My Weblog: umraniye elektrikci uskuadar elektrikci usta elektrikci sisli elektrikci

Nhau thai cừu Charmlux - Chống lão hoá da
Blog tình yêu

Trong cuộc sống hàng ngày, có rất nhiều yếu tố gây độc cho da mà chúng ta không nghĩ tới như: khói bụi, ô nhiễm môi trường, hóa chất tồn tại trong các sản phẩm sinh hoạt hàng ngày… Tại BV Da liễu Trung ương thường xuyên tiếp nhận bệnh nhân mắc bệnh lý về da do nhiễm độc, trong đó có nhiễm độc từ nguồn nước sinh hoạt.
Da dễ bị nhiễm độc

TS.BS Vũ Nguyệt Minh – Phó trưởng khoa Tế bào gốc, BV Da liễu Trung ương cho biết, da chiếm khối lượng rất lớn trên cơ thể và nó cũng là một cơ quan của cơ thể tương tự như tim, gan, thận…. Vì thế các cơ quan khác bị nhiễm độc thì da cũng bị nhiễm độc. Song quá trình nhiễm độc của da thường dễ và nhanh hơn các cơ quan khác do da bao phủ bên ngoài cơ thể, tiếp xúc trực tiếp với môi trường, khi môi trường bên ngoài không đảm bảo thì da lại càng dễ bị nhiễm độc.

Theo TS. Minh, có 2 nguyên nhân chính khiến cho da bị nhiễm độc là tiếp xúc trực tiếp (như công nhân trong môi trường làm việc với các hóa chất độc hại như chì, than…). Có 4 chất độc cho cơ thể mà da rất dễ bị ngộ độc đó là: Arsen, cadmium, chì và thủy ngân. Trong đó, tại Bệnh viện Da liễu Trung ương hay gặp nhất là các bệnh nhân nhiễm độc từ nguồn nước sinh hoạt có chứa arsen.

Khảo sát nguồn nước ở đồng bằng sông Hồng và thành phố Hà Nội của các chuyên gia Việt Nam và Thụy Sỹ cho thấy: nồng độ arsen từ 0,1- 810 μg/l, có 27% giếng có nồng độ arsenic vượt quá nồng độ an toàn 10 μg/l do Tổ chức Y tế thế giới quy định.

Ngoài ra, công nhân làm nghề luyện kim, khai mỏ, sản xuất kính… hoặc uống thuốc điều trị hen phế quản cổ truyền có nguy cơ cao nhiễm arsen. Arsen lắng đọng tại tổ chức giàu keratin như móng, tóc và da, gây ra biểu hiện sừng dạng điểm dày trên bàn tay, chân, thậm chí là ung thư da.

canh-bao-de-nhiem-doc-da-ung-thu-da-neu-khong-bao-ho-che-chan-cho-co-the-1Da là bộ phận tiếp xúc trực tiếp với môi trường, khi môi trường bên ngoài không đảm bảo thì da lại càng dễ bị nhiễm độc. Ảnh minh họa.

Nguyên nhân thứ 2 là do chế độ ăn uống, thuốc men… Thời gian gần đây, người ta nhắc nhiều tới vấn đề nhiễm độc chì trong thuốc. Đặc biệt là chì có trong các loại thuốc cam, thuốc tưa lưỡi gây ngộ độc hay gặp ở trẻ em. Chì còn có trong một số loại sơn, sản xuất ắc quy, thủy tinh, đồ tráng men… Oxit chì hấp thu dễ dàng qua da. Ngộ độc chì gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thần kinh trung ương và nhiều cơ quan khác.

Với nhiễm độc thủy ngân, theo BS. Nguyệt Minh thường là do ăn các loại cá sống ở tầng đáy của đại dương. Cá loại cá càng to thì nguy cơ nhiễm độc thủy ngân càng lớn. Bên cạnh đó, trẻ em có thể vô tình tiếp xúc với thủy ngân khi ngậm nhiệt kế thủy ngân bị vỡ, thủy ngân bốc hơi dễ dàng ở nhiệt độ phòng có thể tấn công vào hệ thần kinh trung ương, phổi, viêm miệng, viêm ruột…

Một chất độc cho da được nhắc tới nhiều đó chính là khói thuốc lào, thuốc lá. Chất cadmium có trong thuốc lá do nhiễm từ nguồn đất cũng là một chất độc cho cơ thể, và tất nhiên nó cũng gây hại cho da.
Cách nào trị nhiễm độc cho da?

Hiện nay trên mạng xã hội và các spa, thẩm mỹ viện quảng cáo rất nhiều về phương pháp hút chì thải độc tố cho da với những lời quảng cáo “có cánh” để “làn da sạch không tì vết”, “hút chì thải độc điều trị mụn tốt nhất”… Tuy nhiên, Giám đốc BV Da liễu Trung ương Nguyễn Văn Thường khẳng định, hút chì, thải độc trên da mặt không có cơ sở khoa học.

“Thải chì chỉ là “chiêu trò” câu khách của các cơ sở làm đẹp hiện nay, không có chuyện chì được hút đen đầy mặt như các spa đang quảng cáo”. (Mời bạn đọc xem chi tiết tại đây).

canh-bao-de-nhiem-doc-da-ung-thu-da-neu-khong-bao-ho-che-chan-cho-co-the-2Chăm sóc da từ khi còn trẻ sẽ giúp da đẹp và khỏe hơn.

Một biện pháp khác cũng hay được nhắc đến đó là detox thải độc cho da. Tuy nhiên theo BS. Nguyệt Minh, con người sinh sống trong môi trường chịu tác động rất lớn của tia UVA, UVB và các yếu tố ô nhiễm khác. Các ảnh hưởng từ môi trường, đặc biệt là ánh sáng này làm da sinh ra các gốc tự do gây độc cho tế bào da và dẫn đến ung thư da, lão hóa da.

Khái niệm thải độc hiện nay hay nhắc đến là chống lại gốc tự do do chính cơ thể sinh ra. Các thực phẩm detox hiện nay chủ yếu là có các thành phần trung hòa gốc tự do như vitamin C, vitamin E, glutathione, acetyl cysteine,… giảm thiểu các chất này tác hại lên cơ thể.

Còn trong trường hợp nếu như bị nhiễm chất độc như arsen, chì, cadmium hay thủy ngân…. từ môi trường vào cơ thể thì cách phòng tránh tốt nhất là phát hiện yếu tố nguy cơ và tránh tiếp xúc. Trong trường hợp này nếu dùng detox vitamin E, vitamin C là không cao bằng việc cách ly với nguồn nhiễm.

Có thể dùng các loại vitamin hỗ trợ quá trình đào thải chất độc ví dụ: Vitamin E, kẽm có lợi trong quá trình đào thải Asen; vitamin C có lợi trong quá trình đào thải thủy ngân qua mồ hôi…

Để có được làn da đẹp, khỏe mạnh, PGS.TS Nguyễn Văn Thường khuyến cáo, chị em cần chú ý chăm sóc da ngay từ khi còn trẻ (khoảng 26 – 27 tuổi).

Đối với nam giới quá trình lão hoá chậm hơn nên việc chăm sóc da có thể bắt đầu khi 31 – 32 tuổi.

Việc chăm sóc da hàng ngày đơn giản nhất là uống nhiều nước, tăng cường ăn rau xanh, trái cây, ngủ đủ giấc và bôi kem chống nắng từ 2 – 3 tiếng/lần, bôi trước khi đi ra ngoài đường 30 phút.

Đặc biệt, vào thời điểm mùa hè cần hạn chế ra ngoài trời nắng, nếu phải ra ngoài nên mặc áo chống nắng, đội mũ rộng vành, đeo kính để bảo vệ cơ thể khỏi tác hại của ánh nắng mặt trời.

Theo Suckhoedoisong.vn

   Chiếc xe lăn bánh qua cầu Thăng Long, anh thấy mắt mình cay xè. Nhìn em mải miết lo cho con ốm nhách mà lòng anh nặng trĩu… Vợ ơi, biết khi nào gia đình mình mới trở lại, sống và làm việc ở Thủ đô?

Trần tình của người chồng chưa thành đạt

Gặp em, cô gái miền sơn cước mới chập chững bước vào cơ quan. Nhìn gương mặt hiền hậu và ánh mắt sáng ngời, anh đã quyết tâm phải có em bằng được. Biết hoàn cảnh gia đình em, anh càng thêm yêu quý và kính phục nghị lực, sự yêu đời của em.

Cha em mất từ khi hai chị em còn nhỏ, lúc gia đình em mới chuyển vào Nam được 5 năm. Chuyển nhà từ Thái Nguyên vào miền Nam, bố mẹ em cũng đắn đo nhiều, nhưng vì mưu sinh, họ chấp nhận “dịch chuyển”. Những ngày đầu cuộc sống ở vùng đất mới khó khăn vô cùng, nhưng bố mẹ em đã vượt qua. Tới khi dần ổn định thì tai nạn ập tới, cha em mất trong một tai nạn giao thông. Mẹ em, khi ấy mới hơn 30 tuổi. Một năm sau khi cha mất, dù có công việc ổn định, nhưng một mình mẹ em không đủ sức chăm lo cho hai con. Lại nghe tiếng gọi của quê hương, mẹ bồng bế các con ra Bắc. Gia đình em được nhiều người cưu mang, em là cả, sớm biết giúp mẹ và luôn phấn đấu. Thông minh, ham hiểu biết, em được nhận vào tổng công ty lớn ở Hà Nội, duyên mình cũng bén từ đây.

Anh đến từ một miền quê nghèo ở tỉnh Phú Thọ, nhưng may mắn hơn em, anh có một gia đình đầy đủ, hạnh phúc tuy không giàu có. Là con út, anh luôn được bố mẹ và các chị cưng chiều. Nhưng gặp em, anh thấy mình phải mạnh mẽ, phải che chở cho em. Tận đáy lòng, anh dặn mình phải bù đắp cho em sau những mất mát em đã phải trải qua…

Mẹ em – người luôn lo lắng nhiều nhất cho con gái, chỉ mong con lấy được tấm chồng giàu có, giỏi giang, nơi em có thể “dựa” được. Bà chỉ sợ con gái cũng khổ như mẹ… Vì vậy, mẹ không vui khi thấy em quen anh. Nhà anh không giàu, anh cũng chỉ là một chàng trai xuất thân từ nông dân. Giống em, anh may mắn được tuyển vào làm ở công ty. Hai đứa cùng cảnh, nên càng yêu thương nhau nhiều.

Anh và em vẫn luôn lạc quan, có tình yêu, có sức khỏe, có nghị lực, nhất định chúng mình sẽ trụ vững ở Hà Nội. Theo kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, chúng mình sẽ mua nhà trả góp, sinh một em bé. Với thu nhập trung bình cao so với bạn bè, anh tin chúng mình làm được.

Thế nhưng, cuộc sống không như là mơ. Anh được cơ quan chuyển vào văn phòng miền Trung. Ở Hà Nội, chỉ có hai mẹ con em… bơ vơ. Gia đình hai bên neo người, không ai xuống giúp. Con nhỏ, nay ốm, mai đau, công việc vất vả, vợ anh gầy đi trông thấy. Hai tháng một lần, anh được về phép 7 ngày. Gia đình mình lúc này tràn ngập niềm vui. Nhìn mẹ gầy, con gầy anh không khỏi xót xa. Hi vọng mang hạnh phúc đến cho em, nhưng anh lại khiến em vất vả hơn…

Mẹ vợ không thích anh, anh biết. Bà bảo anh nghèo, rằng anh không lo nổi cuộc sống cho em và con. “Nhưng vợ chồng mình còn trẻ, nếu tu chí sẽ chẳng mấy mà ổn định. Cùng cố gắng em nhé”, anh vẫn thường động viên em như vậy. Và em, người đã khiến anh yêu lại càng yêu. Chưa một lần em trách mắng hay giận dỗi chồng. Em lúc nào cũng nhẹ nhàng động viên khiến anh càng nể phục.

Đôi khi anh rơi vào bế tắc. Tiền anh làm ra cũng có, nhưng tiền đi lại, tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt của hai vợ chồng rất tốn kém. Tính ra, mỗi tháng mình không tiết kiệm được là bao. Nhất là hai năm gần đây, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã khiến nhiều gia đình chao đảo. Nhà mình cũng ảnh hưởng rõ rệt. Song, điều khiến vợ chồng mình lo lắng nhất là chuyện con cái. Anh ở xa, không giúp được gì cho em mỗi khi con ốm. Em bận rộn, đi từ sáng tới 7 -8 giờ tối. Con gái phải đem gửi hàng xóm, rất tội nghiệp. Dưới hai tuổi, sức khỏe của bé phụ thuộc nhiều vào thời tiết. Mỗi khi bé ốm, mẹ không nghỉ làm được lại phải gọi bà ngoại ở quê… Cuộc sống luẩn quẩn, loanh quanh khiến cả gia đình mình mệt mỏi.

Bà ngoại giục em chuyển về công tác ở quê. Chí ít cũng gần bà, gần họ hàng, để em đỡ vất vả và con được sống trong môi trường thân thiện, trong lành. Bà sợ cháu bà bị “giam cầm” trong bốn bức tường ở nhà trông trẻ sẽ không lanh lợi, hoạt bát. Thực tế cho thấy, nhiều bé chậm nói, tự kỷ… cũng vì ít giao tiếp, chơi đùa.

Anh và em, dù im lặng nhưng trong thâm tâm không muốn. Ở Hà Nội đã là quá xa khi anh ở miền Trung, đôi tháng mới về một lần. Giờ em chuyển về tận Cao Bằng, quãng đường anh về với mẹ con em càng xa. Hơn nữa, em đã quen với phong cách làm việc chuyên nghiệp ở thành phố, sợ về quê sẽ buồn… Vì thế, hai đứa mình luôn tìm cách thoái thác mỗi khi bà ngoại giục giã.

Sau trận ốm dài ngày của con, em thấm thía thế nào là nỗi cơ cực, tủi thân khi một thân một mình ở nơi đất khách quê người. Gạt nước mắt, em nói muốn về quê. Chưa khi nào anh thấy mình bất lực như thế. Là đàn ông, nhưng anh đã không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha. Vì anh mà mẹ con em chịu khổ…

Dọn nhà, giữa cái nắng nóng gay gắt của mùa hè, mắt anh cay xè vì mồ hôi và nước mắt. Trước em hiền lành và thánh thiện, anh thấy mình yếu đuối và bất lực. Hứa với em mấy năm nữa ổn định, anh sẽ trở lại Hà Nội để thực hiện tiếp kế hoạch của vợ chồng mình…

Cuộc sống hiện đại ngày nay kéo theo tất cả mọi người vào guồng quay hối hả, dường như công việc là ưu tiên hàng đầu và chuyện “cơm-áo-gạo-tiền” lại là mối bận tâm lớn nhất. Người đàn ông nào cũng muốn mình thành công, có địa vị xã hội hoặc ít ra cũng có thể lo cho gia đình nhỏ của mình về mặt kinh tế.

 Theo Phan Trần (Gia đình và Trẻ em)

Nhớ mẹ ngày xưa dù khó khăn đến mấy cũng cố cho con có tiền tiêu vặt để bằng bạn bằng bè. Nên khi xa mẹ và thiếu thốn, thua kém những bạn giàu có, con mới bắt đầu thấy vắng mẹ thật buồn.

Sáng sáng chạy chợ, chiều chiều làm hàng, lúc nào mẹ cũng bận rộn. Mẹ có ho, có sổ mũi hắt hơi, có mệt nhoài như thế nào đi nữa, thì vẫn luôn gượng dậy với gánh hàng của mình. Bởi mẹ nghỉ một bữa chợ, là nhà mình bớt đi một bữa cơm.

Con chỉ biết miệt mài bên trang sách, mà vô tâm không đỡ đần mẹ, không lau nổi cho mẹ một giọt mồ hôi. Mỗi bữa ăn đạm bạc, không vừa miệng, con lại phụng phịu ăn qua loa vài miếng cơm rồi thôi. Cần gì, con chỉ gọi mẹ. Bởi con nghĩ đơn giản mẹ là mẹ, và việc của một người mẹ là phải làm tất cả mọi thứ. Con đã suy nghĩ ngốc nghếch như thế từ thưở còn thơ cho đến khi thành cô gái 18 tuổi, rời vòng tay mẹ để đi học xa nhà.
me

Con bắt đầu thấy nhớ mẹ. Nhưng chỉ biết nhớ việc mẹ ngày ba bữa cơm chuẩn bị sẵn, là lượt áo quần, chăm chút cho con từng giấc ngủ say. Nhớ mẹ ngày xưa dù khó khăn đến mấy cũng cố cho con có tiền tiêu vặt để bằng bạn bằng bè. Nên khi xa mẹ và thiếu thốn, thua kém những bạn giàu có, con mới bắt đầu thấy vắng mẹ thật buồn.

Con gọi điện cho mẹ một tháng vài lần, khi trong túi chỉ còn lại ít tiền đủ sống trong hai ngày. Con ước chừng đến hẹn mẹ gửi tiền là gọi về nhắc, sợ mẹ quên. Nhưng mẹ chẳng tháng nào quên cả, cứ đều đặn gửi “lương” ra cho con. Con tiêu xài thoải mái vô cùng, nghĩ mẹ thừa sức để nuôi một đứa sinh viên đại học, bởi con chưa bao giờ thấy mẹ than phiền hết tiền, cũng không ngăn cấm khi con muốn mua bất cứ món đồ nào mới để phục vụ việc học hay việc chơi.
Nhưng con đã nhầm. Số tiền nợ sau bốn năm học của nhà mình khiến con hoảng hốt. Con nhìn mẹ thấy đầy hối hận. Nhưng mẹ chỉ cười hiền nhìn con, “không sao đâu con, mẹ sẽ cày cuốc trả nợ dần.” Con đã hứa với lòng mình, hứa với mẹ, rằng con sẽ chăm chỉ đi làm để thay mẹ trả nợ. Quyết tâm làm một đứa con có hiếu của con khi đó cao lắm, vời vợi lắm. Nhưng con vô tâm, lại nhanh chóng quên mất, khi rời vòng tay mẹ ra thành phố làm việc.

Con nướng sạch những đồng lương của mình cho chi phí sinh hoạt, tiệc tùng, bạn bè và những chuyến đi chơi xa. Không biết là cố tình hay vô tình, mà con bỗng quên đi khoản nợ mình để lại cho bố mẹ. Và khi con vừa kịp nhớ đến nó, thì con lại đi lấy chồng. Mẹ vẫn cười dịu dàng như thế, tất tả ngược xuôi lo lắng cho ngày trọng đại của con được trọn vẹn. Chưa một lần, mẹ hỏi liệu con có tiền cho mẹ không?

Mẹ, con có tiền mẹ ạ. Chắc là con giàu hơn mẹ nghĩ nhiều lắm. Khi một khẩu phần trong bữa tiệc con tham dự bằng tiền thức ăn cả tháng của nhà mình, khi một chiếc váy con mặc, có giá bằng cả tạ thóc mẹ làm nên bằng trăm lần nắng sương phơi mình trên đồng ruộng…
Con đã sống như thể mẹ của con cũng giàu có lắm vậy, đủ đầy lắm thay. Làm sao thế được mẹ nhỉ, làm sao mà một đứa con sinh ra từ miền quê đất cằn lên sỏi đá như con mà lại có thể quên được những nhọc nhằn mẹ phải gánh? Lại chẳng mấy khi nghĩ đến việc gom góp gửi tiền về cho mẹ?

Con cứ mải lo cho gia đình nhỏ của mình, lo cho hai đứa con của con từng li từng tí. Còn lo chúng nó ăn thức ăn thành phố nhiều hóa chất, nên định kỳ mỗi tháng hai lần lại nhờ mẹ gom góp thịt thà, cá mú, rau sạch quê mình gửi ra. Mà con không để ý thấy mẹ đang ngày một già đi, tóc đã pha hai màu, vẫn miệt mài vất vả lo toan cho đứa con gái lớn đầu còn ngốc là con.
Con đã không muốn nghĩ rằng mẹ rồi cũng sẽ già đi, cứ nghĩ mẹ vẫn mãi là mẹ của hai mươi bảy năm trước, khi sinh con ra trên cuộc đời này. Nhưng mẹ, mẹ già thật rồi. Nên hôm nay mẹ mệt đến mức không gượng dậy để nghe điện thoại của con được nữa. Chẳng phải những lần trước, ốm đến mấy mẹ cũng đủ sức để vừa cười vừa nói với con rằng “Mẹ có sao đâu, tự dưng muốn lười nhác một ngày thôi.”

Giấc ngủ đêm qua của con, lần đầu tiên chập chờn vì hình ảnh mái nhà mình mưa dột nát. Con thấy mẹ cứ chạy từ phòng này qua phòng kia mà không có chỗ trú cho khỏi ướt, nước cứ rơi đều trên mái nhà xuống làm mẹ của con ướt sũng. Con đã khóc. Con choàng tỉnh giữa đêm, thở phào vì chỉ là mộng mị. Nhưng giấc mơ ấy đủ để con có một quyết định dứt khoát, rõ ràng, ngay khi trời sáng sẽ cùng hai đứa bắt chuyến xe sớm về thăm mẹ.

Mẹ ạ, con lớn rồi. Nên từ nay mẹ đừng lo lắng gì cho con nữa, hãy để con được chăm sóc mẹ./.

Theo ktdt.vn/ Dân Trí

0 568

Tôi muốn nói thật với vợ và cắt đứt mọi liên lạc với người mình đang yêu. Làm sao để tôi sống đơn giản, lấy con cái để sống, không quan tâm đến cảm xúc của mình?

Tôi đã lập gia đình được 11 năm, có 2 đứa con ngoan, học giỏi, điều kiện gia đình bình thường. Tôi và vợ là 2 người nghèo khó ở tỉnh lên Sài Gòn. Chúng tôi đến với nhau từ mối tình kéo dài thời sinh viên hơn 7 năm, ấn tượng đầu tiên để tôi làm quen vợ là cô ấy siêng học hàng đêm ở chỗ nhà trọ. Chúng tôi cũng trải qua mấy lần tưởng chừng không cưới nhau được do mâu thuẫn tính cách, giữa mong muốn và thực tế của cả 2 phía. Lần sau cùng tranh cãi tưởng chừng đã chia tay, nhưng tôi níu kéo, thấy mình có lỗi vì đã quen quá lâu mà không mua được đất, nhà để cưới cô ấy. Tôi sợ sự mất mát đó. Khi đọc lại những bức thư ngày xưa tôi viết cho vợ còn thấy rõ điều đó, nhưng cũng có những bức thư thể hiện một tình yêu, nhớ nhung, nồng nàn.

vo-chong-cai-nhau
Tôi luôn nói với vợ là cần một người phụ nữ hiền lành, dịu dàng. Trong tâm trí tôi mong vợ là một người vợ làm công sở, biết làm đẹp một chút, nhưng vợ tôi cá tính, không dịu dàng, hay lớn tiếng, đôi khi hung hãn và cũng làm dân kinh doanh một thời gian, đang kinh doanh tự do. Chúng tôi không cùng nền tảng, không cùng nếp sống, tôi từng nghĩ vì mình mà vợ điều chỉnh lại tính cách. Vợ là người phụ nữ bình thường và một lòng vì con cái, gia đình. Việc mua nhà cửa, đất đai cũng nhờ vào tài quán xuyến tài chính của vợ, trong khi nguồn thu nhập gia đình từ tôi là chủ yếu qua bao năm qua.
Trong suốt 11 năm sống chung chúng tôi cũng có những lần mâu thuẫn rất nặng nề, chủ yếu tính khí của vợ nóng mà xúc phạm đến tôi và gia đình tôi. Vợ trách tôi không tâm lý khi cô ấy xấu do sinh con. Những lần mâu thuẫn đó tôi chỉ muốn ly hôn nhưng nghĩ về con nhỏ tôi lại tiếp tục, vả lại tính tôi dễ bỏ qua. Trong việc chăm sóc và dạy con chúng tôi cũng khác nhau. Tôi và vợ hay tranh cãi điều này, tôi muốn vợ dạy con với kiến thức tiên tiến, cập nhật, dạy con cách tư duy chứ không phải học vẹt. Vợ thương con nhưng cách chăm sóc không phù hợp, dễ đánh đòn con nhỏ khi nóng lên. Con tôi cũng rất yêu mẹ như tình mẫu tử tự nhiên. Chúng tôi thừa nhận có sự khác nhau về cách sống, nếp sống. Tình yêu dần phai nhạt và tôi sống không đúng bản chất của mình, còn vợ thể hiện đúng bản chất. Bên ngoài nhìn vào ai cũng thấy bình thường, là gia đình gương mẫu.
Khoảng 3 năm nay, tình cờ tôi nói chuyện qua lại với cô bạn học cùng quê, mất liên lạc hơn 13 năm. Chúng tôi nói chuyện không có tình ý gì và rất hợp trong cách nói chuyện, suy nghĩ về các vấn đề quan tâm trong cuộc sống, về sở thích, cách chúng tôi thể hiện cũng hợp nhau. Tôi cũng không để ý gì và cô ấy cũng vậy, nhưng vừa mới đây chúng tôi có gặp nhau lần đầu tiên sau hơn 13 năm. Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng, người làm công sở, có chồng và con nhưng không hạnh phúc. Tôi và cô ấy hiểu những khó khăn, những áp lực trong công việc của nhau. Cô ấy cũng đưa ra những chia sẻ rất hay và những tư vấn rất xác đáng cho tôi. Nghe cô ấy chia sẻ cách chăm sóc gia đình, tôn trọng chồng như thế nào làm tôi thầm ao ước mình được có một lần như thế.
Tôi và cô ấy như chạm vào từng ngóc ngách trong tâm hồn nhau, chỉ khi gặp cô ấy tôi mới biết điều đó. Từ đó mối quan hệ chúng tôi phát triển rất nhanh và yêu nhau, trao cho nhau những nụ hôn. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, cảm thấy thiếu thốn nếu không được nói. Trong suốt thời gian yêu nhau chúng tôi cũng hiểu mối quan hệ của mình là sai trái, là có lỗi với người chồng/vợ, cũng muốn bảo vệ gia đình mình. Vì lẽ đó chúng tôi cũng chia tay nhau vài lần, nhưng không lần nào dứt ra được. Chúng tôi đã nghĩ đến bỏ trốn hay bất chấp tất cả để đến với nhau, nhưng luôn bị ám ảnh rằng mình có ích kỷ không nếu không vì gia đình, con cái? Có phải ngày xưa nghèo khó thì không sao, giờ ổn định rồi sinh tật? Nếu tôi từ bỏ để sống vì bản thân thì cô ấy cũng làm điều tương tự.

Cuối cùng, chúng tôi xác định phải chia tay nhau vì cả hai đều không muốn con mình thiếu ba/mẹ, con cần một gia đình đầy đủ ít nhất khi còn nhỏ thế này. Tôi và cô ấy cố gắng quay về gia đình. Tôi cố vui, duy trì sự thân mật với vợ nhưng càng ngày sự mệt mỏi càng kéo dài và tôi chỉ muốn tâm sự thật với vợ mình rằng bản thân không còn yêu cô ấy nữa. Giờ tôi trong hoàn cảnh muốn nói thật với vợ và cắt đứt mọi liên lạc với người mình đang yêu. Làm sao để tôi sống đơn giản, lấy con cái để sống, không quan tâm đến cảm xúc của mình? Giờ đánh mất người mà tôi đã tìm kiếm, sự hòa hợp và cùng nhịp đập thì tôi cũng đau đớn lắm. Tôi đã sống, thể hiện đúng là mình khi bên cạnh em và em cũng vậy. Mong mọi người góp ý.

Theo giadinhvatreem.vn/ (Vnexpress.net)

Một cô nàng sung sướng khi cưới rồi mới biết chồng là đại gia, trong khi một anh chàng thất vọng vì phát hiện vợ chẳng biết nấu món gì.

Người ta nói rằng bạn chỉ thực sự hiểu một người khi đã về chung một nhà với họ nhưng nhiều người vẫn sốc khi phát hiện những sự thật khó ngờ về vợ, chồng mình.

Hưởng ứng một chủ đề trên diễn đàn mạng Reddit, hàng chục phụ nữ và nam giới đã bày tỏ những điều họ chỉ được biết về bạn đời khi đã làm đám cưới.

Một phụ nữ kể, một ngày, khi trở về từ kỳ trăng mật, chị nhận ra chồng mình có khả năng mắc căn bệnh di truyền về thần kinh rất nghiêm trọng. “Anh ấy phát hiện ra bố mình bị bệnh này 4 ngày trước khi đám cưới diễn ra và không nói cho tôi biết”, chị nói.

Một người đàn ông kể rằng, anh rất ngạc nhiên khi thấy vợ thường xuyên ăn nguyên cả cục đường to. “Cô ấy mua nhiều đường về, không phải để pha trà hay cà phê mà ăn trực tiếp luôn. Điều đó chẳng có gì sai nhưng quá lạ với tôi”, anh kể.
vo-chong-cai-nhauẢnh minh họa

Một nam giới phát hiện bạn đời là một người sùng đạo, trong khi anh chàng khác chưng hửng khi biết vợ mình chẳng hề biết gì về nấu ăn. Một bà vợ đã rất sốc vì sau 10 năm cưới mới biết chồng là một kẻ bịp bợm chuyên nghiệp. Trong khi đó, một phụ nữ lại sung sướng khi phát hiện mình đã cưới được anh chàng sinh ra trong một gia đình giàu có nổi tiếng thế giới.

Cũng trên diễn đàn này, một thành viên mạng kể rằng cô đã vô cùng bực tức khi phát hiện chồng mê nhạc đồng quê. “Tôi thích nhạc rock và nhiều loại khác, ngoại trừ nhạc rap, jazz và đặc biệt là nhạc đồng quê. Thế mà suốt 2 năm bên nhau anh ta không hé lộ chút gì. Rõ ràng, đám cưới của chúng tôi dựa trên một lời nói dối. Cưới nhau về rồi, mỗi lần nghe thấy giai điệu nhạc đồng quê của chồng, tôi dựng cả tóc gáy”, cô kể.

Một người khác cho biết vợ anh chẳng hề tiết lộ cô là một thành phần hồi giáo cực đoan cho tới khi đám cưới xong xuôi. Cặp uyên ương đã mau chóng ly hôn sau đó.

Ngược lại, một phụ nữ vô cùng vui mừng khi phát hiện ra chồng cô có một tài năng bí mật là biết chơi đàn guitar. “Hẹn hò 3 năm rồi mới cưới và ở với nhau đã hai năm nhưng mãi tới khi tới nhà một người bạn chơi, anh cầm đàn lên đánh thì tôi mới biết. Tôi đã hoàn toàn lặng đi. Một giai điệu tuyệt vời và một sự ngạc nhiên đáng yêu”, cô nói.

Một cô vợ khác lại sốc khi biết chồng có vài thói quen ngủ kỳ lạ, bao gồm nói lảm nhảm, đấm vào tường và cố đi tiểu vào máy sấy trong khi nửa thức nửa ngủ.

Theo Giadinhvatreem.vn/ (Vnexpress.net)

0 798

Thì ra, anh không đi bắt Pokemon mà là đi ngoại tình, “chăn” sinh viên. Thì ra anh vẫn ngọt ngào như ngày xưa, chỉ có điều là với người khác chứ không phải là cô. Quà ư? Tiền ư? Nũng nịu ư? Cứ đợi đấy!

Dạo này, từ đợt đi công tác trên Đà Lạt về thì cứ ăn tối xong là anh cầm điện thoại của Hân đi ra công viên gần nhà chơi. Hỏi thì anh bảo là anh đi bắt Pokemon. Lạ nhỉ, vợ chồng bao năm, có bao giờ Hân thấy anh chơi game đâu, anh bảo cứ nhìn thấy game đánh nhau là chóng hết cả mặt, thế mà giờ lại thay đổi.

Hân thắc mắc thì anh cười nói: “Anh mà không biết chơi Pokemon thì bọn nhân viên cười anh chết, chúng nó bảo anh là người rừng đấy, em có chịu không?”. Ờ, thì không chịu, nhưng Hân vẫn thấy lạ, nên mấy ngày đầu, cô cũng lò dò đi theo anh xem có thật là bắt Pokemon không hay là đi bắt “chân dài”. Nhưng đi hoài cũng mệt, mà phải dắt theo con, con thì chạy một đằng, chồng rẽ qua một nẻo, cô đứng giữa chẳng biết theo ai, nên thôi. Cô nghĩ: “Có lẽ chồng chỉ chơi game thôi, quan trọng là điện thoại anh để ở nhà nên chắc không có gì đâu”.

2-ham-nong-tinh-cam-vo-chong-1-1428325036764

Ảnh minh họa

Thế là tối đến, ăn xong là anh cầm điện thoại đi mất. Còn Hân và con ở nhà học bài rồi con đi ngủ, Hân thảnh thơi như gái độc thân nằm đọc sách, gác chân lên xem phim, cho đến một buổi trưa… Mẹ Hân gọi: “Điện thoại con làm sao thế? Tối qua mẹ gọi mãi mà cứ báo máy bận, nói chuyện với ai mà nói kiếp vậy, hơn cả tiếng đồng hồ vẫn chưa xong”, “Dạ? Điện thoại con vẫn bình thường mẹ ạ, con có nói chuyện với ai đâu”, Hân kinh ngạc. “Còn không nữa, cứ 10 phút mẹ gọi một lần mà vẫn báo máy bận”, “À…chắc do lỗi mạng đó mẹ”, Hân chống chế mà lòng gợn sóng…

Anh đã làm gì với điện thoại của mình? Anh gọi nói chuyện với ai? Có thật là anh chỉ bắt Pokemon thôi không? Trong nhật ký cuộc gọi đâu thấy số nào lạ, hay anh xóa? Hân dùng thuê bao trả sau, hàng tháng anh thanh toán chung với công ty luôn nên Hân chẳng biết có gì bất thường không nữa. Bao nhiêu câu hỏi cứ xoay mòng mòng trong đầu làm Hân không thể tập trung làm việc. Cô xin nghỉ phép buổi chiều, đi cài thiết bị định vị và phần mềm tự ghi âm cuộc gọi vào máy. Cô muốn tìm hiểu sự thật.

Trong bữa ăn, Hân giả vờ hỏi vu vơ: “Sao anh không lấy máy anh chơi mà phải dùng điện thoại của em thế?”, Anh thoáng bối rối nhưng cũng nhanh chóng trả lời: “À, tại hôm bữa máy anh hết pin, nên lấy máy em cài game, lỡ cài rồi nên chơi luôn”. Lý do rất chính đáng với tính làm biếng của anh.

Định vị vẫn báo anh chỉ đi quanh công viên, vậy còn file ghi âm? “Anh, anh nhớ em không?”, giọng một cô gái nũng nịu. “Nhớ chứ. Em đang làm gì đó?”, “Em đang học bài, thấy em nghe lời anh không?”, “Ngoan”, “Vậy anh thưởng em cái gì đi. Hôm qua em mới thấy một chiếc đầm đẹp lắm…”. Hân chết lặng, nuốt từng lời vào lòng mà cô thấy đắng ngắt. Thì ra, anh không đi bắt Pokemon mà là đi ngoại tình, “chăn” sinh viên. Thì ra anh dùng điện thoại của cô để làm lá chắn che chở cho một cuộc tình “ngang trái”. Thì ra anh vẫn ngọt ngào như ngày xưa, chỉ có điều là với người khác chứ không phải là Hân. Quà ư? Tiền ư? Nũng nịu ư? Đợi đấy, cô sẽ không để yên đâu!

Có một mảnh đất gần nhà mẹ Hân đang rao bán gấp với giá rẻ, khoảng 1,5 tỷ. Trong khi vợ chồng cô có 1,1 tỷ đang gửi ngân hàng, Hân bàn với chồng mua lô đất đấy, thiếu 400 triệu thì mượn anh em, bạn bè rồi trả dần sau. Anh đồng ý. Thế là tiền trong nhà bị vét sạch, lại còn nợ nần, tiền đâu anh đầu tư cho gái.

“Anh hứa mà sao không thấy gửi tiền cho em? Sắp đến sinh nhật bạn nên em cần mua nhiều thứ lắm”, “Anh chẳng thương em gì cả”, “Anh toàn hứa lèo, em không tin anh nữa đâu”… Các cuộc cãi vã nhiều hơn, bản chất mê tiền hơn mê anh của cô ta lộ ra rõ hơn. Anh chán nản, tối chẳng thèm đi bắt Pokemon nữa. Hân mừng, tưởng là đã xong chuyện, ai ngờ…

“Chị đã làm gì để anh Phong (chồng Hân) không còn liên lạc với tôi thế hả?”, Hân nhận được tin nhắn từ số máy lạ, đọc qua cũng hiểu là ai. Bấm số gọi lại, Hân cười nói: “Chào em, chị là Hân, vợ của anh Phong. Nếu em cần thì cho chị địa chỉ nhà hoặc trường chị gửi lên cho”. “Chị định gửi cho tôi cái gì?”. “Em đoán xem chị sẽ gửi gì? Hiện tại chị đang có một kho những cuộc trò chuyện giữa em và chồng chị, em nghĩ nó đã đủ làm bằng chứng để nói em là kẻ thứ ba trong gia đình chị chưa?”, Hân chậm rãi thả nhẹ từng chữ. “Chị…chị định làm gì?”, cô nàng hốt hoảng. “Chị đâu có bản lĩnh làm gì, em cho chị ý kiến đi, nên gửi về nhà em hay là về trường em nhỉ?, Hân cười khẽ. “Chị…chị… Tút tút tút”, tiếng từ đầu dây bên kia.

Hân nghĩ chắc cô nàng đủ thông minh để hiểu nếu Hân làm vậy thì danh dự, nhân phẩm của cô ta và gia đình sẽ bị chà đạp bởi miệng lưỡi người đời ra sao nên đã vội vàng bỏ chạy. Còn Phong, Hân cười nhạt, bấm nút gửi mail cho anh trong đó có nội dung tin nhắn và cuộc hội thoại vừa xong, để anh biết anh thông minh che giấu giỏi chuyện ngoại tình hay cô mới là người cao tay.

Theo Giadinhvatreem.vn/ (aFamily.vn/Trí thức trẻ)

0 424

Hắn sắm cho bạn gái tôi không thiếu thứ gì. Tôi chạnh lòng nhưng không dám trách. Con gái chỉ có tuổi thanh xuân để được yêu chiều, tôi không lo được cho cô ấy, hắn làm được, thì đành im mà nhìn thôi!

Người ngoài nhìn vào chắc nghĩ tôi là gã đần, bị bạn gái cắm sừng mà không biết, nhưng phải ở trong cuộc mới thấy, có nhiều cái thấy không được mà lực bất tòng tâm.

Chúng tôi yêu nhau được 6 năm, nhà hai đứa lại gần nhau nên chuyện chúng tôi là một cặp chẳng ai còn lạ nữa. Chúng tôi yêu từ khi học năm cuối phổ thông, mối tình học trò đẹp lắm. Kể từ lúc yêu đến giờ, hai đứa tôi đều chung thủy, xác định sẽ lấy nhau. Bố mẹ đôi bên gia đình cũng coi chúng tôi như con cái trong nhà cả rồi. Mọi chuyện chỉ còn đợi ngày lành tháng tốt mà thôi.

mac-gi-cho-lan-hen-dau-07

Biết em thân với người đàn ông khác, tôi vẫn lặng im chấp nhận. (Ảnh minh họa)

Độ hơn 1 năm trở lại đây, sau khi bạn gái tôi ra trường, tình yêu của chúng tôi có nhiều biến đổi. Bạn gái tôi khá xinh, ăn nói nhẹ nhàng nên là mẫu người được nhiều đàn ông thích. Tôi nghe nói ở công ty có tới vài người theo đuổi nhưng bạn gái tôi đều không nhận lời.

Cách đây khoảng 7 tháng, tôi biết bạn gái mình thân với một gã ở công ty hơn cả. Tôi hỏi thì cô ấy thẳng thừng thừa nhận là hắn ta thích cô ấy, theo đuổi cũng đã lâu nhưng cô ấy chưa nhận lời và cũng nói thẳng là có người yêu rồi. Tôi nổi khùng lên giận dữ, cô ấy chỉ nói điều này khiến tôi phải im lặng. Cô ấy bảo con gái có quyền được lựa chọn người mình yêu. Cô ấy không che đậy chuyện có bạn trai rồi còn anh ta cứ thích theo đuổi, đó là quyền của họ. Nếu tôi đủ tốt thì sẽ giữ được chân cô ấy, còn không thì cô ấy phải tìm cơ hội khác cho mình.

Tôi thấy ngại và xấu hổ. Mang tiếng là bạn trai nhưng vì kinh tế có hạn nên tôi chẳng giúp gì được cô ấy cả. Mỗi khi cô ấy khó khăn, gia đình cần giúp đỡ thì lại là hắn ta đứng ra lo liệu. Chưa kể, hắn còn sắm cho cô ấy bao nhiêu thứ… Nhìn vào, ai cũng sẽ khẳng định hắn mới là bạn trai chứ không phải tôi. Tôi cay cú, tôi buồn nhưng làm gì được? Mình là đàn ông không lo được cho bạn gái mình, chẳng lẽ lại còn cấm cô ấy không được nhận quà từ một người thích cô ấy?

Tôi thấy bạn gái vẫn đối xử đúng mực, chưa có gì phản bội tôi. Tôi xấu hổ và cảm thấy hổ thẹn lắm. Điều tôi có thể làm bây giờ chỉ là im lặng, cố gắng tốt nhất với bạn gái trong phạm vi có thể và nhìn anh ta đối xử với người yêu mình như bà hoàng mà thôi. Mọi người cười vào mặt tôi, bảo như thế mà cũng chịu, phải cấm người yêu mình. Nhưng tôi không làm được thế. Tôi không tốt, không lo được cho cô ấy thì đành phải nhìn người khác chăm. Chỉ hi vọng rằng, sau tất cả, nghĩ đến tình đến nghĩa, cô ấy vẫn lựa chọn tôi mà thôi.

Theo Giiadinhvatreem.vn/Giadinhnet

0 762

Hân đếm lại số tiền trong phong bì, cô gần như không tin vào mắt mình khi bên trong là 50 triệu tiền mặt, Hân gần như bị sốc, bởi chỉ có một buổi nói chuyện với đại gia mà cô có thể dễ dàng ẵm một số tiền không nhỏ và nhét vào túi.

Sau khi tốt nghiệp, Hân không về quê mà ở lại thành phố để lập nghiệp. Hân xin vào làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu. Sau một năm, Hân yêu và kết hôn với một chàng trai tên Chiến, họ quyết định thuê tạm một phòng trọ để sống qua ngày. Cả hai đều tích góp nhịn ăn nhịn mặc để dành tiền mua một căn nhà nhỏ tại thành phố đắt đỏ.

Lương của Hân và Chiến không chệnh lệch là bao, mức lương của họ khá thấp, sau khi trả tiền phòng trọ, trừ chi phí sinh hoạt thì còn dư lại rất ít. Chiến và Hân hiểu đều rõ họ không thể lâm vào tình trạng thất nghiệp, không được để bệnh tật, họ cố gắng tính toán từng đồng để có thể bám trụ lại thành phố. Nhiều lúc Hân cảm thấy sống như vậy quá khổ sở, cô muốn buông xuôi, cô không biết mình có thể chịu đựng cuộc sống khổ cực như vậy được bao lâu.

Trong một lần dạo phố, Hân tình cờ gặp lại cô bạn cũ tên Linh. Hân kinh ngạc bởi Linh thay đổi quá nhiều, từ một cô nàng quê mùa thì nay Linh lột xác như bà hoàng, từ áo quần, túi xách đến giày dép toàn là hàng hiệu. Sau khi hỏi thăm nhau, Hân càng bất ngờ khi mức lương của Linh cũng thấp như cô, cho nên điều khiến Hân thắc mắc là tại sao Linh có thể thoải mái sắm sửa như vậy? Dường như Linh cùng nhìn thấu sự nghi hoặc của Hân, Linh thầm thì vào tai cô và bảo: “Thật ra kiếm tiền không khó, nếu cậu muốn nhanh giàu thì tớ sẽ mách nước cho”.

Qua lời kể của Linh, Hân rốt cuộc cũng hiểu đầu đuôi sự việc. Linh một bước lên tiên như vậy là nhờ có người tài trợ cho cô, nói đúng hơn là Linh chấp nhận hẹn hò của một đại gia có vợ. Linh nhìn Hân như đánh giá con mồi từ trên xuống dưới, sau khi ngẫm nghĩ, Linh rủ Hân gia nhập hội và xin số điện thoại để tiện liên lạc. Sau 3 ngày, Hân nhận được cuộc gọi của một đại gia tên Kiệt, giọng nói của Kiệt trầm ấm khiến Hân xiêu lòng, Hân đã do dự một hồi lâu, nhưng sau đó cô nhanh chóng chấp nhận lời mời gặp gỡ của Kiệt.

Đến ngày gặp gỡ, Kiệt đã gây ấn tượng mạnh với Hân bởi phong thái và cách cư xử của anh rất tinh tế, cả hai đã trò chuyện rất lâu và không có bất cứ động chạm nào đi quá giới hạn. Sau khi buổi hẹn kết thúc. Kiệt đưa cho Hân một phong bì, anh bảo cô nhất định phải nhận. Kiệt vừa cười vừa nháy mắt bảo: “Anh rất vui khi nói chuyện với em, coi như đây là quà”.

8-thac-mac-ve-phu-nu-dan-ong-muon-biet (2)

Ảnh minh họa.

Về đến nhà, Hân đếm lại số tiền trong phong bì, cô gần như không tin vào mắt mình khi bên trong là 50 triệu tiền mặt, Hân gần như bị sốc bởi chỉ có một buổi nói chuyện với đại gia mà cô có thể dễ dàng ẵm một số tiền không nhỏ và nhét vào túi, Hân càng tin tưởng Kiệt chính là thần tài mà ông trời đã ưu ái ban tặng cho cô. Đến tối, Hân đưa 50 triệu cho Chiến để bỏ vào tài khoản chung và nói dối bảo đây là tiền thưởng công ty phát cho những nhân viên làm việc chăm chỉ.

Sau lần gặp mặt đầu tiên, những lần gặp tiếp theo giữa Hân và kiệt trở nên thân mật và gần gũi hơn. Sau 5 buổi hẹn hò , Kiệt và Hân đã vượt quá giới hạn, cả hai đã quấn quýt nhau trong khách sạn, thời khắc Hân nằm trong vòng tay của Kiệt, cô đã ước giá như được gặp Kiệt sớm hơn thì đời cô đã khác. Sau mỗi lần yêu đương vụng trộm trong khách sạn, Kiệt lại thưởng cho Hân một phong bì với số tiền ngày càng tăng theo cấp số nhân. Thấy vợ ngày càng đem về nhiều phong bì và bảo là tiền thưởng của công ty, quả thật Chiến có chút nghi ngờ, nhưng anh không hỏi thẳng vợ, bởi anh tin tưởng vào người “đầu ấp tay gối” với mình.

Cho đến một hôm, Hân nói dối với Chiến là công ty cô mở tiệc để khen thưởng nhân viên và cô sẽ về nhà khá muộn. Chiến đã bảo vợ yên tâm đi dự tiệc và không cần phải bận tâm về anh, anh có thể tự nấu mỳ gói và ăn tạm vẫn được. Hân cười mừng rỡ, Hân bảo khi về sẽ mua đồ ăn ngon để đền bù cho chồng. Vừa bước chân ra cửa, Hân đã phóng xe ngay đến khách sạn nơi đã hẹn trước với Kiệt, hai người lại lao vào nhau điên cuồng như những con thiêu thân lao vào lửa.

Mọi chuyện có lẽ sẽ không bao giờ vỡ lỡ, nếu như không có cuộc gọi của đồng nghiệp, bởi vì Hân đã khóa máy nên đồng nghiệp trong công ty không còn cách nào khác đành gọi đến số điện thoại nhà. Chiến đã bắt máy và đồng thời sự thật cũng phơi bày, thì ra tối nay chẳng có buổi tiệc nào được tổ chức cả, và nguyên nhân đồng nghiệp gọi đến là Hân thường trốn việc và đã bị sếp để ý cho nên đồng nghiệp mới hảo tâm gọi điện nhắc nhở. Thế là mọi lời nói dối của vợ đều vô tình bị phơi bày, khi Hân vui vẻ trở về kèm theo đồ ăn và dúi vào tay chồng phong bì dày cộp, Chiến đã ném tiền vào mặt Hân và tát cô một cái rất mạnh.

Chiến không thể chấp nhận việc vợ ngoại tình trắng trợn và qua mặt như vậy, cho nên anh đã quyết định ly hôn với cô. Sau khi ly hôn, cứu cánh cuối cùng để Hân bám víu chính là Kiệt. Khi Hân tìm đến Kiệt và nói rõ sự tình, sắc mặt của Kiệt chợt sa sầm, người đàn ông có giọng nói ấm áp và cư xử tinh tế nay còn đâu, thay vào đó là bộ mặt âm hiểm thể hiện rõ sự chán ghét khi bị phụ nữ đeo bám. Kiệt nói thẳng với Hân bằng giọng đanh thép: “Tôi chỉ có thể yêu đương với những phụ nữ đã có gia đình, nay cô đã ly hôn chồng thì chúng ta cũng chấm dứt luôn. Cô có biết tại sao tôi lại thích đùa bỡn phụ nữ đã có chồng không? Bởi vì họ không đeo bám dai dẳng như những phụ nữ độc thân”.

Nhìn bóng dáng Kiệt lạnh lùng quay lưng bỏ mặc cô lại một mình, Hân đau đớn vô cùng, cô đã mất trắng tất cả. Thì ra Kiệt vốn chỉ xem chuyện hẹn hò như một cuộc giao dịch đổi chác tình tiền. Đáng lẽ cô nên sớm nhận ra sự dối trá ngọt ngào và mùi thơm nồng của tiền luôn ẩn chứa đầy rẫy những cạm bẫy, tự tay cô đã bóp nát hạnh phúc gia đình bởi sự tham lam và mù quáng của chính mình.

Theo baodansinh.vn/Trí thức trẻ

0 1069
Ảnh minh họa

Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao bỏ được cảm giác tội lỗi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi và anh quen nhau khi tôi mới là cô sinh viên đại học. Anh hơn tôi 7 tuổi nhưng đã là trưởng phòng một công ty nước ngoài có thu nhập khá. Bốn năm sau tôi chính thức trở thành Vợ anh. Sau đám cưới bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi một căn nhà để ra riêng. Anh rất yêu và biết cách quan tâm tới Vợ. Dù bận công việc nhưng hễ có thời gian rảnh là anh phụ tôi công việc nhà. Những ngày lễ hay ngày kỷ niệm của hai đứa anh đều sắp xếp thời gian vào bếp tự tay nấu những món ăn ngon cho tôi (anh nấu ăn khá ngon).

Bạn bè và gia đình ai cũng mừng khi tôi lấy được người chồng như anh. Thời gian cứ thế trôi đi, đến 5 năm sau ngày cưới chúng tôi vẫn chưa có gì (hai năm đầu Vợ chồng tôi kế hoạch). Tôi bắt đầu lo lắng, hai Vợ chồng cùng đi khám. Kết quả tôi hoàn toàn bình thường, anh tỷ lệ tinh trùng kém di động (cơ hội có con là 5% hoặc thấp hơn). Anh buồn và sốc rất nhiều, bác sĩ động viên vợ chồng tôi nên thử thụ tinh nhân tạo.

7 năm nữa trôi qua nhưng đều thất vọng tràn trề. Áp lực gia đình khiến cho anh thường xuyên cáu gắt, hiểu được điều đó tôi càng thương anh nhiều hơn. Cứ mỗi lần thất bại, nhìn anh khóc tôi cũng không thể kìm lòng. Ai mách ở đâu có phương thuốc hay vợ chồng tôi cùng tìm đến nhưng đều không có kết quả.

Trong công ty có sếp phó thích tôi từ lâu lắm rồi, tôi biết điều đó nhưng luôn tỏ thái độ rõ ràng vì bản thân rất yêu chồng và không muốn làm gì có lỗi với chồng. Cưới nhau 12 năm mà vẫn chưa có con nên lúc cáu giận tôi anh đã viết đơn ly hôn. Chiều hôm đó, cơ quan có buổi tiệc liên hoan vì vừa hoàn thành xong dự án, buồn và giận việc anh làm nên tôi đã uống hơi nhiều dù trước đó tôi chưa bao giờ uống, nếu có thì cũng rất ít, chưa bao giờ để say xỉn không biết gì như hôm đó. Chính lúc đó ông sếp đã đưa tôi vào khách sạn thay vì đưa về nhà, sáng tỉnh dậy tôi đã chửi rủa ông ta thậm tệ rồi xin nghỉ việc ở công ty. Trước đó chồng tôi đã có quyết định làm giám đốc điều hành cho một chi nhánh ở phía Nam nhưng vẫn băn khoăn chưa nhận lời. Sự việc xảy ra, tôi lấy cớ đó để nghỉ việc, rồi vận động anh cùng chuyển vào Nam thay đổi môi trường, biết đâu may mắn sẽ tới với chúng tôi và anh đồng ý.

Sau đó một tháng tôi phát hiện mình có bầu, thông báo cho chồng (anh không nghi ngờ gì vì chúng tôi cũng vừa đi Singapore thụ tinh thêm lần cuối). Anh hét lên vì vui sướng, nghĩ cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng. Những ngày sau đó cứ hết giờ làm là anh tức tốc về nhà, lo cho tôi từng tí một. Cả nhà anh cũng rất vui, tôi biết anh chờ đợi con rất lâu rồi nhưng làm sao anh chịu nổi khi biết đứa con trong bụng tôi không phải con anh. Năm tháng nữa trôi qua, biết đứa con tôi đang mang là con trai anh càng vui mừng. Nhìn anh cưng nựng đứa con trong bụng, tối tối lại ôm ấp cái bụng bầu của tôi, rồi kể đủ thứ chuyện cho con nghe, nước mắt của tôi cứ chảy dài. Anh nắm lấy tay tôi nói “Thời gian qua vất vả cho em rồi, cảm ơn em, anh hạnh phúc lắm”. Nghe lời anh nói tôi thấy mình thật tồi tệ.

Rồi con trai chào đời, anh xin nghỉ phép được ít hôm, nhìn anh vụng về thay bỉm, bế bồng chăm sóc con khiến tôi thêm day dứt. Suốt 12 năm hôn nhân tôi đều toàn tâm toàn ý với chồng, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi. Khi biết mình mang bầu, dù biết nó không phải con anh nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ lại vì cũng như anh, tôi rất khao khát một đứa con.

Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao bỏ được cảm giác tội lỗi. Giờ đêm ngủ tôi cứ giật mình thức giấc, thấy tâm trạng bất an. Liệu tôi có nên nói cho chồng biết và cầu xin anh tha thứ? Thực sự tôi rất yêu anh, không muốn mất anh.

Theo baodansinh.vn/vnexpress

0 1122
Ảnh minh họa

Phát hiện ra người yêu ngoại tình, chưa hết bàng hoàng thì cô này thông báo có thai. Oái oăm hơn chính lúc đó, Trà cũng phát hiện ra trong mình cũng đã xuất hiện một sinh linh bé bỏng.

Mới đây thôi, Trà phát hiện Mạnh – bạn trai mình đang lén lút qua lại với một cô nàng khác cùng công ty. Bao nhiêu mộng tưởng về một tương lai tốt đẹp với gia đình và những đứa trẻ trong cô phút chốc như muốn vỡ vụn.

Mạnh hết lời giải thích và cầu xin cô tha thứ. Nhưng cho dù cô nàng ấy có là một cơn say nắng, cho dù có là cô ta chủ động lả lơi quyến rũ anh, hay trong thâm tâm chỉ coi cô ta là “gái” thì sự thật anh đã phản bội cô là không thể thay đổi. Mạnh là người đàn ông khá ưu tú, đối xử với cô rất tốt, cô luôn nghĩ tương lai anh sẽ là chồng mình. Vậy mà không ngờ sự thể lại ra nông nỗi này. Nhất thời cô không biết phải làm sao. Trà buồn vô hạn, đã nhiều lúc nghĩ đến sẽ dứt áo ra đi, nhưng mối tình hơn 3 năm gắn bó mặn nồng đâu thể nói chia tay là chia tay ngay được.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Giữa lúc con tim yếu mềm và tình yêu dành cho anh vẫn còn khiến Trà đang nghiêng về phương án tha thứ cho Mạnh, thì tin cô nàng kia đã có bầu truyền đến khiến tim Trà đập hẫng một nhịp. Thậm chí cô ả còn gọi điện cho cô, đắc thắng thông báo tin mừng và quả quyết sẽ không để Mạnh tuột khỏi tay mình, bằng mọi giá sẽ sinh đứa con ra để Mạnh phải cưới cô ta, hoặc nếu Mạnh cố ruồng rẫy thì sẽ dùng đứa con để ám Mạnh và cô cả đời.

Chua xót và đắng cay làm sao. Cái thai của cô nàng ấy đã chặn đứng tất cả cơ hội làm lại của 2 người rồi còn đâu! Giờ đây, cho dù cô có muốn bỏ qua cho Mạnh thì cũng không thể nữa rồi. Có đứa con ấy, mặc dầu không muốn anh cũng phải chịu trách nhiệm với cô ta. Còn cô, đành ôm đau thương, một mình rẽ sang ngả đường khác vậy.

Gần một tháng trời Trà chìm trong đau khổ, không thiết tha tới bất cứ việc gì. Mạnh vẫn thường nhắn tin hỏi han cô, xin cô cho anh thời gian để giải quyết hậu quả mình gây nên. Trà đọc nhưng không trả lời, tới nước này anh còn có gì để nói nữa. Hơn nữa, lòng cô cũng xác định phải quên con người bội bạc ấy rồi.

Nhưng vừa hay lúc đó, Trà thấy người khang khác. Đi khám thì cô nhận được kết quả phát hiện có thai hơn 1 tháng!. Bàng hoàng, lo lắng, sợ hãi… đủ thứ cảm xúc đan xen trong lòng cô. Sao ông trời lại cho cô làm mẹ vào lúc này? Éo le hơn nữa, cha của đứa trẻ lại là Mạnh – người đàn ông cũng đang là cha của một đứa bé trong bụng người phụ nữ khác!

Mặc dù hoang mang và mông lung không biết phải đi tiếp như nào, nhưng Trà quyết định sẽ giữ con lại, sinh con ra khỏe mạnh, bình yên và cho con một cuộc sống tốt nhất có thể. Trà thông báo cho Mạnh biết, vì dù gì anh cũng là cha của con. Khỏi phải nói, anh vui mừng đến mức nào. “Ông trời không tuyệt đường quay lại của chúng mình rồi!” – anh đã reo lên như thế. Trà cười buồn. Đúng là giờ đây 2 người đã có một sợi dây vô hình gắn kết, khiến cô không thể dễ dàng dứt áo ra đi như trước, nhưng cô biết, đường về bên nhau còn khó khăn và gian lao vô cùng.

Sau đó, Mạnh liền thông báo cho cô nàng kia biết chuyện và tuyên bố sẽ cưới Trà chứ không bao giờ cưới cô ta, nếu cô ta cố tình sinh con ra thì anh sẽ có trách nhiệm, vậy thôi. Cô ả tất nhiên sao có thể cam chịu như thế. Cô ta nhảy dựng lên tìm đến Trà nói cô trơ trẽn cướp chồng, cướp cha con của cô ta vì rõ ràng cái thai của cô ta lớn hơn của cô. Cô ta dọa dẫm, nếu Trà cứ ngoan cố giành bằng được Mạnh về tay mình thì cô ta sẽ không để cô sống được yên ổn.

Mang thai đã mệt mỏi, thêm chuyện nhì nhằng phức tạp của cuộc tình tay ba giữa Mạnh, cô ả đó và cô, khiến Trà gần như muốn kiệt sức. Bao nhiêu lần Mạnh ở bên cô là từng ấy lần cô ta gọi tới mức cháy máy, khi thì than khóc, khi thì giận dữ, khi thì nài xin, khi thì dọa dẫm… đủ cả. Cô ta thậm chí còn đe sẽ tự tử, 2 mẹ con làm ma đến ám Mạnh cả đời. Mạnh nghe vậy cũng hãi, tạm thời không thể quá tuyệt tình với cô ta. Vì thế, Mạnh đành chạy qua chạy lại giữa 2 người. Người yêu và bồ đồng thời có thai, một bên là tình cảm, một bên là áp lực, Mạnh cũng phờ phạc cả người.

Nhìn cảnh ấy, trong lòng Trà ngập tràn ngao ngán và chán chường. Nếu cô và Mạnh quyết bất chấp tất cả để cưới nhau, thì đúng là con cô sẽ có một gia đình đầy đủ cả bố lẫn mẹ. Nhưng liệu những ngày tháng sau này có được bình yên?

Theo baodansinh.vn/Trí thức trẻ

escort eskişehir escort samsun escort gebze escort sakarya escort edirne