt mình lại có ngày 14 tuổi, đi giữ xe, chạy chợ và học thành thạo một ngôn ngữ.

Khi nhìn thấy những ánh mắt trẻ làm các nghề ngồi, nghề giết thời gian đổi tiền, tôi nghĩ tới ông, nghĩ tới cả những người Nhật tôi từng gặp, đi một chuyến tàu 20 phút về nhà cũng giở sách ra đọc, coi như đọc được vài trang. Mỗi ngày thầy học một trang giấy, mỗi ngày người công chức Nhật đi làm đọc 3 trang sách, 30 ngày là được 30 trang từ điển và 90 trang sách. Cái thời gian ngắn ngủi, ngán ngẩm và tiêu tốn mà các bạn đang phải đem ra để đánh đổi lấy tiền ăn, tiền sống, thực ra cũng có thể tận dụng theo một cách nào khác.

Bạn có thể đọc hết một quyển sách trong ba tháng, có thể chậm hơn một em sinh viên ngồi cả ngày trong thư viện. Bạn có thể học hết một quyển chuyên đề trong 4 tháng, càng chậm hơn so với một người có chuyên ngành và được cha mẹ trả tiền cho đi học. Nhưng dù chậm trễ đến vậy, bạn cũng đang tiêu xài những khoảnh khắc ngắn một cách có ích , thay vì ngán ngẩm ngồi nhìn khách vào tòa nhà, ngán ngẩm ngồi canh kệ thuốc lá, ngán ngẩm ngồi chờ khách ra xe, ngán ngẩm mở những clip hài trên mạng cho nhau xem, cười hề hề,xem truyện sex (nên đọc khi về nhà ngủ), check Facebook, tán dóc điện thoại, tốn tiền xem hàng online giá rẻ mà không có lúc nào đi mua được.

Lâu rồi, trên đài phát thanh tôi từng nghe, có kể chuyện một anh chế máy nông cụ. Người ta hỏi anh vì sao làm công chức giấy tờ lại biết chế máy cho nông dân, mà chế có vẻ thực tế vậy. Anh kể, hàng ngày tôi đi làm, đều phải ngồi xe công ty một tiếng để tới thành phố vào làm. Một tiếng đó tôi ngồi đọc sách, vẽ mẫu, xong đâu đấy thì chế thử, cuối cùng cũng ra.

Vậy là khi vài chục người khác cùng công ty trên chuyến xe của anh đang ngủ, đang tán dóc, đang nghe nhạc, đang nói xấu đồng nghiệp, thì anh ta đọc sách. Với một năm đi làm, anh ta vừa có lương, vừa “thặng dư” được 200-300 giờ đọc sách, tức là tương đương 8 -12 ngày đọc sách 24 giờ liên tiếp. Mớ kiến thức tưởng chừng đùa giỡn của anh công chức, trang từ điển tưởng chừng xé ra chơi của ông thầy, gom lại đã thành một tương lai rất khác của người ta – khi ta trẻ và thừa thãi thời gian để tiêu phí.

Bây giờ còn dễ hơn xưa cả trăm lần. Ông thầy tôi phải tốn công xé giấy, anh công chức phải vác sách theo. Chớ bây giờ, ai cũng có cái điện thoại để nghe nhạc, chơi Facebook, xem phim, xem clip hài. Mấy cái điện thoại đó có thể xem được vô số loại sách vở trên đời, cứ mở ra nhìn vô là thấy thứ để đọc.

Hãy tưởng tượng mà xem, khi bạn 18 -20 tuổi, người ta sẵn sàng thuê bạn để ngồi, để làm bảo vệ, làm tiếp viên, làm nhân viên đón khách… vì bạn trẻ, đẹp, có nụ cười tươi, có sức khỏe, có vóc dáng. Đến khi bạn 40 tuổi, nhan sắc tàn, sức khỏe xấu, vóc dáng béo phệ, và bạn vẫn chẳng biết làm gì hơn là bán thời gian của mình để… ngồi, liệu có còn ai thuê bạn không?

Vào một lúc nào đó… ta phải chi xài tuổi trẻ của mình một cách hợp lý, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy. Mình phải biết một thứ gì đó thật tốt, phải có một “chuyên môn” gì đó, dù nhỏ tí xíu và đơn giản, phải có tri thức cho chính mình, dù ít hay nhiều. Trong một bài nói chuyện trên TED tôi từng nghe, bà diễn giả bảo bà cực kỳ ngạc nhiên về sự thay đổi của công nhân Trung Quốc, ở khu công nghiệp bà khảo sát, có những lớp dạy tiếng Anh cả 2-3 giờ sáng, dạy theo bất cứ ca nào có công nhân cần học. Và giờ thì giá tiền lương công nhân Trung Quốc hết rẻ nhứt rùi vì họ chăm quá mà.

Thôi mình đừng ngồi ngơ ngác nhấn chìm thời gian nữa…. chỉ để đổi lấy vài triệu ít ỏi cho cơm áo hàng ngày…

Theo baodansinh

1 692

Không chỉ trong lúc say mà mỗi khi hai vợ chồng có xích mích là anh lại lôi chuyện bố mẹ tôi coi thường anh ít học ra để chì chiết tôi.

Tôi và anh yêu nhau từ thời cấp ba. Ngay khi ra trường, tôi tiếp tục học đại học, còn anh thi trượt nên quyết định đi học nghề và làm công nhân. Chúng tôi yêu nhau nhưng vấp phải sự phản đối của gia đình tôi. Bố mẹ tôi vẫn muốn tôi lấy anh chồng có học thức, chứ không phải là anh làm công nhân. Bố mẹ khuyên tôi nên lấy người làm công chức, cuộc sống ổn định và dễ hòa hợp, chứ lấy một người như anh, chênh lệch về trình độ kiểu gì cũng có chuyện. Nhưng tình yêu khiến tôi vượt qua tất cả những điều đó. Tôi yêu anh bởi anh tuy có hơi cục tính nhưng hiền lành, tốt bụng và tình cảm của anh luôn chân thành.

Ảnh minh họa

Ra trường, tôi đi dạy ở trường mầm non ở gần nhà, công việc khá ổn định. Bố mẹ tôi vẫn phản đối chuyện hai đứa quyết liệt. Mỗi khi bạn trai đến nhà tôi, thái độ của bố mẹ vẫn lạnh lùng. Bố mẹ tôi còn nói những lời ẩn ý, động chạm đến lòng tự trọng của anh, làm người yêu tôi hết sức tự ti. Tôi biết anh buồn nhưng anh không bao giờ nói gì cả. Bất chấp sự phản đối của bố mẹ, chúng tôi vẫn yêu nhau. Rồi một năm sau đó, tôi quyết lấy anh. Khuyên can tôi không được, bố mẹ đành tổ chức đám cưới cho tôi.

Những tưởng chúng tôi lấy nhau rồi, bố mẹ sẽ vui vẻ chấp nhận chồng tôi, nhưng không ngờ bố mẹ vẫn tỏ vẻ khinh anh, rồi thường so sánh hai anh rể tôi (một anh làm bác sĩ, một anh làm công an) trước mặt anh. Trong những bữa cơm gia đình thân mật, bố mẹ tôi lại đem anh ra để đặt lên bàn cân. Tôi chạnh lòng, nhưng không biết nói thế nào với bố mẹ cả.

Thời gian đầu anh không nói gì, nhưng sau này anh ít đến nhà bố mẹ vợ. Điều mà tôi không ngờ tới nhất là từ khi lấy nhau anh thay đổi quá nhiều. Tan ca làm, anh thường đi nhậu nhẹt, uống bia với anh em trong công ty. Và thỉnh thoảng anh về nhà trong trạng thái say xỉn. Những lúc say, anh nói lè nhè, nói bố mẹ tôi “giàu trọng khó khinh”, bảo bố mẹ tôi không biết cách cư xử. Tôi là người đứng giữa, chỉ biết nín lặng. Nhưng sau này, không chỉ trong lúc say mà mỗi khi hai vợ chồng có xích mích là anh lại lôi chuyện bố mẹ tôi coi thường anh ra để chì chiết tôi.

Những lời nói của anh thật khó nghe, anh nói những câu đại loại như: “Tôi biết gia đình cô coi tôi chả ra gì, nghĩ tôi đũa mốc mà chòi mâm son. Nhưng tôi đã nhờ nhà cô được cái gì đâu. Tôi là thằng đàn ông, tôi cũng có lòng tự trọng, nên bố mẹ cô cũng một vừa hai phải thôi. Tử tế thì tôi còn đến, không thì tôi cũng chẳng cần”.

Không hiểu bạn bè khích bác nhau hay do những lúc có hơi men, anh lại nhớ những chuyện không đâu từ trước ra để bới móc. Những lời của anh nói như chọc tức người khác, nói như kiểu muốn gây sự: “Bố mẹ cô cho mình là gì ghê gớm mà có quyền khinh tôi? Tôi chẳng học cao nhưng tôi vẫn nuôi được vợ con, tôi không thèm xin ông bà ấy mà phải khinh tôi”. Càng ngày anh càng cục cằn và hay về gây sự, nói những câu khiến tôi buồn vô cùng.

Sao tôi lại khổ vậy chứ? Bố mẹ không thông cảm cho tôi, chồng tôi thì như thành con người khác hẳn. Không biết có phải do thái độ của bố mẹ tôi hay do anh luôn tự ti là anh thua kém vợ mà khiến anh hằn học, thay đổi như vậy? Tôi thực sự thấy thất vọng và chán nản.

Mâu thuẫn giữa hai vợ chồng tôi ngày càng nhiều khi tôi được cử đi học thạc sĩ. Chồng tôi không vui vì điều này. Anh cạnh khóe tôi: “Cô chắc muốn làm bà hiệu trưởng à, hay thích học cao để chứng tỏ mình tài giỏi, để cho nhà cô thấy tôi ít học, còn cô thì nhiều chữ?”. Tôi không giải thích với chồng, chỉ thấy buồn.

Những lúc hai vợ chồng hòa thuận, vui vẻ tôi nói với anh: “Hay là anh đi học thêm cái bằng tại chức, sau này có cơ hội thì chuyển ngành”. Không ngờ tôi nói vậy mà anh đã khùng lên với tôi: “Cô nghĩ cô học nhiều, rồi sắp được thăng chức nên xấu hổ vì thằng chồng công nhân như tôi hả?”. Trong mọi chuyện, anh luôn suy nghĩ tiêu cực và tự ti như vậy. Thế nên những câu chuyện của chúng tôi luôn đi vào ngõ cụt và không tìm được tiếng nói chung.

Gần một năm sau ngày lấy nhau, tôi có bầu. Tình cảm của chúng tôi cũng không được cải thiện hơn. Anh vẫn cục cằn như vậy. Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi cách đây một tuần, tôi có lấy tã lót, quần áo sơ sinh của chị tôi lần trước sinh cháu về để giặt giũ, chuẩn bị cho em bé của tôi chào đời. Không ngờ khi biết túi quần áo đó là của chị gái tôi, anh đã hùng hổ ném hết ra sân và lớn tiếng: “Tôi không để cô thiếu thốn mà phải tha lôi những đồ ấy về. Cô đem trả ngay cho tôi nhờ, không bố mẹ cô lại nói tôi không lo được cho vợ con. Cô đừng có bêu rếu tôi”.

Sự nín nhịn của tôi cũng đến mức giới hạn, tôi không thể chịu nổi sự vô lý của anh nên đáp lại: “Em thấy chuyện chẳng có gì mà anh phải nói thế cả. Bố mẹ nghĩ hay anh nghĩ thế? Lúc nào anh cũng quy chụp, rồi dằn vặt em, anh nghĩ em sung sướng lắm à. Em không chịu nổi anh nữa rồi, sức chịu đựng của em cũng có giới hạn thôi. Anh làm thế hèn lắm, anh làm em quá thất vọng”.

Anh cho tôi một cái tát nổ đom đóm mắt, rồi vứt hết quần áo của tôi ra ngoài, đuổi tôi về nhà mẹ. Tôi gạt nước mắt, đến ở nhà chị gái chứ không dám về nhà mẹ. Ba hôm sau, anh đến nhà chị xin lỗi tôi, đón tôi về nhưng nhất quyết tôi không về. Niềm tin và tình yêu của tôi dành cho anh đã hết. Anh hành xử như một kẻ vô học.

Có lẽ tính cục cằn đã thành bản chất trong anh, và điều đó không thể thay đổi được. Nhưng giờ tôi biết phải làm thế nào đây? Ly dị chồng hay quay về? Tôi đang mang trong mình giọt máu của anh, nếu bỏ anh thì tội cho con, nhưng quay về thì tôi không thể. Tôi sống trong những ngày tháng bị bạo lực tinh thần như vậy đã là khủng khiếp lắm rồi. Giờ tôi mới thấm thía những lời khuyên can của bố mẹ. Nếu tôi chia tay, không biết bố mẹ có đón nhận tôi không. Tôi rất băn khoăn và hoang mang. Hãy cho tôi một gợi ý để đứng vững tiếp trong tương lai. Tôi xin cám ơn.

Theo Ph.Hằng (ngoisao)

0 547

Tình cảm vợ chồng cần được nuôi dưỡng mỗi ngày để hôn nhân thăng hoa và luôn luôn thú vị. Khi bước vào cuộc sống hôn nhân đa số các cặp đôi thường bỏ quên dành tặng nhau những điều bất ngờ…

Khi đã bước vào cuộc sống hôn nhân đa số các cặp đôi thường bỏ quên những hành động tán tỉnh, dành tặng nhau điều bất ngờ… Để tình cảm vợ chồng luôn thăng hoa và thú vị thì bạn hãy “bỏ túi” cho mình những lời khuyên sau nhé:

  1. “Ta yêu nhau là bởi vì…”

Bạn nghĩ rằng đã là vợ chồng thì chẳng cần gì đến những lời yêu thương tình cảm ư? Bạn nhầm to rồi đấy, không nhất thiết phải thường xuyên nhưng thi thoảng những câu nói yêu vì điểm nổi bật, mặt tốt của nhau sẽ tạo được nhiều xúc tác, cảm giác gần gũi và giữ được “lửa” trong mối quan hệ của cả hai hơn. Một tin nhắn ngọt ngào hay món quà bất ngờ luôn là cách giúp tình yêu thêm thăng hoa.

yeu-thuong-webphunu_net2

 

  1. “Hồi đó chúng ta thật dễ thương…”

Hãy cùng gợi lại ký ức của thuở ban đầu, ngày mới hẹn hò nào… Điều này giúp bạn và chàng nhớ lại những ngày tháng ngọt ngào, cũng như khó khăn đã cùng vượt qua để đến được với nhau thư thế nào. Phải chăng khi nghĩ lại những điều ấy, bạn càng thấy yêu chàng nhiều hơn?

5 cach nuoi duong hon nhan

  1. “Tối nay mình hẹn hò nhé!”

Sự lãng mạn và một chút bất ngờ luôn là viên than hồng gợi lửa cho một mối quan hệ đang dần nguội lạnh. Bạn có thể tự chủ động hoặc thủ thỉ với chàng về một buổi tối hẹn hò, ăn uống bên ngoài. Dù biết rằng công việc, chuyện gia đình khiến cả hai luôn bận rộn nhưng nên dành ra một ngày rảnh rỗi trong tháng để tình cảm vợ chồng được hâm nóng hơn, bạn nhé!

mac-gi-cho-lan-hen-dau-07

  1. Chấp nhận và thay đổi cùng nhau theo chiều hướng tốt

Trước và sau khi cưới bạn thấy chàng đã khác? Đừng vội thất vọng và đổ lỗi cho chồng, con người không ai có thể sống mãi mãi duy nhất “một phiên bản” trong suốt cuộc đời. Bạn cần phải chấp nhận điều này, chia sẻ quan điểm của bản thân với chồng về những điều tích cực và mặt hạn chế về sự thay đổi ấy. Đồng thời, bạn cũng cần điểu chỉnh mình để cuộc sống hôn nhân không gặp quá nhiều khó khăn về bất đồng tư tưởng.

  1. Luôn lắng nghe và chia sẻ

hen ho

Nếu bạn muốn chồng hiểu mình hơn, hãy nói ra suy nghĩ bản thân, cũng như lắng nghe những gì chồng nói. Đây là phương pháp hai chiều giúp hai bạn nhanh chóng tìm được cách giải quyết cho mọi vấn đề. Không có gì nguy hiểm hơn bằng việc dồn nén, ủ lại những bực tức, ấm ức quá lâu cho đến khi “giọt nước làm tràn ly” – những điều đó sẽ trở thành con dao nhọn hau lưỡi đâm vào đối phương và làm đau chính bạn đấy.

Theo Webtretho

0 970

Tôi đã nhận từ người mới quá nhiều tiền, nhưng thật lòng tôi không yêu. Người mà tôi yêu chỉ có chồng cũ mà thôi

Hai người đàn ông đó đều tốt, đều đáng để tôi gắn bó cả đời. Những giữa lý trí và tình cảm, tôi không biết phải chọn ai. Tôi đã phạm những sai lầm liên tiếp để rồi giờ đây tôi mới khổ thế này. Tôi khổ vì đòi ly hôn với chồng và giờ yêu lại anh ấy.

Tôi lấy chồng năm 27 tuổi. Chồng tôi kém tôi 2 tuổi. Chúng tôi học cùng trường đại học nhưng anh ấy kém tôi một khóa (Năm đầu tôi trượt nên học chậm 1 năm). Sinh hoạt văn nghệ chung với nhau nên chúng tôi nảy sinh tình cảm. Năm cuối cùng trước khi chúng tôi tốt nghiệp, tôi có bầu và chúng tôi buộc phải cưới vì không muốn làm con khổ.

Đó là những năm tháng khó khăn nhất đối với tôi. Chồng tôi vẫn tiếp tục đi học trong sự chê cười của mọi người còn tôi làm bảo lưu xin nghỉ 1 năm ở nhà sinh con. Anh ra trường, đi là, cũng là lúc tôi học nốt cho xong chương trình. Những năm tháng đó, phần lớn là do hai bên gia đình giúp đỡ chứ nếu chỉ có hai vợ chồng sợ rằng chúng tôi đã không thể nuôi nổi con.

sau-khi-ly-hon-yeu-nguoi-moi-chi-de-chong-cu-sang-mat-ra

Sau khi ly hôn với chồng, tôi vội vã yêu một người mới để trả thù chồng cũ. Nhưng tôi lại hoàn toàn không yêu anh ấy (Ảnh minh họa)

Sau 6 năm chung sống, vì có nhiều bất đồng nên tôi và anh đã ly hôn. Thực ra, nói đúng thì phải là tôi đòi ly hôn với chồng, chồng tôi đã cố gắng níu kéo nhiều nhưng tôi không chịu. Tôi ngang ngược, ương bướng và tỏ ra mình mạnh mẽ không cần chồng. Ai cũng khuyên tôi nên suy nghĩ lại nhưng tôi bất chấp tất cả, tôi không đồng ý. Vậy là tôi ly hôn, chỉ vì những lần cãi nhau nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Sau khi tôi ly hôn, tôi nhanh chóng bước vào mối quan hệ yêu đương với một người đàn ông khác, làm cùng công ty. Anh này chủ động tiến tới với tôi, sẵn sàng san sẻ trách nhiệm nuôi con cùng tôi. Anh là người có địa vị, có tiền và cũng trải qua một lần đổ vỡ nên rất muốn có mối quan hệ nghiêm túc. Chính anh đã thuê nhà riêng cho mẹ con tôi, mua sắm đồ đạc đầy đủ tiện nghi để mẹ con tôi có cuộc sống thoải mái hơn. Tôi nhận được từ anh quá nhiều thứ, cả tiền bạc và tình cảm.

Thực ra, tôi yêu anh không phải xuất phát từ tình cảm mà vì tôi muốn chứng minh cho chồng cũ thấy tôi hoàn toàn có thể kiếm được người giỏi giang, nhiều tiền và yêu tôi hơn anh ta. Sự chăm lo của người đàn ông này khiến tôi hả hê với chồng lắm. Tôi có cảm giác đã làm cho chồng “trắng mắt ra” khi trước đó không biết trân trọng tôi.

Thế rồi người đàn ông ấy cũng đưa tôi về ra mắt. Gia đình anh quý tôi, nói đúng hơn là họ quý tôi vì thấy anh quá yêu tôi. Mọi người bàn bạc thống nhất chuyện cưới xin vì chúng tôi đều có tuổi rồi, cũng cần phải cưới để còn sinh con.

sau-khi-ly-hon-yeu-nguoi-moi-chi-de-chong-cu-sang-mat-ra

Tôi chợt nhận ra rằng sau khi ly hôn với chồng tôi vẫn chỉ yêu chồng cũ mà thôi, tôi muốn quay về bên anh (Ảnh minh họa)

Nhưng đúng vào lúc đó thì tôi lại thấy chán. Tôi cứ nghĩ mối quan hệ này sẽ khiến tôi hả hê, sung sướng nhưng không, tôi thấy tiếc nuối, thấy sợ bị ràng buộc vào hôn nhân. Bởi lẽ, tôi đâu có yêu anh ấy. Đã vậy, cùng thời điểm đó tôi lại biết chồng cũ của tôi cũng đang tìm hiểu một người phụ nữ khác. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, tôi vẫn còn yêu chồng cũ. Đó mới là tình yêu thực sự tồn tại trong lòng tôi. Chỉ là trước đó tôi ngang bướng không chịu thừa nhận.

Tôi và chồng cũ vẫn gặp nhau, chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè vì con. Cuối tuần nào tôi cũng cùng anh đưa con đi chơi. Trước kia thì tôi luôn kể về người mới của mình để trêu ngươi anh. Nhưng giờ khi nghe anh nói về dự định sẽ cưới cô gái mới này tôi lại thấy hận và đau. Tôi muốn dùng con để phá mối quan hệ của họ, muốn họ bỏ nhau để anh quay về bên tôi. Nhưng còn người đàn ông yêu tôi, đã làm mọi chuyện vì tôi đang chờ một đám cưới thì tôi phải làm gì với anh? Tôi phải giải thích thế nào đây để anh chấp nhận sự thật phũ phàng này? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi có nên chấp nhận lấy người mới hay tìm quay về bên chồng cũ vì đó mới là tình yêu đích thực của tôi?

0 633

Khi chồng “hết chuyến công tác” trở về nhà, anh vẫn đối xử với tôi rất tình cảm như chưa hề có chuyện “ngoài luồng” với người đàn bà nào khác.

Chúng tôi cưới nhau khi tôi 22 tuổi, còn anh 27 tuổi. Khi ấy tôi tốt nghiệp đại học ngoại ngữ được hơn một năm, làm phiên dịch cho một tập đoàn truyền thông lớn, chồng tôi là thợ điện, làm việc cho một công ty xây dựng tư nhân.

Từ thời chúng tôi còn yêu nhau, cả bạn bè và gia đình hai bên đã không ít lần nói qua nói lại về chuyện chênh lệch trình độ học vấn cũng như ngoại hình của hai đứa. Tôi xinh xắn, cao ráo, nói như bọn bạn là “ăn đứt nhiều chân dài và thừa sức làm chết mê chết mệt đại gia lắm tiền nhiều của”.

Còn chồng tôi, anh chỉ học trung cấp điện lực, dáng người gầy lòng khòng như cái que, da lại đen và ăn nói cũng không được trôi chảy cho lắm.

Vậy mà không hiểu sao, như trời xui đất khiến, tôi lại “phải lòng” ngay anh ruột của đứa bạn thân khi tôi đến nhà nó chơi và lần đầu gặp anh khi anh từ công ty về nhà…

Tôi cặp bồ với đại gia để trả thù chồng ngoại tìnhẢnh minh họa

Cuộc sống của vợ chồng tôi diễn ra khá êm đềm, do công việc của cả hai vợ chồng đều thường xuyên phải đi công tác xa nên những khoảng thời gian rảnh rỗi ở nhà, chúng tôi quấn quít và tình cảm với nhau lắm. Hai vợ chồng cùng thống nhất để một vài năm nữa, khi kinh tế gia đình ổn định hơn, mới tính đến chuyện có em bé.

Cứ nghĩ là hạnh phúc sẽ trôi đi bình dị như thế, chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ rằng chồng tôi có bồ, vậy mà chính mắt tôi và một đứa bạn thân của tôi, chứng kiến từ đầu đến cuối màn ngoại tình của anh khi tình cờ bắt gặp anh và người tình ngồi ăn uống ở một nhà hàng sinh thái nằm ven thành phố.

Chẳng là cuối tuần đó anh nói anh đi công tác theo một công trình xa, cách nhà gần 200km. Ở nhà một mình buồn nên khi có đứa bạn thân rủ tôi đi mua sắm thì tôi nhận lời ngay. Hai đứa lượn lờ chán thì bảo nhau kiếm một quán cà phê yên tĩnh để ngồi “buôn”. Vậy là chúng tôi đèo nhau đến nhà hàng sinh thái nằm sát bờ sông ở ven thành phố.

Ngồi chưa ấm chỗ, chúng tôi thấy một đôi nam nữ ôm eo nhau rất tình cảm đi vào quán, họ ngồi xuống chiếc bàn khuất sau một tàn cây um tùm, cách chỗ chúng tôi ngồi không xa.

Cả tôi và nhỏ đều mắt chữ o, miệng chữ a khi phát hiện ra người đàn ông đó chính là chồng tôi. Vậy là thay vì “buôn chuyện”, chúng tôi tập trung theo dõi hai người vừa âu yếm, tình cảm với nhau, vừa ăn uống, trò chuyện rất vui vẻ.

Rồi chúng tôi thanh toán tiền như cái máy, bám theo họ đến một khách sạn cách đó không xa. Nhỏ bạn đòi xông vào khách sạn để “bắt tận tay, day tận trán” đôi tình nhân nhưng tôi can ngăn. Tôi còn dặn nó cấm không được hé răng về chuyện vừa xảy ra, để tôi còn lo liệu.

Khi chồng “hết chuyến công tác” trở về nhà, anh vẫn đối xử với tôi rất tình cảm như chưa hề có chuyện “ngoài luồng” với người đàn bà nào khác.

Còn tôi, để trả thù chồng, tôi gật đầu đồng ý quan hệ tình cảm với một đại gia là đối tác làm ăn của công ty tôi, người đã “chết mê chết mệt” theo đuổi tôi cả năm trời nay.

Đôi lúc ngẫm lại, tôi thấy mình đang làm việc tội lỗi, nhưng nỗi đau bị chồng lừa dối lớn hơn khiến tôi tiếp tục lao vào con đường “ông ăn chả, bà ăn nem” mà chẳng hề nghĩ đến một lối ra…

Theo Pháp luât và Xã hội/TPO